Xuyên Thành Cô Vợ Nũng Nịu, Binh Vương Tàn Tật Đêm Nào Cũng Mất Kiểm Soát!

Chương 4

Trước Sau

break

Một người đàn ông đang ngồi trên xe lăn, quay lưng về phía cửa.

Anh mặc một bộ quân phục thường ngày màu xanh lục đậm. Mặc dù cô chỉ nhìn thấy bóng lưng, nhưng cũng nhận ra bờ vai anh rộng lớn, tấm lưng vững chãi, cột sống thẳng tắp như một thanh thép thà gãy chứ không chịu uốn cong.

Nghe thấy tiếng động ở cửa, anh đột ngột xoay xe lăn lại. Một luồng sát khí hung hãn tựa như có thực thể lập tức ập thẳng vào mặt.

Hơi thở của Tô Từ ngưng trệ.

Trong sách miêu tả Lục Tứ có ngoại hình đẹp, quả thực là quá hàm súc rồi. Chắc chắn đây là một gương mặt cực kỳ tuấn tú và ngập tràn tính công kích.

Xương mày nhô cao, hốc mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng tựa như ngọn núi.

Chỉ là giờ phút này, trong đôi mắt phượng hẹp dài kia hằn đầy những tia máu đỏ. Dưới mí mắt là một quầng thâm xanh đen đầy vẻ đồi phế, hai má gầy gò. Cả người anh giống hệt như một con sói cô độc bị nhốt trong lồng sắt, toàn thân đầy thương tích nhưng luôn sẵn sàng cắn đứt cổ họng của bất kỳ kẻ xâm nhập nào.

Trên chân anh đắp một tấm chăn mỏng. Ống quần bất động đã ngầm ám chỉ một hiện thực vô cùng tàn khốc.

"Tôi đã nói rồi, tôi không cần hộ lý, cũng không cần sự thương hại của bất kỳ ai." Giọng nói của Lục Tứ khàn đặc và thô ráp, nghe như tiếng giấy nhám bị khói hun: “Cút."

Gân xanh nổi bần bật trên mu bàn tay Lục Tứ. Anh hung hăng đấm mạnh một cú xuống bắp đùi hoàn toàn mất đi cảm giác của mình.

Mặc dù chúng rõ ràng gắn trên người anh, nhưng lại giống như hai khúc gỗ mục, nặng nề, lạnh băng, hoàn toàn không chịu sự kiểm soát. Cảm giác ngột ngạt khi bị giam cầm trong chính cơ thể mình còn làm anh phát điên hơn cả sự đau đớn.

Anh không cần người khác nhắc nhở rằng mình là một kẻ tàn phế, đặc biệt là những ánh mắt mang theo sự dò xét và thương hại kia, chúng quả thực giống như đang lột da anh.

Ánh mắt ấy âm u, tàn bạo, nếu đổi lại là một cô gái bình thường ở thập niên bảy mươi, chắc chắn là đã sợ hãi đến mức bật khóc.

Nhưng Tô Từ nhìn anh, bàn tính trong đầu lại gõ lên lách cách:

[Chà, đây chính là ông trùm tàn tật trong truyền thuyết sao? Bờ vai rộng và vòng eo thon này, mặc dù chân đã hỏng, nhưng khuôn mặt này nhìn thôi cũng đủ no bụng rồi!]

[Anh ấy đi lại bất tiện, sau này chắc chắn là không có thời gian quản lý việc mình tiêu tiền, lại càng không có tâm trí quan tâm mình mấy giờ ngủ dậy!]

[Đây quả thực là một người bạn cùng phòng hoàn hảo! Mình không cần thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, mà vẫn có thể nhận được hai phần tiền lương!]

Tô Từ không những không cút đi, mà ngược lại còn hít sâu một hơi, bước qua đống lộn xộn trên mặt đất rồi đi vào trong.

"Đoàn trưởng Lục, anh đừng nóng nảy như vậy mà."

Tô Từ cúi người, nhặt chiếc ca tráng men đã bị ném đến biến dạng trên mặt đất lên, dùng vạt áo lau đi lớp bụi bám bên trên. Cô cười đến mức đôi mắt cong cong, giống hệt một con hồ ly nhỏ không biết sống chết vô tình xông vào hang sói.

"Tức giận hại thân, nhỡ đâu anh tức hỏng cả gan, sau này ai kiếm tiền trợ cấp cho tôi tiêu? Ai phát phiếu thịt cho tôi đây?"

Lục Tứ sững sờ.

Từ sau khi bị thương, anh đã nhìn quen đủ loại ánh mắt.

Sợ hãi có, chán ghét có, đồng tình giả tạo có, cẩn thận từng li từng tí như nhìn món đồ dễ vỡ cũng có...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương