Chương 9: Nữ phụ pháo hôi xuống sông bắt ốc bị nam chính bắt gặp (trang 1/2)
Hôm đó, Lâm ŧıểυ trù hứng thú với món bún ốc nên đến tìm Xuân Hiểu, thỉnh cầu nàng đưa mình đến khe suối ở ngoại ô để tìm ốc.
Xuân Hiểu thấy nam chính đưa Trường Thanh và Trường An ra ngoài, mình cũng không có việc gì để làm, vì vậy muốn hẹn với đám người Xuân Kính tỷ tỷ.
Thời điểm đến tú viện, bọn họ và những tú nương khác đang may trang phục cho mấy vị chủ tử Vi lão gia và Vi phu nhân đi dự lễ hội đèn lồng ngày 13 tháng 7, đều không rảnh, thật đáng tiếc mà. Cho nên chỉ có Xuân Hiểu, Lâm ŧıểυ trù và Mạc trù nương ba người lên đường đến vùng ngoại ô.
Lâm ŧıểυ trù nương tên là Lâm Vô Lư, nàng ấy là con gái của Lâm đại trù và Mạc trù nương, cha mẹ nàng ấy mong nàng ấy lớn lên vô tư và khỏe mạnh, ŧıểυ cô nương năm nay mười ba tuổi, thân hình tròn tròn, mắt tròn, mũi tròn, miệng cũng tròn, rất tròn, giống như một con búp bê may mắn, Xuân Hiểu thích véo mặt nàng ấy nhất, mềm lắm.
Mạc trù nương là một tỷ tỷ thanh tú, người cao gầy, cao hơn nguyên thân Xuân Hiểu nửa cái đầu, giống như là nữ tử cao hơn 1m7 trong thời hiện đại, mà nữ nhi thừa hưởng khí chất của nàng ấy, nhưng ngũ quan lại giống với cha như đúc.
Cùng đứa nhỏ cười đùa vô tư, quãng đường tuy mất một giờ đồng hồ để đi bộ đến khe suối nhưng cũng không cảm thấy mệt nhọc.
Nói là vùng ngoại ô, nhưng thực ra không xa lắm, phong cảnh ở đây đẹp, còn có cả một ngọn núi trồng cây hoa anh đào, gọi là Hoa Đào cốc. Đó là một địa điểm dã ngoại nổi danh vào mùa xuân, khi hoa anh đào nở rộ, nó càng náo nhiệt hơn, nhiều học giả từ khắp nơi đến thưởng thức hoa và ngâm thơ vẽ tranh.
Giữa dòng suối có một đình lang lớn gọi là Nhã đình.
Nghe Mạc trù nương nói rằng các văn nhân mặc khách ở thành Dương Châu thường sẽ tụ tập ở đó để trao đổi thơ ca, tranh và đánh cờ với nhau
Mà hôm nay lại có một cuộc hội ngộ khác, có không ít người ngồi ở lang đình, có người đang chơi cờ, có người đang viết thơ lấy hoa làm vần, còn có người đang vẽ tranh.
Ở bờ bên kia suối, rất nhiều cô nương từ thành Dương Châu đến xem, một số đến để gặp lang quân mình thầm mến.
Phần lớn người là nghe thấy Vi thiếu gia hiếm hoi hôm nay sẽ đến, dậy từ sáng sớm để thay y phục rồi đến đây để giành một vị trí tốt ở hàng ghế đầu, hy vọng rằng vị thiếu gia tài giỏi, đẹp trai và giàu có này có sẽ chú ý đến mình.
Xuân Hiểu nhìn thấy một nhóm người ở đằng kia, nhắc nhở Mạc trù nường và Vô Lư đi ngược dòng lên thượng nguồn một chút, ở dưới đó có quá nhiều người, điều này thật bất tiện.
Xuân Hiểu tuân theo nguyên tắc tránh đám đông thì sẽ tránh được nguy hiểm, nên dẫn hai người họ lên thượng nguồn.
*****
Mãi đến khi bắt được một thùng đầy ốc, Xuân Hiểu mới chịu khom người mà đứng lên, cười ngây thơ, "Nhìn này, ta đã bắt được rất nhiều, mệt chết đi được, còn các người thì sao..."
Xuân Hiểu không nhìn thấy chiến lợi phẩm của hai người, cũng không nhìn thấy hai người họ, thay vào đó nhìn thấy nụ cười đầy ý vị của nam chính, đang đứng trên bờ với Trường An, Trường An bị hắn chặn lại phía sau, Xuân Hiểu nhận ra một dáng người nhỏ bé ló ra từ bên cạnh.
"Thiếu, thiếu gia, hắc hắc hắc, thật trùng hợp, ngài cũng đến đây chơi à, ha ha..."
Xuân Hiểu ngay lập tức thay đổi thành một nụ cười nịnh nọt, vội vàng xách theo một cái thùng khá nặng vội vã đi vào bờ .
"Mạc trù nương các nàng đâu, tại sao họ lại biến mất rồi?"
Xuân Hiểu cảm thấy kỳ lạ, hai người họ mới vừa rồi còn đang đi theo mình mà, tại sao trong nháy mắt họ lại biến mất chứ, sẽ không có gì xảy ra đi? Chỉ mấy giây ngắn ngủi, Xuân Hiểu đã nghĩ đến vô số cảnh tượng thảm họa, nàng lo lắng đến mức tay chân hoảng loạn, không chú ý đến bước chân của mình.
“Ùm” một tiếng, cả người ngã xuống nước, toàn bộ ốc mà mình đã vất vã mới bắt được suốt nửa giờ đồng hồ lại rơi trở về dòng suối.
Nhìn thấy nàng ngã xuống nước, sắc mặt của Vi Thượng Nguyên thay đổi liền nhấc áo muốn nhảy xuống.
Không ngờ, người dưới nước phản ứng nhanh, cũng không quên kéo thùng mà bò lên bờ, y phục ướt sũng dính chặt vào người, lộ ra đường cong quyến rũ, búi tóc được chải chuốt tỉ mỉ vì nước mà rủ xuống, dáng vẻ chật vật xấu hổ.
Vi Thượng Nguyên phản ứng nhanh chóng cởi áo choàng đen của mình rồi khoác lên người nàng.
Xuân Hiểu còn chưa kịp phản ứng, đã bị hắn bế lên, nhét vào một chiếc xe ngựa đậu gần đó..
Sau đó, hắn cũng lên xe.
Trường An rập khuôn xách thùng nhỏ theo sát phía sau, ngồi bên ngoài với phu xe, nhìn mấy con ốc còn sót lại bám chặt trong thùng, tinh nghịch chọt vào vách thùng, hồi tưởng lại những hành độn chiếm hữu và bảo vệ thái quá không cho nhìn của thiếu gia bên dòng suối, lắc đầu cười.
Lúc này, chỉ còn hai người họ trong không gian nhỏ hẹp, kín mít đó.
Để thuận tiện cho việc xuống nước, Xuân Hiểu mặc một bộ váy áo ngắn bó sát người, lúc này dính nước, để lộ vóc dáng gợi cảm.