Xuyên Thành Cô Vợ Nũng Nịu, Binh Vương Tàn Tật Đêm Nào Cũng Mất Kiểm Soát!

Chương 16

Trước Sau

break

"Đau à?" Tô Từ bước tới, nhíu mày hỏi.

Lục Tứ cắn chặt răng, giọng nói đứt quãng: "Không liên quan... đến cô. Đi ngủ đi."

Tô Từ thở dài một hơi.

"Tôi đã nhận tiền rồi thì dịch vụ chăm sóc khách hàng cũng phải theo kịp chứ."

Cô đi bưng một chậu nước nóng tới, lấy chiếc khăn ấm đắp lên đầu gối của Lục Tứ.

Lục Tứ theo bản năng muốn né tránh, nhưng lại bị Tô Từ ấn chặt lại.

"Đừng động đậy." Giọng nói của Tô Từ hiếm khi nghiêm túc như vậy: “Tôi là dân chuyên nghiệp đấy."

Kiếp trước, cô không ít lần bị ông cụ mắng mỏ vì chuyện xoa bóp. Tuy cô thường xuyên lười biếng, nhưng cô vẫn được ông cụ đích thân chỉ dạy. Mặc dù thủ pháp xoa bóp của cô không thể sánh bằng các bậc thầy lâu năm, nhưng nó vẫn có chút tác dụng trong việc đối phó với tình trạng máu huyết lưu thông kém này.

Cô ngồi xổm trước xe lăn, đặt hai tay lên đôi chân hoàn toàn không có cảm giác kia. Tuy cơ bắp đã có chút teo tóp, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được những đường nét săn chắc và mạnh mẽ thuở nào.

Vết sẹo dữ tợn ngoằn ngoèo trên bắp chân, trông giống như một con rết gớm ghiếc. Tô Từ không hề để lộ ra nửa điểm ghét bỏ, ngược lại, cô trông cứ như đang nâng niu một tác phẩm nghệ thuật.

Những ngón tay ấm áp và đầy nội lực của cô ấn chính xác vào huyệt Túc Tam Lý và huyệt Ủy Trung.

"Chắc chắn là lúc đó vết sẹo này đau lắm." Cô khẽ nói, trong giọng điệu không hề có sự thương hại, mà chỉ đơn thuần là một lời trần thuật nhẹ nhàng.

Lục Tứ không thể cử động nên đành mặc cho cô tùy ý sắp đặt. Đây là lần đầu tiên anh bị phụ nữ chạm vào người, cơ thể anh căng cứng đến tột độ.

Tô Từ xoa bóp xong bắp chân rồi xoa vuốt dần lên đùi.

Khi chạm đến đùi, cơ thể anh càng căng cứng hơn. Đôi bàn tay mềm mại và mịn màng của người phụ nữ mang theo hương xà phòng thoang thoảng. Xuyên qua lớp vải mỏng manh, xúc cảm ấy giống hệt như một luồng điện, men theo các dây thần kinh ngoại biên chạy dọc lên cột sống, rồi xông thẳng lên đỉnh đầu.

Cảm giác tê dại khi bị chạm vào ấy thậm chí còn lấn át cả cơn đau nhức nhối tận trong xương tủy.

Anh cúi đầu, nhìn đỉnh đầu với mái tóc mềm mại của Tô Từ.

Cô đang cúi đầu, để lộ ra phần gáy trắng ngần và mỏng manh, hoàn toàn không chút phòng bị.

"Tô Từ." Giọng nói của Lục Tứ khàn đi rất nhiều, mang theo một chút hơi thở nguy hiểm: “Cô có biết mình đang làm gì không?"

Đây là nơi chật vật nhất, cũng là nơi yếu ớt nhất của một người đàn ông. Vậy mà cô lại cứ thế chạm vào mà không hề kiêng dè.

Tô Từ ngẩng đầu lên. Vì dùng sức nên trên trán cô rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, hai gò má thì ửng hồng.

"Tôi đang xoa bóp chữa chân cho anh mà." Cô chớp chớp mắt, đột nhiên nở một nụ cười ranh mãnh: “Hơn nữa, Đoàn trưởng Lục này, tuy chân của anh không thể cử động, nhưng cơ bắp vẫn rất rắn chắc đấy, sờ vào cảm giác cũng không tồi đâu."

Lục Tứ: "..."

Bầu không khí kiều diễm ban đầu đã vỡ vụn ngay trong chớp mắt.

Người phụ nữ này rốt cuộc đang nghĩ cái quái gì trong đầu vậy!

"Như vậy là đủ rồi." Lục Tứ có chút chật vật đẩy tay cô ra, xoay xe lăn quay lưng lại với cô: “Đi ngủ đi."

Dù anh đang quay lưng lại, nhưng Tô Từ vẫn có thể nhìn thấy vành tai đang đỏ bừng như sắp rỉ máu của anh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương