Đêm qua khi đi ngâm suối nước nóng, Hạ Kiêm có thấy một tiểu đình bằng đá xanh nằm trên lối đi.
Nàng cầm theo kim chỉ, tay ôm túi giấy đựng đồ ăn vặt bước tới, nhưng vừa ngước lên đã thấy trong đình đã có người ngồi đó.
Mái tóc đen còn hơi ẩm xõa tung sang một bên, thiếu niên mặc trung y trắng muốt, bên ngoài khoác hờ một chiếc áo màu xanh chàm lỏng lẻo. Đêm khuya sương nặng, hắn ngồi một mình ở góc đình đá, bên cạnh chỉ có một chiếc đèn cung đình làm bạn. Trên tay hắn là một cuộn thẻ tre dài, đang rũ mắt nhìn đến nhập tâm.
Hạ Kiêm không lên tiếng, ôm đống đồ đạc đầy ắp ngồi xuống phía bên kia của Bùi Quan Chúc.
Nàng phải tranh thủ chút thời gian này để khâu lại chiếc khăn cho xong.
Trời tối om, Hạ Kiêm ra ngoài vội quá nên quên mang đèn. Đối diện với màn đêm mịt mờ, nàng nheo mắt thử mấy lần vẫn không tài nào xỏ chỉ qua kim được.
Đang định thử lại lần nữa, một vệt sáng lung linh bỗng nhiên đổ xuống trước mặt nàng.
Hạ Kiêm ngước mắt, là Bùi Quan Chúc đã xách chiếc đèn cung đình bên cạnh lại gần tự bao giờ.
“Cảm ơn.” Hạ Kiêm mím môi, nương theo chút ánh sáng đó để xỏ chỉ. Nàng trải chiếc khăn vải bông ra, gia huy phức tạp của Bùi phủ thêu bằng chỉ vàng trên đó hiện lên rõ mồn một.
“Vì sao?”
Mũi kim vừa đâm xuyên qua lớp vải, Hạ Kiêm ngẩng lên nhìn Bùi Quan Chúc vừa mới lên tiếng.
Gương mặt thiếu niên không có chút ấm áp nào, hình như hắn cũng vừa ngâm suối nước nóng xong, mùi đàn hương trên người đã nhạt đi ít nhiều: “Vì sao nàng lại làm thế này?”
Bùi Quan Chúc không thể hiểu nổi.
Hắn vốn chẳng sợ hai người kia sẽ biết chuyện.
Thiếu niên rũ mắt, đưa tay định giật lấy chiếc khăn trên tay Hạ Kiêm.
Nhưng ngay khoảnh khắc định lấy đi, hắn lại bị nàng dùng sức mạnh phi thường kéo ngược trở lại.
Chiếc khăn vải bông căng thẳng giữa tay hai người, Hạ Kiêm chỉ sợ kéo hỏng mất: “Bùi công tử, huynh mau buông tay ra!”
Đôi mắt hạnh của thiếu nữ đón lấy ánh đèn sáng rực, Bùi Quan Chúc chạm vào ánh mắt ấy, khẽ nhíu mày rồi nới lỏng đầu ngón tay.
Khăn đã về lại tay, Hạ Kiêm thở phào, tiếp tục nương theo ánh sáng để đưa đường kim mũi chỉ.
Hình gia huy dưới bàn tay thiếu nữ dần dần biến đổi thành một hình dáng khác.
Bùi Quan Chúc nhìn nàng tỉ mỉ từng đường kim mũi chỉ, trong mắt thoáng hiện vẻ khó hiểu nhạt nhòa.
“Hạ Kiêm.”
Bùi Quan Chúc gọi tên nàng, Hạ Kiêm tranh thủ ngẩng đầu lên một chút: “Hửm?”
“Nàng lấy lòng ta như vậy, là muốn có được thứ gì?”
Hạ Kiêm:...
Câu hỏi này của hắn khiến Hạ Kiêm ngây người mất vài giây mới kịp hoàn hồn.
“Huynh ngồi xuống đi.” Hạ Kiêm dừng kim, nhìn hắn nói.
Bùi Quan Chúc có vẻ không hiểu lắm, mất một hồi lâu mới chịu ngồi xổm xuống trước mặt nàng.
Hạ Kiêm nhịn cười, làm bộ lén lén lút lút lấy một thứ từ trong túi giấy đặt bên cạnh ra, dùng người che lại: “Bùi công tử đưa tay ra nào.”
Bùi Quan Chúc nhìn nàng, xòe lòng bàn tay ra.
Thiếu nữ mím chặt môi, thả vào tay hắn một miếng mứt bí đao.
“Ha ha ha ha ha…”
Lần đầu tiên có cơ hội trêu chọc hắn, Hạ Kiêm nhìn ánh mắt ngơ ngác của Bùi Quan Chúc mà bật cười thành tiếng đầy đắc ý.
“Ý gì đây?” Bùi Quan Chúc hỏi trong sự ngỡ ngàng giữa tiếng cười ngạo mạn của nàng.
“Mứt bí đao đó, cho Bùi công tử ăn nha.”