Còn bảo: “Đồng chí nhỏ, chồng cô thương cô thật đấy. Mới cưới đúng không?”
Hứa Hòa mỉm cười, gật đầu.
Cuối cùng Hứa Hòa cũng không rõ Phó Yến đã tiêu bao nhiêu tiền, chỉ biết mua rất nhiều thứ, cái gì mang không nổi đều nhờ người cùng làng đem về hộ.
“Đói chưa?” Đã gần trưa, Phó Yến nắm tay cô hỏi.
Hứa Hòa sờ bụng, xẹp lép, hình như hơi đói thật.
Cô ngẩng đôi mắt to tròn, long lanh nhìn anh. Chỉ một ánh mắt thôi, tim Phó Yến đã mềm nhũn.
Trên đời sao lại có đôi mắt đẹp thế này?
“Có bánh bao không? Em muốn ăn bánh bao.”
“Giờ chắc hết rồi, nhưng có bánh kẹp thịt. Em ngoan ngoãn ngồi đây đợi, đừng chạy lung tung, anh đi mua cho em.”
Anh vô thức đưa tay định xoa đầu cô gái nhỏ, nhưng rồi lại khựng lại.
Tiệm bán bánh kẹp thịt ở khá xa, Phó Yến không nỡ để cô đi bộ theo. Sức khỏe cô không tốt, hôm qua còn trẹo chân, sáng nay lại đi bộ cả buổi, giờ chắc mệt lắm rồi.
“Vâng, em đợi anh.”
Hứa Hòa cười ngọt ngào với anh, ngoan ngoãn ngồi bên lề đường đợi.
Phó Yến thở dài. Ở trước mặt Hứa Hòa, sự nóng tính của anh dường như tan biến hết. Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn, yếu ớt của cô, người ta chẳng thể nào bực được.
Anh biết Hứa Hòa là cô gái tốt, mà cái kiểu dịu dàng, trầm lặng của cô như vừa khéo lấp đầy những góc cạnh trong tính cách anh.
“Ơ, Hứa Hòa, sao chị lại ở đây?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng. Hứa Hòa quay đầu, đập vào mắt là gương mặt có nét giống cô, bên cạnh còn có một người đàn ông trẻ mặc áo sơ mi xanh lam, tóc chải vuốt ngược, đeo kính gọng vàng. Trông vừa nho nhã, vừa có khí chất nhà giàu.
“Tuệ Tuệ?”
Hứa Hòa nhận ra rồi, đây chính là em gái song sinh cùng mẹ sinh ra, Hứa Tuệ.
Tuy là sinh đôi nhưng họ là song sinh khác trứng, nên không giống nhau mấy. Hứa Hòa dịu dàng, ngoan hiền, còn Hứa Tuệ rực rỡ, hoạt bát, là hai kiểu hoàn toàn trái ngược.
Lúc này Hứa Tuệ đang thân mật khoác tay người đàn ông kia, gương mặt hiện rõ vẻ bất ngờ xen lẫn một chút chán ghét.
Có lẽ đây chính là bạn trai cô ta quen hồi đại họcLâm Duy Trạch, nam chính của truyện này, cũng là tình địch số một của Phó Yến.
“Em đến thị trấn mua chút đồ thôi.”
Hứa Tuệ lúc này mới thấy đống đồ dưới chân chị mình, quần áo, nước hoa, linh tinh đủ thứ.
“Chị đi một mình à?”
Hứa Tuệ thấy lạ. Hứa Hòa từ bé đã yếu ớt, hầu như chẳng bao giờ ra khỏi nhà mà giờ còn biết tự đi mua đồ?
“À, suýt quên, chị cưới Phó Yến rồi mà. Phó Yến đâu?”
Hứa Tuệ nhướng mày, trong ánh mắt không giấu nổi vẻ khinh thường.
Cô ta vốn khinh Phó Yến, cho rằng một tên côn đồ chẳng xứng với thân phận sinh viên đại học như cô ta.
“Anh ấy đi mua đồ.”
Hứa Hòa lúc này chẳng còn sức đôi co. Đi cả buổi sáng, mệt rã rời.
“Tuệ Tuệ, đây là chị gái song sinh của em à?”
Hứa Tuệ thở dài: “Ừ, em cũng không ngờ chị ấy lại gả cho một tên du côn. Không biết tự trọng à? Gả cho ai không gả, lại gả cho Phó Yến. Chẳng lẽ chị không biết Phó gia là dạng gì à?”
Cô ta lớn tiếng nói, như thể người trước mặt không phải là chị gái mình. Giọng đủ to để ai cũng nghe thấy, người qua lại đều bắt đầu nhìn Hứa Hòa bằng ánh mắt khác lạ.
Đặc biệt là khi thấy Phó Yến mua cho cô nhiều đồ như vậy, trong lòng Hứa Tuệ lại nổi lên chút ghen tị.
Một người yếu ớt như cô, lại được mặc đồ đẹp, dùng nước hoa xịn. Phó Yến lấy đâu ra tiền?
Hứa Hòa nhướn mày, khẽ ho một tiếng: “Nếu em không muốn chị gả cho Phó Yến, vậy tiền đâu để bố mẹ đóng học phí cho em? Em mở miệng là xin ba trăm bốn trăm, tiền đâu phải gió thổi đến?”
Cô vừa nói xong, thấy mặt Hứa Tuệ biến sắc, lúc đỏ lúc xanh.
“Hứa Hòa, chị nói linh tinh gì thế!”
Hứa Hòa lạnh lùng cười: “Có nói bậy hay không, em tự biết rõ. Cầm tiền cưới của chị đi học đại học, rồi còn đứng đây dạy đời chị. Còn nữa, Hứa Tuệ, chị là chị em mà em gọi thẳng tên thế à? Mấy năm học đại học của em trôi hết vào bụng chó rồi chắc?”
Cô yếu thật, đi vài bước là thở dốc. Nhưng điều đó không có nghĩa cô dễ bắt nạt. Ngược lại, tính cô chẳng hề yếu đuối như vẻ bề ngoài, mà giống như một con mèo nhỏ đầy gai góc, ẩn dưới vẻ ngoài mềm mại kia là sự ngang ngạnh bẩm sinh.
Không ngờ là giờ miệng mồm của Hứa Hòa lại sắc sảo đến vậy, trước đây dù cô có nói gì, con bé cũng chỉ biết ngoan ngoãn nghe theo.
Dù có quát tháo sai khiến, Hứa Hòa cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng, căn bản không dám nói chuyện lớn tiếng với cô như bây giờ.
Những người xung quanh lúc này mới hiểu ra, thì ra hai người là chị em. Vừa nãy thấy Hứa Tuệ khí thế mạnh mẽ như thế, ai cũng tưởng cô mới là chị.
Không ngờ đứa làm em lại dám nói chuyện với chị gái kiểu đó, thật sự là quá đáng.
Ngay cả bạn trai của cô, Lâm Duy Trạch cũng có vẻ không đồng tình với cách làm của Hứa Tuệ.
“Gì đây, gọi một tiếng chị mà cũng tiếc à?”
Hứa Hòa nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch, nửa cười nửa không nhìn cô.