Một lúc sau, Tiêu Khâm tỉnh táo lại từ kɧoáı ©ảʍ sau khi phát tiết. Hắn chợt nhận ra trong phòng yên tĩnh kỳ lạ, Lương Lộc đã ngừng rêи ɾỉ từ lúc nào, thậm chí không hề phát ra tiếng động nào nữa.
Hắn cảm thấy không ổn, bèn buộc chặt khăn tắm quanh eo, đứng dậy đi vào phòng tắm kiểm tra.
Đến khi nhìn rõ cảnh tượng bên trong, hắn không khỏi hít khí lạnh.
Lương Lộc vậy mà lại nghiêng đầu cắn rách cánh tay bên miệng mình, cô nheo mắt, thần trí hoảng hốt liếʍ láp vết thương!
Hắn sải bước lao lên, bẻ đầu cô qua không cho cô tiếp tục cắn xé chính mình, vỗ nhẹ vào má cô: "Lương Lộc, Lương Lộc!"
Ánh mắt rệu rã của cô chậm rãi tụ lại nhìn người trước mắt. Cơn đau nhói từ vết thương dịu bớt, nhưng cảm giác ngứa ngáy như kim châm trong cơ thể lại bắt đầu lan rộng, cô đau đớn vặn vẹo giãy giụa: "Ưm ưm… Khó chịu… Khó chịu quá…"
Vết thương bị kéo căng lại bắt đầu rỉ ra máu tươi, Tiêu Khâm vội vàng cởi trói cổ tay cô, rồi vớt cô lên khỏi bồn tắm, bế ra phòng khách tìm đồ băng bó.
Lương Lộc vừa chạm vào cơ thể rắn rỏi của hắn đã khẽ thở dài một tiếng, không thể chờ đợi thêm mà vươn đầu lưỡi ẩm ướt trơn trượt ra liếʍ mυ"ŧ hõm cổ hắn. Bầu ngực đầy đặn sưng to ép sát vào lồng ngực trần trụi của hắn ma sát, khẽ rêи ɾỉ khó nhịn.
Tiêu Khâm không rảnh ngăn cản cô, chỉ nhìn quanh khắp nhà tìm đồ băng bó vết thương. Cuối cùng, hắn lục được một cái áo sơ mi sạch trong hành lý, vừa xé nó thành những dải vải dài vừa dẫn Lương Lộc hướng về phía giường.
Để trống cả hai tay băng bó cho cô, hắn đành phải dùng toàn bộ cơ thể đè chặt cô, cố định cô dưới thân, chỉ để lộ ra cánh tay bị thương, bảo cô: "Đừng động đậy, tôi băng bó vết thương cho cô."
Gạt bỏ cảm giác mềm mại ướt át kí©ɧ ŧɧí©ɧ dưới thân, hắn nhanh chóng băng bó xong cho cô rồi ngồi dậy, chộp lấy điện thoại đầu giường không chần chừ một giây nào gọi ngay cho Trương Văn Ân.
"Cách của cậu có dùng được không đấy? Sao người đã bắt đầu tự làm hại bản thân rồi?"
"Ưm? Ư… " Không hài lòng khi cơ thể người đàn ông rời khỏi mình, Lương Lộc nhíu mày, vừa rêи ɾỉ vừa tự bò dậy, vô sỉ ngồi lên đùi hắn, chủ động rúc vào lòng hắn, kéo bàn tay đang rảnh rỗi của hắn đặt lên bầu ngực đang run rẩy của mình mà xoa nắn.
Vết chai sần trong lòng bàn tay người đàn ông ma sát vào đầu ngực cứng ngắc của cô, cô rướn người, há miệng ngậm lấy vành tai hắn, phả hơi thở bên tai hắn rồi thấp giọng nỉ non: "A… ngứa quá đi mất…"
Tiêu Khâm không kịp che miệng Lương Lộc lại, giọng nói của cô đã truyền sang đầu dây bên kia ống nghe.
Trương Văn Ân đầu dây bên kia lập tức hiểu ra vấn đề. Hóa ra Tiêu Khâm tự mình gặp phải chuyện này, vừa nãy gọi điện thoại còn không nói rõ ràng, dùng giọng điệu như đang nghe ngóng giúp người khác.
Trương Văn Ân vốn ngứa mắt với việc hắn suốt ngày chỉ biết đến công việc, sống chuỗi ngày như thầy tu khổ hạnh, lập tức quyết định làm việc tốt.
"Ồ? Tự làm hại bản thân? Thế thì phiền phức rồi đây… Đó chắc chắn không phải thuốc bình thường đâu! Tôi nghe nói hiện tại trên thị trường có một loại thuốc rất đáng sợ, sau khi uống bắt buộc phải quan hệ với người khác giới, nếu không sẽ xảy ra chuyện lớn đấy! Hình như là sẽ dẫn đến đau tim hoặc xuất huyết não gì đó… Tóm lại rất nguy hiểm, có thể chết người đấy…"
Không đợi bên kia nói xong, Tiêu Khâm đã bực bội ném điện thoại sang một bên, thần sắc phức tạp nhìn người phụ nữ biểu cảm da^ʍ đãиɠ, phóng đãng trước mắt.
Cô cưỡi trên đùi hắn, vội vã trượt mông tới lui, bắt chước động tác giao hợp mà ma sát âʍ ɦộ, để lại những vệt nước ướt đẫm trên chân hắn. Hắn thậm chí có thể cảm nhận được cánh hoa cùng miệng huyệt đang dán chặt, ẩm ướt và mềm mại…
Dường như nhận ra ánh mắt nóng bỏng của người đàn ông, động tác của cô càng thêm hoan hỷ. Cô ôm cánh tay mạnh mẽ của hắn ép chặt vào đôi gò bồng đảo của mình, khẽ nheo mắt ngước mặt nhìn hắn, ánh mắt đầy bất lực, hé môi thốt ra chuỗi lời da^ʍ đãиɠ: "Ưm… rất muốn… Cầu xin anh…"
Huyệt thái dương của Tiêu Khâm nảy lên thình thịch. Cuối cùng, hắn bóp cằm Lương Lộc rồi đẩy ngã cô, đè chặt dưới thân, khàn giọng hỏi: "Biết tôi là ai không?"
Cô vẫn không ngừng vặn vẹo bất an, nhưng ánh mắt lại không hề rời khỏi hắn, mềm nhũn lên tiếng: "Ưm… Tiêu tổng… Tiêu tổng…"
Nghe cô nói vậy, trong lòng Tiêu Khâm vô cớ thở phào nhẹ nhõm một hơi. Hắn cúi đầu ghé sát vào bờ môi cô, gắt gao nhìn chằm chằm cô, không biết cô còn giữ được mấy phần lý trí, nhưng vẫn nghiêm túc hỏi: "Nghĩ kỹ chưa?"
Miệng huyệt bị khúc côn cứng ngắc của người đàn ông thúc vào qua lớp khăn tắm thô ráp, tâm trí Lương Lộc sớm đã bay lên chín tầng mây, chỉ muốn hắn nhanh chóng cắm vào, cô khóc thét lên: "Tiêu, Tiêu Khâm… Hu hu… Cầu xin anh… cho tôi…"