Xuyên Thành Cô Vợ Nũng Nịu, Binh Vương Tàn Tật Đêm Nào Cũng Mất Kiểm Soát!

Chương 22

Trước Sau

break

Những ngón tay thon dài linh hoạt bóc vỏ quýt, cẩn thận lột sạch sẽ những sợi xơ trắng trên đó, sau đó tách một múi, đưa đến bên miệng Tô Từ.

"Há miệng ra." Giọng Lục Tứ trầm thấp.

Tô Từ há miệng cắn lấy, nước quả ngọt lịm tứa ra.

"Ngọt không?" Lục Tứ hỏi. Tuy giọng điệu mang theo một chút cứng nhắc như bị ép buộc, nhưng trong mắt người ngoài, hành động này quả thực là vô cùng chiều chuộng.

"Ngọt lắm!" Tô Từ cười híp cả mắt: “Quýt ông xã bóc là ngọt nhất."

Tô Yến nhìn mà hai mắt đỏ ngầu như sắp rỉ máu.

Dựa vào cái gì chứ?

Dựa vào cái gì Tô Từ lấy một tên tàn phế mà vẫn có thể sống sung túc như vậy?

Dựa vào cái gì Lục Tứ mang tiếng là hay đánh người lại ngoan ngoãn phục tùng cô ta như thế?

Triệu Cương cũng nhìn đến ngây người.

Ở nhà gã chính là ông hoàng cơm bưng nước rót, nếu Tô Yến dám sai bảo gã như vậy, gã đã trở mặt từ lâu rồi. Nhưng khí thế trên người quân nhân tàn tật này quá mạnh mẽ, khiến gã không dám làm càn.

"Chị à, chị cũng quá không hiểu chuyện rồi." Tô Yến không nhịn được bèn cất giọng chua loét: “Anh rể chân cẳng bất tiện, chị còn bắt anh ấy hầu hạ mình sao? Chúng em ở nhà, toàn là phụ nữ hầu hạ đàn ông thôi. Anh Cương Tử mỗi ngày đi làm vất vả, em còn bưng cả nước rửa chân cho anh ấy đấy!"

Cô ta đang tỏ lòng trung thành với Triệu Cương, tiện thể giẫm đạp Tô Từ một cái.

Tô Từ nuốt miếng quýt, rút một chiếc khăn tay ra ưu nhã lau miệng rồi dùng ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng để nhìn Tô Yến:

"Đó là do em số khổ, hoặc nói đúng hơn, mắt nhìn đàn ông của em quá kém."

Cô đứng dậy, đi đến bên cạnh Lục Tứ, bàn tay tự nhiên đặt lên bờ vai anh, từ trên cao nhìn xuống Tô Yến và Triệu Cương:

"Lão Lục nhà chị tuy chân bị thương, nhưng trước kia anh ấy là anh hùng bảo vệ tổ quốc, hiện tại là người đàn ông tốt biết thương vợ. Anh ấy không nỡ để chị làm việc, đó là vì anh ấy xót xa chị. Đâu giống như ai kia, còn chưa bước qua cửa nhà người ta đã vội vàng chen lên làm bà vú, bưng nước rửa chân mà còn bưng ra cả cảm giác thượng đẳng thế cơ chứ?"

"Chị!" Tô Yến tức giận đến mức đỏ bừng mặt: “Tô Từ, chị đừng có không biết tốt xấu! Chị bây giờ trông có vẻ vang dội đấy, đợi sau này Lục Tứ già đi, liệt trên giường không cử động được nữa, tôi xem chị tính sao! Đến lúc đó chị chỉ có cái mạng chịu cảnh góa bụa khi chồng còn sống thôi! Đâu giống tôi, anh Cương Tử cơ thể khỏe mạnh, sau này chúng tôi..."

"Choang!"

Một tiếng vang chát chúa cắt ngang lời lải nhải của Tô Yến.

Đó không phải là tiếng tát, mà là tiếng chiếc cốc tráng men trong tay Lục Tứ đập mạnh xuống bàn. Nhiệt độ cả căn phòng trong nháy mắt giảm xuống tận điểm đóng băng.

Đôi mắt vốn tĩnh lặng của Lục Tứ giờ phút này đang cuộn trào một cơn bão táp đen tối đầy bạo liệt.

"Cút."

Chỉ một chữ duy nhất, nhưng lại mang theo sát khí ngút ngàn như bước ra từ núi thây biển máu. Triệu Cương sợ tới mức mềm nhũn cả hai chân, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống. Gã chỉ là một công nhân bình thường, làm sao từng thấy ánh mắt của kẻ thực sự từng giết người thế này.

Tô Yến cũng bị dọa sợ, nhưng cô ta cậy mình là thân thích nên vẫn muốn cố chống đỡ: "Anh rể, em làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho chị thôi! Anh thế này sẽ liên lụy chị ấy..."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương