“Cũng bình thường thôi.” Leo khiêm tốn đáp: “Trong buổi huấn luyện đánh đêm trước đó, tôi chỉ bắn trúng một trăm bốn mươi sáu mục tiêu thôi ấy mà.”
… Đáng ghét, tên tóc vàng thối tha này! Không phải tôi đang khen cậu đâu!
…
“Là vậy đấy, cô bé, buổi sáng là lớp lý thuyết, buổi chiều là huấn luyện thực chiến. Tuy hôm nay là ngày đầu tiên em hồi phục mà đã gặp phải tiết thực chiến, nhưng cũng không sao, chỉ cần đạt mức độ cần thiết là được.”
Trong văn phòng giáo viên, Claude dùng bàn tay to lớn xoa xoa đầu Ngải Lật, sau đó hắn ngồi xuống ghế làm việc.
“Tiết thực chiến?” Ngải Lật nghe vậy ngạc nhiên hỏi: “Chẳng lẽ giống với buổi huấn luyện em nhìn thấy lần trước em đứng cạnh thầy ạ? Mọi người bốc thăm quyết định đối thủ, rồi lên đài đấu một chọi một?”
Claude cười, dường như cũng đang nhớ lại cảnh tượng của tiết thực chiến trước đó: “Đúng vậy, mấy chú cún con ấy chơi vui quá chừng.”
Vui vẻ? Vui vẻ ư?
Ngải Lật cảm thấy đau khổ, nói thật giáo quan à, ngài thật sự nghĩ rằng những cú đánh đấm như trời giáng vào xương thịt, thậm chí có người còn bị thương gãy tay gãy chân là “những chú cún con vui vẻ chơi đùa” sao? Ngài mau đi xin lỗi mấy chú cún con hàng thật đi!
Trước đó dù chỉ đứng bên cạnh Claude nhìn thôi, cô đã suýt ngất đi vì sợ hãi.
“Đây là lần đầu tiên em tham gia thực chiến, trước đây em chỉ đứng bên ngài xem thôi.” Ngải Lật nhẫn nhịn nuốt những lời châm chọc vào trong lòng, hỏi: “Có quy tắc ẩn nào không ạ? Nếu, nếu thực lực giữa hai đối thủ chênh lệch quá lớn, có thể nhận thua… hoặc yêu cầu đổi đối thủ không ạ?”
Đúng vậy, ngay khi cô nghe được tin có lớp thực chiến vào buổi chiều, cô lập tức suy nghĩ nên làm thế nào để nhanh chóng quỳ gối nhận thua.
Cái thân thể cao một mét sáu hai của cô tuyệt đối không thể chịu nổi mấy cú đấm dữ dội từ mấy mãnh nam mãnh nữ cơ bắp cao trung bình một mét tám mươi lăm kia đâu, hu hu.
“Đơn giản mà, nào có quy tắc gì đâu.”
Claude nâng tách trà lên, giọng nói trầm ấm thư thái: “Kết quả cuối cùng sẽ do bốc thăm quyết định, không thể thay đổi, cũng sẽ không có nhóc nào chủ động nhận thua, mất ý thức hoặc rơi khỏi sàn đấu thì coi như kết thúc.”
Có thể chủ động xuống đài không nhỉ?
Đôi mắt Ngải Lật mong đợi nhìn hắn, hơi muốn hỏi như vậy.
“Tôi nhớ đây là lần đầu tiên em tham gia thực chiến đúng không?”
Ngải Lật gật đầu như gà mổ thóc, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
“Đừng lo lắng.” Claude cười ha hả trấn an: “Chỉ cần đừng gặp trúng hai tên nhóc khốn nạn kia, à cả bạn cùng phòng của em nữa là được.”
… Giáo quan ơi, thầy hiểu nhầm rồi!
Ngải Lật cảm thấy chán nản, nhưng cô cũng không dám nói ra suy nghĩ thật của mình, quy tắc chính là quy tắc, trước đây cô đã nhận được nhiều đặc quyền rồi.
Hơn nữa, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày này, cô buồn bã nghĩ, may mà hiện nay kỹ thuật y tế phát triển, gãy một cánh tay hay gãy một chân mấy ngày sau là có thể hồi phục. Lần trước trong tiết học thực chiến, có vài người bị đánh rất thảm, hôm qua cô nhìn thấy họ đã hoạt động bình thường trở lại rồi.
Vậy nên không có vấn đề gì đâu nhỉ… chắc vậy.
Khi chủ đề này kết thúc, Claude liền mở quang não*, đôi mắt màu xanh đậm chuyển về phía màn hình, hủy bỏ giấy phép xin nghỉ đã hết hạn trong ngày hôm nay của Ngải Lật, tay trái rảnh rỗi nâng ly trà lạnh bên cạnh lên.
*"光脑" (quang não) là một thuật ngữ trong lĩnh vực công nghệ, thường được hiểu là "não quang học"; Nó chỉ sự phát triển của các hệ thống trí tuệ nhân tạo hoặc mạng nơ-ron được thiết kế dựa trên công nghệ quang học, sử dụng ánh sáng để xử lý và truyền tải thông tin, với mục tiêu nâng cao tốc độ và hiệu quả so với các hệ thống điện tử truyền thống.
Dường như toàn bộ sự chú ý của hắn đều dồn vào quang não, khi tay Claude nâng lên, vành cốc trà không may đụng vào cằm hắn, khiến vài giọt nước trong cốc văng ra, chất lỏng trong suốt chảy dọc theo đường cong trên chiếc cằm màu nâu sẫm, lướt qua yết hầu nam tính đang chuyển động của hắn, lướt qua cổ vai rồi thấm ướt áo sơ mi trên ngực.
Vải áo thấm nước dính sát vào ngực làm nổi bật hình dáng cơ bắp vạm vỡ tối màu của Claude.
Ngải Lật: “!”
Cô vốn đang lo lắng vì chiều nay bản thân sẽ bị đánh, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này, giống như bị một tia sét đánh trúng, cô vội vàng quay qua chỗ khác.
“Úi.”
Claude cảm nhận được khác thường trên ngực, cúi đầu bất đắc dĩ nhìn thoáng qua, nhưng không để tâm nhiều, hắn hủy giấy phép xin nghỉ của Ngải Lật trong hệ thống trước, rồi mới cúi người xuống lấy khăn giấy dưới bàn.
Kết quả vừa ngẩng đầu lên, hắn lại không cẩn thận va đầu vào bàn, hắn cười khúc khích xoa xoa gáy, tựa như cú va chạm mạnh vừa rồi hoàn toàn chẳng đau đớn gì, rồi tùy ý vò vò chiếc khăn giấy trước ngực cho xong.