Cô cố gắng để bản thân không chú ý đến ánh mắt của những Alpha dưới đài, tầm mắt cứng đờ nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng của Klein Lane.
Còn một phút nữa là đến giờ thực chiến bắt đầu, nhưng vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu.
… Có khi nào hôm nay hắn cũng trốn học không nhỉ? Có Lôi làm ví dụ, Ngải Lật siết chặt lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, không nhịn được bắt đầu ảo tưởng.
Cho đến khi cô nghe thấy giọng nói trêu chọc quen thuộc vang lên từ trong đám đông.
“Klein, nhanh lên, muộn rồi.”
“Cẩn thận bị trừ điểm rồi bị Claude phạt đi lao động công ích đấy nhá.” Ai đó cười hì hì dọa dẫm.
“Vừa mới ngủ trưa ngủ quên luôn.” Đám đông bên dưới lại mở ra một lối đi, tiếng bước chân nặng nề của giày ủng vang lên, cùng với giọng nói khàn khàn lười biếng của thiếu niên truyền đến tai Ngải Lật: “Không phải đã đến rồi sao, đừng ồn.”
“Còn tưởng cậu không muốn đánh nữa, nếu cậu không đến, có người sẽ thay cậu đánh trận này đấy.”
“Thật sao? Tôi quả thực không muốn đánh, chẳng có gì vui.”
Klein với mái tóc đỏ nổi bật mỉm cười, khi lên đài hắn hoàn toàn không nhìn về phía Ngải Lật, bản thân chỉ lo mò mẫm rút điếu thuốc lá trong túi áo lộn xộn của hắn, lòng bàn tay co lại, châm lửa: “Một đám nhàm chán, hơn nữa tính tình còn chán ngắt.”
Khói mù lờ mờ bốc lên, hắn nheo mắt lại, thở ra một hơi từ trong cổ họng, dáng vẻ rất hưởng thụ.
Qua lớp sương mù mờ ảo, Ngải Lật hơi run rẩy, cắn răng đối diện với hắn.
Dáng vẻ đáng thương đáng yêu của thiếu nữ phản chiếu trong đôi mắt của hùng thú* tóc đỏ.
*Thú đực.
Klein kẹp điếu thuốc giữa ngón tay, nheo mắt nhìn cô, vài chiếc khuyên tai ẩn dưới mái tóc đỏ tỏa ra ánh sáng nguy hiểm.
“… Nhưng mà hiện tại hình như cũng tìm được một thứ tốt đấy.”
Sau khi đánh giá con mồi xong, hắn cười rộ lên: “Hy vọng chúng ta có thể chơi thật vui vẻ, cô gái.”
…
Tiếng vang ồn ào bỗng bùng nổ trên sân huấn luyện, âm thanh tràn vào lấp đầy thính giác của Ngải Lật, rồi lại bị chiếm giữ bởi nhịp tim mạnh mẽ, đồng tử của cô co lại, dây thần kinh truyền đến cảm giác căng thẳng cận kề cái chết.
“Ôi, bên này đánh dữ dội đến vậy luôn?”
“Tay trái gãy, xương sườn và bắp chân phải cũng bị thương, cách đánh mạnh mẽ như vậy không giống phong cách của người đó nhỉ.”
“Kỳ lạ, hai người này có thù oán gì không? Sao lại chiến cứ như gặp mặt kẻ thù vậy.”
“Gã Lôi kia thì càng đánh càng hăng là đúng rồi… nhưng sao tiểu thiếu gia công tước trông cũng điên cuồng thế nhỉ.” Có người cười một tiếng, châm chọc ví von: “Nhìn như vậy, giống như… một con hổ bị cướp mất con vậy.”
“Đánh kịch liệt đến vậy, không phải hắn đang vội vàng đi cứu con của mình đấy chứ?”
Tình hình chiến đấu trên đài quyết đấu phía xa diễn ra vô cùng khốc liệt, ngay cả chỗ dưới đài Ngải Lật đứng cũng có những tiếng bàn tán vọng lại.
Nghe thấy tên Leo, trong khi Ngải Lật lùi lại, cô nhanh chóng nhìn thoáng qua chỗ dưới đài, nhưng chính vào khoảnh khắc này, con sói tóc đỏ trước mặt bỗng tươi cười, duỗi tay nắm lấy bờ vai mảnh mai của cô.
Bàn tay to rộng màu lúa mạch của Alpha nhẹ nhàng đè lên vai cô, dù đã qua lớp vải quần áo nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được sức nóng mãnh liệt từ cơ thể đối phương, Ngải Lật lập tức cảm thấy bị hun nóng đến toàn thân run rẩy.
Phía sau chính là mép đài quyết đấu, cô không còn chỗ nào để lùi lại.
Ngải Lật run nhẹ, đầu càng cúi thấp hơn.
Klein một tay kẹp điếu thuốc, mỉm cười nhìn chằm chằm cô, ánh mắt đầy hứng thú quét qua đôi mắt xanh mờ nước, quét qua chiếc mũi nhỏ nhắn thanh tú, đôi môi mỏng có chút đầy đặn, và khu vực bên dưới được bộ quân phục bao bọc bên ngoài của cô.
“Hưm? Mùi hương trên người em…”
Khi đến gần cô gái mềm mại ngọt ngào này hơn, hắn dường như đã ngửi thấy mùi gì đó, hắn bừng tỉnh rồi cau mày cười, nhưng lại nhanh chóng che giấu chút chán ghét trong ánh mắt.
“Ngoài điểm này thì em rất tốt, mà em thật sự là một Alpha sao?… Éc, tôi hỏi một câu ngu ngốc rồi, đáng tiếc thật.”
Ủa, đáng tiếc gì? Ngải Lật nghẹn thở, không kìm được run rẩy thêm một chút.
Sau đó, liền nghe thấy hắn thở dài một tiếng, nhẹ nhàng vuốt ve bả vai cô: “Đừng sợ, đừng sợ, có gì mà phải sợ đâu chứ?”
“Tôi nói rồi, chúng ta sẽ chơi thật vui vẻ mà.” Klein nâng bàn tay lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mặt cô, an ủi nói: “Mặt em phải vui vẻ lên, được không?”
Cơ thể mềm mại dưới lòng bàn tay càng thêm run rẩy dữ dội vì sự dụ dỗ của hắn, Ngải Lật nhắm mắt lại, quay đầu đi, gần như muốn giả chết để tránh thoát cơ thể cao lớn cường tráng được bao bọc trong bộ đồng phục đen vàng, mang lại cảm giác áp bức của giống đực kia.
Hơi thở có mùi thuốc lá nồng nặc của đối phương khiến khóe mắt cô đỏ lên, cổ họng khô khốc.
“Có thể nhìn ra, em không thích mùi này nhỉ.”