80, Chồng Tháo Hán Dũng Mãnh Khiến Cô Vợ Ốm Yếu Khóc Ròng

Chương 3

Trước Sau

break

Cổ họng anh bỗng nóng lên, không nhịn được khẽ nuốt nước bọt.

“Ừm, tôi hiểu rồi. Vậy tôi cần làm gì không?” Hứa Hòa lại hỏi.

Dù sao đây cũng là nhiệm vụ đầu tiên, lại là lần đầu làm vợ người ta nên cô vẫn chưa quen với thân phận mới này.

Phó Yến nhìn cô rồi nói: “Em không cần làm gì cả, chỉ cần chăm sóc tốt bản thân. Trời đang nóng, đừng tự ý chạy ra ngoài.”

Cô mắc bệnh tim, nếu phát bệnh ngoài đường mà không có thuốc thì có thể chết bất cứ lúc nào.

Trước kia, để có tiền lo cho Hứa Tuệ học hành thì nhà họ Hứa thường xuyên ngó lơ cô, số thuốc uống trong một tháng cũng bị ép kéo dài đến hai, ba tháng mới uống hết.

Hình như Phó Yến rất bận rộn.

Trong cốt truyện gốc có ít thông tin về công việc của anh nên Hứa Hòa hoàn toàn không biết anh làm gì, chỉ biết anh là tên du côn khét tiếng trong thôn.

Những năm trước, Phó Yến thường xuyên đánh nhau với người ta, mỗi lần về nhà là mình đầy thương tích.

Người trong thôn cũng chẳng ưa anh, vì vừa sinh ra đã khắc chết mẹ ruột.

Về sau bố anh tái hôn. Khi nhà máy vừa phá sản thì mẹ kế liền ôm tiền bỏ trốn theo người khác.

Người ta đồn rằng Phó Yến mệnh cứng, khắc chết mẹ ruột, hại bố phá sản, cưới mẹ kế lại gặp ngay kẻ nhắm vào tài sản nhà anh.

Thế giới trong truyện và thực tế có sự khác biệt nhưng cũng không nhiều.

Phó Yến ra ngoài, trong nhà chỉ còn mỗi Hứa Hòa. Ngôi nhà không lớn, một gian bếp, một phòng ngủ và một nhà tắm, đến cả phòng khách hay chuồng lợn cũ cũng chẳng có.

Trong chum chỉ còn ít gạo, nhà bếp thì chỉ còn lại chút cháo trắng, có vẻ Phó Yến không nấu ăn ở nhà.

Cô định nấu cơm trưa nhưng phát hiện trong nhà chẳng có gì cả.

“Ôi chà, Hứa Hòa, ngày đầu làm vợ đã phải giữ phòng một mình rồi, xem ra Phó Yến cũng chẳng ra gì nhỉ!”

“Phải đấy, em gái cô thật có phúc, vừa là sinh viên duy nhất trong thôn lại còn quen với thiếu gia thành phố. Nhưng cô cũng đừng lo, người ta bảo một người đắc đạo, gà chó cũng được thơm lây. Nếu em cô gả vào nhà giàu, chắc cũng chẳng quên phần cô đâu!”

Vài người phụ nữ đi ngang qua cổng nhà Phó Yến, thấy Hứa Hòa ngồi dưới hiên thì không nhịn được buông lời châm chọc.

Phía sau còn có mấy gã du côn trong thôn, mấy tên từng đánh nhau với Phó Yến mấy lần nhưng mà lần nào cũng bị đánh tơi tả.

Bọn chúng đứng dựa vào hàng rào trước sân nhà Phó Yến, huýt sáo rồi nói:

“Hứa Hòa à, có phải thằng Phó Yến không làm cô thỏa mãn đúng không?”

“Nếu nó không được việc thì bọn anh cũng không ngại giúp đâu. Dù sao bọn anh cũng mạnh mẽ hơn nó mà?”

Bọn chúng thấy Phó Yến không có nhà mới dám lên giọng. Mấy người phụ nữ không dám dây vào đám này bèn vội vàng bỏ đi.

“Phó Yến ra ngoài mua đồ rồi, lát nữa sẽ về.”

Hứa Hòa có vóc dáng nhỏ nhắn, do ốm yếu lâu năm nên rất ít ra khỏi nhà, thành ra làn da trắng đến mức như bệnh.

Đôi mắt của cô to tròn và đen láy, e rằng tìm ở các thôn khác cũng khó có được cô gái nào mang khí chất tương tự.

Nhưng người ta lấy vợ đâu chỉ chọn người đẹp, còn phải biết làm việc, biết sinh con.

Thấy bọn chúng bước vào sân, Hứa Hòa theo phản xạ siết chặt cán chổi bên cạnh.

Nếu bọn chúng dám làm càn, cô sẽ dùng chổi đánh đuổi!

Nhưng cơ thể này thật sự quá yếu, không chịu nổi vận động mạnh.

“Ơ kìa, đồng chí Hứa Hòa, cầm chổi làm gì thế? Bọn anh thấy cô cô đơn quá nên vào tâm sự vài câu, đâu có định làm gì đâu. Sao mà căng thẳng thế?”

Tên cầm đầu tên là Lưu Chí, nhà có chút tiền, bố làm quản lý một xưởng ở huyện. Khi người khác còn ở nhà đất thì nhà hắn đã xây được nhà gạch ngói.

Mấy tên đàn ông đứng vây quanh Hứa Hòa, ánh mắt đầy dâm tà.

“Lưu Chí, anh muốn làm gì! Phó Yến sắp về rồi đấy, các người mau rời khỏi đây!”

Hứa Hòa vẫn nhớ rõ tên này.

Lưu Chí đưa tay định sờ mặt Hứa Hòa nhưng cô nhanh chóng tránh được.

“Con mẹ nó! Đã cho mặt mũi mà không biết điều à? Biết mày sẽ gả cho thằng súc sinh Phó Yến thì tao đã ra tay trước rồi. Da dẻ mềm mịn thế này, không biết có chịu nổi mấy trò của anh không đây!”

Lưu Chí nổi đóa, lập tức chồm tới định túm lấy Hứa Hòa. Cô nhanh tay chộp cây chổi rơi dưới đất đánh về phía hắn.

Chỉ là một động tác như vậy thôi, mà Hứa Hòa đã phải thở dốc, sắc môi cũng tái nhợt hẳn đi.

"Đừng lại gần! Lưu Chí, anh không sợ ngồi tù à!"

Hứa Hòa hét lớn, đầu óc choáng váng đến mức hoa mắt, trước mắt cô bắt đầu xuất hiện bóng đôi, nhưng tay vẫn siết chặt cây chổi trong tay, cố chĩa về phía Lưu Chí.

Lưu Chí bị đánh trúng tay, nhanh chóng sưng đỏ.

Mấy cô gái trong thôn thấy hắn đều tránh xa, không ngờ Hứa Hòa lại dám đánh hắn!

Hắn lại giằng lấy cây chổi trong tay cô thứ duy nhất cô có thể dùng làm vũ khí. Nhưng với sức lực yếu ớt của Hứa Hòa, sao có thể giữ lại được?

Trong lúc giằng co, mắt cô tối sầm, thở dốc liên hồi, rồi ngã vật xuống đất. Cơ thể gầy gò co rúm lại, run rẩy trong đau đớn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương