Chẳng đợi lão nô kia kịp đáp lời, Hạ Kiêm đã giả vờ ngây ngô tranh phần nói trước: “A! Chẳng lẽ ông là người làm trong phủ phái tới để bảo vệ ta sao? Nhưng trông ông gầy yếu thế này, không lẽ vì làm việc không xong nên bị đuổi ra ngoài rồi chứ? Ta đoán có đúng không nào?!”
Lời lẽ của nàng nghe thì có vẻ ngây thơ, nhưng lại đoán đúng đến tám chín phần khiến lão nô bị dọa cho giật mình. Lão suy tính mãi không hiểu vì sao mình lại bị lộ tẩy, cứ thế lúng ta lúng túng không thốt nên lời.
Trong khi đó, cô nàng nhìn qua có vẻ ngây thơ này lại dùng lời lẽ dồn ép lão không buông: “Ái chà! Ông cứ im lặng mãi thế kia, quả nhiên là người hầu trước đây của phủ chúng ta rồi chứ gì?”
Tiến thoái lưỡng nan, lão nô đành gật đầu, miễn cưỡng đáp khẽ một tiếng: “Phải”.
Hạ Kiêm ngoài mặt treo một nụ cười ngây ngô, nhưng trong lòng thầm nghĩ: Quả nhiên là thế.
Lần trước Lai Hỉ có nói vài năm trước Bùi phủ từng đuổi đi một nhóm người hầu, tuy bây giờ xác nhận thì hơi vội vàng, nhưng nàng có dự cảm lão nô này rất có thể thuộc nhóm bị đuổi đi năm đó. Thấy nàng mang danh gia quyến Bùi phủ đến chùa Tĩnh Tự, lại là một gương mặt lạ lẫm nên lão mới tò mò lại gần xem xét.
Đúng là "buồn ngủ gặp chiếu manh", chẳng tốn chút công sức nào.
Nàng vốn còn định nhờ nhóm nhân vật chính âm thầm điều tra kỹ lại, không ngờ người trong cuộc lại tự mình dâng tới tận cửa thế này.
“Hóa ra là vậy!” Hạ Kiêm ngạc nhiên che miệng: “Thế thì chắc chắn ông biết rất nhiều chuyện cũ trong phủ rồi! Ái chà, giờ đang mưa nói chuyện không tiện lắm, hay là ngày mai ta đi tìm ông, ông kể thật kỹ cho ta nghe về những chuyện xưa ở phủ được không?”
Lão nô vốn tưởng vị tiểu thư này chỉ hỏi vì sao lão bị đuổi khỏi phủ, không ngờ yêu cầu của đối phương lại kỳ quái đến vậy.
“Chuyện này...”
“Quyết định thế nhé!” Thiếu nữ hân hoan lên tiếng: “Ông có tên gọi gì không? Ngày mai ta phải tìm ông bằng cách nào?”
Mưa lạnh bám đầy mặt, lão nô phân vân hồi lâu: “Lão nô tên là Xướng Nô, nếu ngài muốn tìm nô... thì trưa mai hãy đợi ở chỗ này.”
Sau khi hẹn xong, Hạ Kiêm ôm mái tóc dài sũng nước quay về theo đường cũ.
Nàng vừa bước ra khỏi hành lang, cơn mưa bụi bỗng nhiên nặng hạt, gõ nhịp liên hồi lên những lá trúc mảnh mai. Lá trúc vốn mỏng manh không chịu nổi sức nặng, bị những hạt mưa to bằng hạt đậu quật xuống, rồi lại bị một chiếc guốc gỗ không thương tiếc giẫm nát vào trong bùn đất.
Thiếu niên từ sau rừng trúc ló đầu ra, con ngươi đen kịt phản chiếu bóng lưng khoác áo mỏng của thiếu nữ, chợt bật ra tiếng cười trầm thấp vô cùng quái dị.
Tiếng cười bị tiếng mưa rơi tí tách đánh tan, bàn tay nhợt nhạt của Bùi Quan Chúc vịn vào thân trúc xanh bên cạnh, giọng điệu mang theo ý cười không thể kìm nén:
“Thật là biết diễn kịch.”