80, Chồng Tháo Hán Dũng Mãnh Khiến Cô Vợ Ốm Yếu Khóc Ròng

Chương 1

Trước Sau

break

“Nóng...”

Không khí nóng hầm hập như muốn thiêu đốt mọi ngóc ngách trong căn phòng với chữ Hỷ đỏ rực và ánh đèn vàng ảm đạm.

Cô gái hé miệng khẽ thở rồi lẩm bẩm. Cô cảm thấy toàn thân như bị đè bởi vật nặng ngàn cân, trong cơn mê man, thoe bản năng đưa tay đẩy thứ đang đè lên người ra.

Nhưng bàn tay cô lại chạm phải làn da lấm tấm mồ hôi.

Khi cơn đau ập đến, Hứa Hòa lập tức mở bừng mắt, đập vào mắt cô là một người đàn ông cắt đầu đinh, gương mặt góc cạnh, điển trai.

Cô sững người rồi ngay lập tức có một loạt thông tin về người đàn ông này xuất hiện trong đầu.

Phó Yến, nhân vật nam phụ khổ vì tình trong tiểu thuyết xuyên sách, sống ở những năm 80.

Vì gia đình có vấn đề, lại từng phạm pháp nên ngồi tù mấy năm. Suốt truyện luôn vương vấn nữ chính Hứa Tuệ.

Hứa Hòa là con cả nhà họ Hứa, còn có một em gái song sinh là Hứa Tuệ, người duy nhất trong thôn đỗ đại học, cũng là người từng được tiếp xúc với tri thức tiến bộ.

Hứa Hòa nổi tiếng khắp vùng là ốm yếu. Cô bị bệnh tim bẩm sinh, đã hai mươi tuổi rồi mà mười thôn tám xóm không ai dám cưới.

Cưới người bình thường về còn có thể ra đồng làm việc, cưới Hứa Hòa về chẳng khác nào rước một tổ tiên sống vào nhà.

Sợ Phó Yến dây dưa với Hứa Tuệ, làm lỡ cơ hội lấy được cậu ấm nhà giàu trên thành phố, cộng thêm việc nhà họ Hứa không đủ tiền cho Hứa Tuệ học tiếp đại học. Bọn họ liền vội vàng gả Hứa Hòa cho Phó Yến, lấy sính lễ cho Hứa Tuệ đi học.

Còn Phó Yến, chính là tên du côn nổi danh trong vùng, người ít nói, thủ đoạn ngông cuồng, gia đình từng làm địa chủ nên lý lịch rất xấu.

Về sau vì không có được nữ chính mà làm ra đủ chuyện tồi tệ, cuối cùng bị xử bắn.

Linh hồn hiện tại là lính mới vừa được phân nhiệm vụ trong Cục Xuyên Sách, mục tiêu chính là điều chỉnh quỹ đạo cuộc sống của Phó Yến, tăng độ hảo cảm với anh.

Chỉ khi độ hảo cảm đạt 100 thì cô mới có thể quay về hiện thực để tiếp tục nhiệm vụ tiếp theo.

Nhưng chết người là hệ thống không hề nói rằng cô sẽ xuyên tới đúng đêm tân hôn của Hứa Hòa và Phó Yến!

Một cơn đau nữa lại kéo tới, cộng thêm cái nóng gay gắt giữa tháng Bảy, Hứa Hòa theo phản xạ siết chặt lấy cánh tay người đàn ông, nhưng cơ bắp rắn chắc khiến cô nắm không nổi.

Cô đau đến nỗi mặt nhăn lại, khóe mắt rưng rưng nước mắt.

Cô run rẩy định nói gì đó nhưng mới phát hiện thân thể này yếu đến mức không cất nổi tiếng.

“Đau... Phó Yến, đau quá...”

Chết rồi chết rồi chết thật rồi!

Trong Cục Xuyên Sách chưa từng nói nhiệm vụ lần đầu tiên phải “hiến thân” thế này mà!

Giọng cô yếu như mèo con, chỉ cần hơi thở mạnh chút là át đi được nhưng Phó Yến vẫn nghe thấy.

Anh cúi đầu hôn lên giọt lệ nơi khóe mắt cô, cố kìm nén mà nói: “Cố chịu một chút, lát nữa là hết đau rồi.”

Hứa Hòa gọi hệ thống trong đầu không biết bao nhiêu lần nhưng nó cứ như chết máy, chẳng có chút phản hồi nào.

Đây là ngày đầu tiên cô nhậm chức, Phó Yến cũng là mục tiêu đầu tiên trong sự nghiệp xuyên sách của cô.

Phó Yến biết thân thể của Hứa Hòa yếu, nhưng không ngờ lại yếu đến mức này.

Mới chỉ được nửa chừng mà cô đã ngất lịm. Anh luống cuống mặc quần áo, vội đi mời bác sĩ trong thôn tới khám.

“Người trẻ cũng phải biết tiết chế, thể trạng như cô ấy không thể vội vàng. Tốt nhất là đưa lên huyện làm phẫu thuật tim hay gì đó, như vậy còn sống lâu được một chút.”

Từ nhỏ Hứa Hòa đã là bình thuốc di động, sống nhờ thuốc mà lớn. Bố mẹ cô ghét cay ghét đắng cái đứa con ăn hại này, chỉ mong cô đừng bao giờ được sinh ra.

May mà có em gái Hứa Tuệ thông minh, học giỏi mới cho họ chút hy vọng, thế họ là dồn hết tâm sức cho Hứa Tuệ.

Lâu dần, Hứa Hòa bị bỏ bê, cơ thể vốn đã yếu nay càng thêm suy nhược.

Bác sĩ kê đơn thuốc rồi rời đi.

Phó Yến nhíu mày nhìn cô gái nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, trán nhăn chặt lại.

Vì ốm đau quanh năm cộng thêm thiếu dinh dưỡng nên trông cô nhỏ xíu, gầy guộc, trên người chẳng có chút thịt nào.

Nhưng chỗ nên có thì chẳng thiếu chút nào.

Khi Hứa Hòa tỉnh lại đã là sáng hôm sau. Cả người nhức cho cô biết rõ rằng tối qua đã xảy ra chuyện gì.

Ngày đầu xuyên sách đã trúng ngay đêm tân hôn, cô thực sự không biết nên khóc hay nên cười.

Điều duy nhất đáng mừng là thân thể này không phải của cô.

Đập vào mắt là những món đồ cũ kỹ như chậu sắt, bình nước nhôm, tủ gỗ trên đặt mấy chiếc chăn cưới đỏ, cửa sổ dán chữ Hỷ đỏ rực, còn có cả một chiếc tivi trắng đen.

“Dậy rồi à?”

Cô còn chưa kịp nhìn kỹ bài trí trong phòng thì đã nghe thấy một giọng nam trầm thấp dễ nghe vang lên.

Phó Yến khoanh tay dựa người vào khung cửa, ánh mắt sâu thẳm đang chăm chú quan sát Hứa Hòa.

Tuy tối qua đã nhìn cả đêm không ngủ, nhưng lúc này cô tỉnh lại trông càng thêm sinh động và đẹp hơn.

Ban đầu, anh không định lấy Hứa Hòa. Nhưng lúc nhìn thấy cô gầy yếu như mèo con, vẻ mặt bối rối rụt rè đi sau bố mẹ khiến Phó Yến phải thừa nhận anh mềm lòng rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương