Xuyên Thành Cô Vợ Nũng Nịu, Binh Vương Tàn Tật Đêm Nào Cũng Mất Kiểm Soát!

Chương 27

Trước Sau

break

Trạng thái của Lục Tứ rất không ổn.

Bắt đầu từ buổi chiều, anh đã không nói một lời nào mà tự nhốt mình trong phòng.

Tô Từ gõ cửa mang cơm đến, chỉ nghe thấy từ bên trong truyền ra một tiếng gầm gừ kìm nén: "Đừng vào đây!"

Tô Từ đứng ngoài cửa, hai hàng lông mày nhíu chặt.

Cô nhớ trong sách từng nhắc tới, vết thương ở chân của Lục Tứ sợ nhất là những ngày mưa dầm dề.

Cảm giác đau nhức thấu tận xương tủy đó, cộng thêm hội chứng đau chi ma sau phẫu thuật, chắc chắn là có thể hành hạ một người đàn ông sắt đá đến mức sống không bằng chết.

Hơn nữa, trong kiểu thời tiết này, vết thương cũ của anh tái phát thường đi kèm với những cơn sốt cao.

"Đoàng!"

Một tiếng sấm nổ vang rền xé toạc bầu trời, ngay sau đó, cơn mưa to trút xuống như trút nước.

Bóng đèn trong nhà nhấp nháy vài cái rồi vụt tắt hẳn.

Mất điện rồi.

Trong bóng tối, Tô Từ nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống sàn đầy nặng nề truyền ra từ trong phòng. Cô chẳng màng đến lời cảnh cáo của Lục Tứ, tung một cước đá văng cánh cửa phòng.

Nương theo tia chớp xẹt qua ngoài cửa sổ, Tô Từ nhìn rõ cảnh tượng trong phòng. Lục Tứ ngã gục bên mép giường, chiếc xe lăn bị lật nhào sang một bên.

Cả người anh cuộn tròn trên sàn nhà, hai bàn tay bám chặt lấy cái chân không thể cử động kia. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi lạnh, trông cứ như vừa được vớt từ dưới nước lên vậy. Đôi môi anh bị cắn đến bật máu, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, tuyệt nhiên không phát ra một tiếng kêu rên nào.

Tồi tệ nhất là, trong không khí đang phảng phất một mùi hôi nhàn nhạt.

Những cơn co giật cơ bắp do sự đau đớn gây ra đã làm anh mất tự chủ mà bài tiết ra quần.

Lục Tứ nhận ra có người bước vào bèn đột ngột ngẩng đầu lên. Dưới ánh chớp nhấp nháy, đôi mắt anh đỏ ngầu như rỉ máu, tràn ngập sự tuyệt vọng, phẫn nộ và cả sự nhếch nhác đến mức không có chỗ chui xuống đất.

"Cút ra ngoài! Tô Từ! Ra ngoài!"

Anh giống hệt một con dã thú đang hấp hối, cố gắng dùng tiếng gầm gừ để bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng. Anh không sợ đau, nhưng anh sợ phải phơi bày bộ dạng xú uế bẩn thỉu này trước mặt Tô Từ.

Tô Từ không cút.

Thậm chí, bước chân của cô còn chẳng hề khựng lại lấy một giây. Cô mò mẫm trong bóng tối bước đến cạnh giá để chậu rửa mặt, rót nước, lấy khăn, sau đó đi tới bên cạnh Lục Tứ rồi ngồi xổm xuống.

"Cô nghe không hiểu tiếng người sao? Tôi bẩn lắm..." Giọng Lục Tứ run rẩy, cơ thể anh liều mạng rụt về phía sau.

"Im miệng."

Giọng nói của Tô Từ vô cùng bình tĩnh, thậm chí còn mang theo một chút cứng rắn. Cô đưa tay giữ chặt bả vai đang giãy giụa của Lục Tứ, sức lực lớn đến mức đáng kinh ngạc.

"Lục Tứ, tôi là vợ anh, không phải người ngoài. Trên người anh có chỗ nào mà tôi chưa từng nhìn thấy chứ? Bài tiết ra quần thì đã sao? Đứa trẻ lên ba cũng biết tè dầm ra quần. Bây giờ anh là bệnh nhân, việc này cũng giống như cảm cúm sổ mũi vậy, đều là phản ứng sinh lý bình thường."

Cô dứt khoát dọn dẹp hiện trường nhếch nhác ấy. Động tác của cô vừa nhanh nhẹn lại vừa nhẹ nhàng, không hề có lấy một giây ghét bỏ hay có hành động bịt mũi nào. Bóng tối đã che khuất biểu cảm trên gương mặt Lục Tứ, nhưng cơ thể cứng đờ của anh đã dần dần thả lỏng.

Anh cắn chặt răng, những giọt nước mắt lặng lẽ trào ra, hòa lẫn cùng mồ hôi lạnh chảy xuống.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương