80, Chồng Tháo Hán Dũng Mãnh Khiến Cô Vợ Ốm Yếu Khóc Ròng

Chương 2

Trước Sau

break

Bố mẹ Hứa Hòa nói: “Phó Yến à, con bé Hòa nhà bác cũng được nuôi nấng nâng niu mà lớn lên. Bên bác cũng không lấy nhiều sính lễ đâu, sáu trăm tệ là được rồi!”

Hứa Hòa tròn mắt, cẩn trọng kéo nhẹ tay áo mẹ, khẽ nói: “Mẹ... có phải sáu trăm nhiều quá rồi không?”

Ai ngờ bị mẹ lườm cháy mặt, thậm chí bà ta còn tranh thủ lúc Phó Yến không để ý mà véo mạnh vào tay cô, thấp giọng mắng: “Còn chưa gả đi đã bắt đầu bênh người ngoài rồi? Nếu không phải tại cái đồ sao quả tạ như mày suốt ngày kéo gia đình xuống, nhà họ Hứa có khổ thế này không?”

Thời đó, trong nhà mà có đứa ốm đau quanh năm đúng là gánh nặng, muốn mất nửa cái mạng.

Phó Yến nhìn thấy toàn bộ hành động của mẹ Hứa. Cô gái bị đau nhưng không hề khóc, chỉ lặng lẽ đứng phía sau họ.

Anh cũng không hiểu mình nghĩ gì khi ấy, đầu óc cứ nóng lên rồi gật đầu đồng ý.

Hôm đó, anh mang tiền tới làm lễ cưới làm đơn giản, nhà họ Hứa chỉ cho bốn chiếc chăn bông, cũng không tổ chức tiệc tùng gì, thế là xong.

Theo cốt truyện gốc, sau khi Hứa Hòa gả cho Phó Yến thì sống rất khổ.

Vì trong lòng anh chỉ có Hứa Tuệ, còn Hứa Hòa thì lại quá sợ anh, không dám thân thiết khiến lòng tự trọng của anh bị tổn thương. Cuối cùng, anh cũng mặc kệ cô.

Chưa đến hai năm thì Hứa Hòa chết vào một mùa đông vì bệnh tật. Do chỉ là nhân vật phụ nên cô không ảnh hưởng gì đến tuyến truyện chính, những dòng mô tả về cô ít đến đáng thương.

Cũng từ đó mà Phó Yến mang tiếng "khắc vợ", dần dần tới gần con đường biến thành người xấu.

“Ăn ít cháo rồi dậy uống thuốc.”

Thấy cô ngẩn người, Phó Yến không chút cảm xúc lên tiếng.

Lúc ngồi dậy, Hứa Hòa mới phát hiện mình đã được thay quần áo mới. Dù là người thực hiện nhiệm vụ nhưng trước kia bản thân cô cũng là người độc thân lâu năm.

Chuyện được đàn ông thay quần áo quá xa lạ, cô chưa từng trải qua lần nào.

Hứa Hòa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt dò xét đầy nghi ngờ của Phó Yến, Hứa Hòa đỏ mặt, ngoan ngoãn cúi xuống ăn cháo.

Sau đó cô cầm nắm thuốc đủ màu nhét vào miệng uống một hơi thì bị nghẹn, viên con nhộng dính trong cổ họng không trôi xuống được.

Cô bắt đầu ho sặc sụa, khuôn mặt tái nhợt cũng đỏ bừng lên.

“Uống nước. Ngẩng đầu lên.”

Phó Yến nhanh chóng đưa nước đến, bàn tay thô ráp nhẹ nhàng vỗ lưng cô, giúp thuốc trôi xuống.

Chỉ một hành động đơn giản như thế nhưng đã khiến mắt Hứa Hòa ngấn lệ... Vì bị sặc.

Nhìn cô bây giờ cứ như chỉ cần gió thổi nhẹ một cái là lìa đời đến nơi.

“Xin lỗi, tôi...”

“Lần sau chia ra mà uống, đừng có nốc một lượt. Muốn nghẹn chết hả?”

Người đàn ông vóc dáng cao lớn, mặc áo thun ngắn tay, cơ bắp rắn chắc lộ rõ, lông mày sắc lạnh, ánh mắt sâu thẳm.

Nhà họ Phó chỉ có mình anh. Bố anh từng là nhà tư bản lớn, trước đây còn có chút tiền của nhưng sau này nhà máy hợp tác phá sản, ông Phó vướng vào kiện tụng liên quan đến nợ nần, không may phải ngồi tù.

Mấy năm trước ông ấy mới được thả ra nhưng từ đó chẳng đoái hoài gì đến Phó Yến nữa, cứ để mặc anh sống dặt dẹo ở cái thôn nhỏ này.

Có lẽ cũng chính vì vậy mới hình thành tính cách nóng nảy, hay gây sự đánh nhau của Phó Yến.

Trong cốt truyện gốc, Phó Yến không được miêu tả là người một lòng muốn có được Hứa Tuệ, vì vậy chuyện gì cũng dám làm.

“Hứa Hòa?”

Phó Yến thấy cô cứ ngơ ngẩn, không nhịn được đưa tay day trán. Rốt cuộc là mình gây nghiệp gì mà nóng đầu rước về một cô gái ốm yếu như thế này để hầu hạ?

“Xin lỗi, vừa rồi tôi đang nghĩ linh tinh nên thất thần. Anh có cần tôi làm gì không?” Hứa Hòa lập tức đứng dậy.

Giọng nói ngọt ngào như “trà xanh” của chính mình khiến Hứa Hòa cũng phải ngán ngẩm.

Phó Yến nói: “Ở đây có một trăm tệ, em thiếu gì thì tự đi mua, có gì cần mua cho nhà thì cứ dùng.”

Anh đặt tờ tiền mệnh giá một trăm mới tinh trước mặt cô.

Hứa Hòa trợn to mắt. Không phải nói từ sau khi bố Phó Yến làm ăn thất bại, nhà anh nợ nần chồng chất hay sao?

Hôm qua đã dùng sáu trăm tệ làm tiền cưới, hôm nay lại móc ra thêm một trăm đưa cô.

Phải biết là ở những năm 80, một vé xem phim chỉ hai hào, một cái bánh nướng cũng chỉ tám xu, một trăm tệ có thể mua được tận hai ngàn cái bánh bao.

“Không đủ à?” Phó Yến nhìn cô ngơ ra, không kìm được hỏi.

Hứa Hòa vội vàng xua tay, rụt rè nói: “Không phải... là nhiều quá thôi...”

“Em vừa mới về nhà chồng, chẳng có cái gì cả. Nhà này cũng chẳng có đồ dùng cho phụ nữ nên em cần tự đi mua.”

Hứa Hòa lắng nghe rất chăm chú. Biết rõ tính tình Phó Yến không tốt, muốn tăng độ hảo cảm của anh thì bản thân cô phải ngoan ngoãn một chút.

Nói xong, Phó Yến liếc nhìn cô gái ngoan ngoãn dịu dàng trước mặt.

Cô mặc chiếc váy hoa liền thân, tóc xõa mềm mại sau lưng, lộ ra chiếc cổ trắng ngần, mảnh mai.

Trong đầu anh vụt qua một hình ảnh nào đó, tiếng khóc nỉ non mang theo sự van nài yếu ớt đêm qua, tấm ga trải giường dính máu sau khi thay...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương