Lục Tứ cau mày nhìn cô: "Bị ốm à?"
Mặc dù giọng điệu vẫn cứng nhắc, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của anh lại lóe lên một chút căng thẳng khó lòng nhận ra.
"Còn nghiêm trọng hơn cả ốm cơ." Tô Từ nằm bò ra bàn, oán hờn nhìn anh: "Lục đoàn trưởng, giường nhà chúng ta làm bằng đá hoa cương đấy à? Tôi cảm thấy tối qua mình không phải đi ngủ, mà là đi chịu tội thì đúng hơn."
Lục Tứ: "..."
"Trong quân đội đều dùng giường phản cứng, rất tốt cho cột sống." Anh cứng nhắc giải thích: "Là do cô quá yếu ớt ỏng ẹo thôi."
"Tôi cứ ỏng ẹo thế đấy." Tô Từ làm nũng với vẻ vô cùng lý lẽ, đôi mắt hạnh ướt át như thể vừa phải chịu nỗi uất ức tày trời: "Tôi mặc kệ, tôi muốn ngủ giường êm, tôi muốn một chiếc đệm êm ái như những đám mây! Nếu không tôi sẽ ngủ không ngon, ngủ không ngon thì sẽ không nấu được đồ ăn ngon, không có đồ ăn ngon thì anh cứ chuẩn bị tinh thần mà nhịn đói đi."
Đây chắc chắn là một lời đe dọa trắng trợn.
Lục Tứ đen mặt lại: "Đây là khu nhà ở của người nhà quân nhân, không phải dinh thự của bọn tư bản. Lấy đâu ra đệm êm cho cô?"
Thời buổi này mọi người đều trải rơm rạ hoặc lớp bông dày xuống dưới, nhưng mua bông thì phải cần tem phiếu, Tô Từ mới đến, cô đào đâu ra nhiều phiếu mua bông đến thế.
"Tôi mặc kệ, anh là đoàn trưởng, anh chắc chắn rằng mình có cách mà." Tô Từ vùi mặt vào khuỷu tay, bắt đầu vờ khóc lóc: "Hu hu hu, số tôi thật khổ, lấy chồng rồi mà vẫn phải ngủ trên đá, lưng sắp gãy làm đôi rồi đây này..."
Lục Tứ nghe tiếng khóc giả tạo chỉ có sấm mà chẳng thấy mưa của cô, gân xanh trên trán anh giật liên hồi.
"Im lặng ngay."
Tô Từ lập tức nín bặt, hé một con mắt ra lén lút nhìn anh.
Lục Tứ hít sâu một hơi, xoay xe lăn đi về phía cửa: "Bữa sáng cô tự ăn đi, tôi ra ngoài một chuyến."
"Anh không ăn à?"
"Tức no rồi!"
Lục Tứ đi một chuyến này mất hút cả ngày trời.
Tô Từ ở nhà cũng không hề rảnh rỗi, cô lục tung đồ đạc lên, tìm ra vài mảnh vải bạt màu xanh quân đội đã bỏ đi, sau đó cắt luôn chiếc áo sơ mi cũ mà Lục Tứ không mặc nữa, cô ngồi đó đo đo cắt cắt, miệng ngâm nga hát.
Chiều tối, một chiếc xe tải Giải Phóng màu xanh quân đội ầm ầm chạy tới rồi đỗ xịch trước cổng viện. Tô Từ vội vàng chạy ra xem, cô nhìn thấy vài cậu lính trẻ mặc quân phục đang hì hục khuân đồ từ trên xe xuống.
Đó là một cuộn mút xốp công nghiệp mật độ cao khổng lồ, vàng ươm, thoạt nhìn đã thấy độ đàn hồi cực kỳ tốt!
Loại mút xốp này ở thời đại này là món đồ cực kỳ quý hiếm, thường chỉ được dùng để làm ghế đệm xe hơi hoặc đóng gói các thiết bị máy móc tinh vi.
Lục Tứ ngồi trên xe lăn, ở bên cạnh lên tiếng chỉ huy: "Cẩn thận một chút, đừng làm xước xát gì đấy."
Anh vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Tô Từ đang đứng ở cửa, miệng cô há hốc đến mức có thể nhét vừa cả một quả trứng gà.
"Cái... cái này là cho tôi sao?" Tô Từ mừng rỡ chạy tới, cô đưa tay ấn thử vào lớp mút xốp dày dặn kia, độ đàn hồi phải gọi là đỉnh của chóp!
Lục Tứ ngoảnh mặt đi chỗ khác, vành tai anh hơi ửng đỏ, nhưng giọng nói thì vẫn lạnh nhạt như cũ: "Chiến hữu của tôi làm việc ở xưởng ô tô, đây là vật liệu thừa của họ, không đáng tiền đâu. Dù sao thì vứt đi cũng phí, nên tôi mang về cho cô dùng tạm."