80, Chồng Tháo Hán Dũng Mãnh Khiến Cô Vợ Ốm Yếu Khóc Ròng

Chương 10

Trước Sau

break

Chưa hoàn thành nhiệm vụ, cô còn phải sống trong thời không này, nên càng phải tiết kiệm.

Cô không thể trông chờ vào cơ thể yếu ớt này để đi kiếm tiền, chỉ có thể dựa vào Phó Yến thôi.

Phó Yến nói: “Đây là đồ thiết yếu, mua luôn nhiều một chút, đỡ phải đi lại nhiều lần.”

Rồi anh với tay lấy hết số băng vệ sinh còn lại trên kệ. Mặt Hứa Hòa nóng bừng. Trước giờ toàn là mẹ chuẩn bị sẵn cho, thỉnh thoảng tự mình ra ngoài mua cũng thấy ngại. Đằng này lại là một người đàn ông, lại còn mới quen không lâu...

Cuối cùng, hai người lại đi chọn thêm một chiếc quạt máy.

Hứa Hòa khẽ kéo tay áo anh.

“Sao thế?” Phó Yến luôn chú ý đến cô, sợ cô có chỗ nào không thoải mái.

“Cái này có đắt quá không?”

Thời này điện vẫn chưa phổ biến rộng rãi, một chiếc quạt cây giá tới 180 tệ, mà lương tháng bình quân chỉ 60–70 tệ, tương đương hai tháng rưỡi lương mới mua nổi.

“Trời nóng, có quạt em sẽ dễ chịu hơn.”

Hứa Hòa cau mày, gương mặt nhỏ xíu nhăn nhó: “Nhưng nhà còn nhiều chỗ cần dùng đến tiền, đừng lãng phí nữa.”

Trong lòng Phó Yến khẽ run, “nhà”?

Từ khi có ký ức đến nay, anh chưa từng hiểu cảm giác có một “gia đình” là gì. Nhưng bây giờ thì khác rồi. Có Hứa Hòa bên cạnh, dường như... thật sự đã có nhà.

Một cảm xúc lạ lẫm trào dâng, thân hình cao lớn của người đàn ông nghiêng xuống, ánh mắt sâu thẳm và sắc bén khóa chặt lấy cô, khiến Hứa Hòa như nghẹt thở. Cô hoảng loạn, tim nhảy dựng lên cổ, tưởng mình vừa nói gì sai làm anh phật ý.

Anh mà nổi giận... có đánh cô không?

Phó Yến có bạo lực gia đình không?

Nghĩ đến tuổi thơ anh lớn lên trong môi trường thế nào, cộng thêm tính cách nóng nảy dễ đánh nhau, tim Hứa Hòa như sắp rớt ra ngoài.

Nhưng người đàn ông lại dịu dàng nói: “Tiền tiêu cho em, không gọi là lãng phí. Chỉ cần em thấy ở nhà này thoải mái, vậy là đủ rồi.”

Hứa Hòa ngẩn ra, tim đập thình thịch. Đôi mắt trong veo như nai con, ngơ ngác mà thuần khiết.

Phó Yến nắm tay cô đi thanh toán. Ông chủ cửa hàng vừa thấy anh mua cả đống đồ, lại toàn là đồ con gái dùng, đặc biệt là băng vệ sinh, ánh mắt lập tức trở nên ám muội.

“Phó Yến đồng chí, anh đúng là chịu chi với vợ đấy, thứ này không rẻ đâu nha.” Ông ta vừa cầm gói băng vệ sinh lên vừa nói. Loại này vốn ít người mua, ông chỉ nhập về thử vài gói.

Sắc mặt Phó Yến hơi tối lại, giục thanh toán cho nhanh.

Ông chủ cũng biết điều, không nói thêm gì nữa, dùng túi lưới lớn gói tất cả đồ lại. Riêng chiếc quạt hơi cồng kềnh, không tiện chở bằng xe đạp.

Phó Yến nhờ người cùng làng mang giúp về.

Sau đó, anh tiếp tục dẫn Hứa Hòa đi dạo quanh.

“Mệt chưa? Nếu mệt thì nghỉ một chút nhé.” Anh nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh. Đã gần trưa, nắng gắt, trán cô lấm tấm mồ hôi.

Hứa Hòa lắc đầu, chỉ cảm thấy hơi thở dồn dập. Lúc ra ngoài cô đã cố ý uống thuốc rồi.

“Mai em phải về nhà thăm bố mẹ, cũng nên mua ít đồ mang theo. Với lại, em gái em cũng từ thành phố về rồi.”

Phó Yến nói với cô.

Nhắc đến Hứa Tuệ, sắc mặt Phó Yến chẳng có biểu cảm gì đặc biệt, như thể đó chỉ là người ngoài chẳng liên quan gì. Anh cũng chỉ tiện miệng nói với Hứa Hòa một câu vậy thôi.

Hứa Hòa ngẩn ra, Hứa Tuệ sắp về?

Trước khi xuyên sách, hệ thống chỉ giới thiệu sơ qua về cốt truyện và mối quan hệ giữa các nhân vật chính, nên cô không nắm rõ những tình tiết cụ thể trong truyện.

Hệ thống nói vì cô là người mới, chưa quen với quy tắc của Cục xuyên sách, để tránh cô có được góc nhìn toàn tri nên không truyền cho cô toàn bộ nội dung truyện.

Huống hồ hệ thống còn một mực đảm bảo, hứa chắc như đinh đóng cột rằng sẽ hỗ trợ cô hoàn thành nhiệm vụ lần này, thế nên cô mới yên tâm phần nào.

Ai ngờ vừa xuyên vào là hệ thống như "bay màu", im thin thít chẳng hé răng nửa lời.

“Hòa à?”

“Ừm?”

Phó Yến bất lực. Vợ nhỏ của anh không chỉ thích xin lỗi, mà còn rất hay ngẩn người. Lúc nào cũng đứng yên một chỗ, chẳng biết đang nghĩ gì nữa.

“Đi mua bộ quần áo mới đi.”

Anh vừa thấy cô đứng nhìn mấy cô gái bên đường, trong mắt toàn là ánh nhìn ngưỡng mộ.

Nghĩ đến lúc cô về nhà chồng, nhà họ Hứa chẳng chuẩn bị cho cô được cái gì. Quần áo thì toàn là đồ Hứa Tuệ không mặc nữa đưa lại, có bộ đã cũ mèm, thậm chí còn được vá lại.

Hứa Hòa xua tay lia lịa: “Không cần đâu, em có đồ mặc rồi, đừng tốn tiền làm gì...”

Sắc mặt Phó Yến trầm xuống: “Hòa à, anh nói rồi, đây không phải là tốn tiền.”

Anh nhấn mạnh lại lần nữa.

Thị trấn có mấy tiệm may mặc, Phó Yến dẫn cô tới đó. Toàn là mẫu thời trang mới được nhập về từ thành phố.

Còn có cả váy hai dây, váy ngắn.

“Thích cái nào không?” Phó Yến hỏi.

“Đồng chí, xem thử đi, mấy mẫu này đang là mốt đấy. Vợ anh xinh thế kia, mặc cái gì chắc cũng đẹp lắm.”

Phó Yến lịch sự mỉm cười, gật đầu. Anh cũng thấy vậy.

Không chỉ là đồ mặc bên ngoài, đến cả đồ bên trong, Phó Yến cũng mua đủ bộ, trực tiếp gói trọn combo tại chỗ, lo cho Hứa Hòa không sót thứ gì. Chủ tiệm cười tít mắt, vội vàng gói đồ cho họ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương