80, Chồng Tháo Hán Dũng Mãnh Khiến Cô Vợ Ốm Yếu Khóc Ròng

Chương 12

Trước Sau

break

Hứa Tuệ suýt nữa cắn vỡ cả răng, hai chữ “chị gái” rít qua kẽ răng mà bật ra: “Chị!”

Cô nói rõ ràng không cam lòng, nhưng Hứa Hòa thì chẳng thèm để ý, trái lại còn quay sang nhìn Lâm Duy Trạch, cười tít mắt: “Anh là bạn trai của Tuệ Tuệ đúng không?”

“Chào em, anh là Lâm Duy Trạch.”

Lâm Duy Trạch rất lịch sự đưa tay ra bắt, nhưng Hứa Hòa không đưa tay đáp lại, chỉ khẽ gật đầu: “Chào anh, đồng chí Lâm, em là chị của Tuệ Tuệ, tên là Hứa Hòa.”

Thấy bạn trai mình và Hứa Hòa đứng đó nói chuyện đưa tình, Hứa Tuệ tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Cô lập tức lên tiếng: “Hai người mua nhiều đồ thế này, chắc tốn không ít tiền nhỉ?”

“Bố của Phó Yến phá sản rồi, còn nợ một đống tiền, chị à, đã kết hôn rồi thì phải khuyên chồng mình cho tốt, đừng có hở chút là đi đánh nhau, cướp tiền, cẩn thận không lại vào tù!”

Câu cuối cùng, Hứa Tuệ cố ý nói thật to, sợ người khác không biết chị mình lấy phải hạng người thế nào.

Người xung quanh vừa nghe thấy, ánh mắt nhìn Hứa Hòa lập tức trở nên kỳ lạ, nhất là Lâm Duy Trạch, ánh mắt đã hiện rõ sự khinh thường và chán ghét.

Dù sao thì Tuệ Tuệ vẫn tốt hơn, khác hẳn mấy cô gái ngoài kia, ở bên anh đâu phải vì tiền.

Gương mặt trắng trẻo của Hứa Hòa chợt sa sầm lại, giọng cũng lạnh đi: “Em tận mắt thấy Phó Yến đánh nhau cướp tiền à? Nếu anh ấy thực sự như vậy, sao dân quân trong xã không bắt anh ấy đi? Sao anh ấy vẫn còn tự do ngoài kia?”

“Giáo viên của em không dạy là làm gì cũng phải có bằng chứng à? Em vu oan cho anh rể như vậy, Hứa Tuệ, đây là những gì mà bố mẹ vắt kiệt tài sản cho em ăn học sao? Hôm nào chị phải đến trường em, hỏi thử giáo viên dạy em thế nào mà để em không biết lễ phép với chị mình, lại còn vu khống anh rể giữa chốn đông người!”

Hứa Hòa không phải người dễ bị bắt nạt. Trong nguyên tác, tuy viết Phó Yến hay đánh nhau nhưng chưa từng nói tiền của anh là cướp giật mà có.

Huống hồ, trộm hay cướp đều là tội, phải đi tù. Dân quân trong xã cũng đâu phải mù, nếu Phó Yến thật sự làm gì trái pháp luật, sao có thể để anh yên ổn thế được?

“Đồng chí nhỏ này sao vậy, lại còn bôi nhọ chị và anh rể mình trước mặt người ngoài!”

“Phải đấy, nghe nói còn là sinh viên đại học, nếu sinh viên mà ai cũng như cô ấy thì chịu rồi.”

“Đây không phải hai con gái nhà ông Hứa sao, nghe nói chị cả bị bệnh tim bẩm sinh. Đồng chí nhỏ, cô sai rồi đấy, chị gái cô bệnh tật thế mà cô lại để chị đứng giữa nắng to thế này, nhỡ có chuyện gì thì sao?”

“Đúng rồi, đúng là không biết điều!”

Nghe những lời bàn tán chỉ trích xung quanh, mặt Hứa Tuệ đỏ bừng.

“Tôi không có, là chị ấy tự muốn đứng đó!” Hứa Tuệ gào lên: “Tôi cũng không nói bừa, Phó Yến vốn không phải người tốt gì!”

“Cô quản cái gì là người tốt hay không chứ, người ta còn nói “xấu chàng hổ ai”, cô còn mở miệng ra là nói, đúng là không ra gì!” Mấy người xung quanh giận thay, cảm thấy tiếc cho một sinh viên như cô.

Mọi người chỉ đến xem náo nhiệt, giờ nghe vậy thì quay sang chĩa mũi dùi vào Hứa Tuệ.

Trước đây ở nhà, cô nói gì là nấy, muốn gì được nấy, dù Hứa Hòa là chị thì cũng phải nghe lời cô răm rắp.

Bố mẹ thiên vị, Hứa Tuệ ức hiếp Hứa Hòa cũng chẳng ai quản, ông bà Hứa cũng chỉ giả vờ như không thấy.

“Anh Duy Trạch, em không có…”

Thấy ai cũng chỉ trích mình, Hứa Tuệ lập tức tủi thân, kéo tay Lâm Duy Trạch, mắt đỏ hoe, sắp khóc đến nơi.

Lâm Duy Trạch nhíu mày: “Đồng chí Hứa, cô là chị gái của Tuệ Tuệ, bao dung cô ấy một chút thì sao?”

“Cô ấy dựa vào đâu mà phải nhường Hứa Tuệ?”

Giọng nam trầm thấp, đè nén lửa giận vang lên, giây tiếp theo, Phó Yến vừa cầm bánh thịt, vừa cầm chai nước ngọt đi về phía Hứa Hòa.

Đôi mắt sắc lạnh như lưỡi dao nhìn chằm chằm vào Hứa Tuệ, khí thế khiến sống lưng Hứa Tuệ lạnh toát.

“Anh Phó Yến, em…”

“Em chỉ sinh sau Hòa Nhi có một phút, dựa vào đâu mà cô ấy phải nhường em? Từ nhỏ đến lớn, vì để em được đi học, Hòa Nhi đến cấp hai còn chưa học xong, để em vào được đại học, cô ấy còn phải ấm ức gả cho anh. Hứa Tuệ, em còn không hài lòng chỗ nào?”

Giọng người đàn ông mang theo tức giận, Hứa Tuệ đã lâu không gặp Phó Yến, không ngờ lần này gặp lại, anh lại trưởng thành và thu hút hơn nhiều, nhất là đôi mắt sâu thẳm ấy.

“Anh là đồng chí Phó Yến đúng không, chào anh, tôi là bạn trai của Tuệ Tuệ, Lâm Duy Trạch.”

Là đàn ông, không thể để người mình yêu bị ức hiếp, Lâm Duy Trạch lập tức lên tiếng bảo vệ Hứa Tuệ.

Phó Yến chỉ liếc anh một cái: “Là bạn trai của cô ấy thì quản cho tốt, giữ cái miệng lại. Không phải ai trên đời này cũng có nghĩa vụ phải nhường nhịn cô ấy.”

Anh không phải người dễ tính, lúc nghiêm túc đôi mắt càng thêm dữ dằn, khiến Hứa Tuệ sợ đến mức nấp hẳn sau lưng Lâm Duy Trạch. Cũng vì thế mà trong lòng Lâm Duy Trạch càng thêm xót xa.

Đang định nói gì đó thì Phó Yến đã nắm tay Hứa Hòa rời đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương