80, Chồng Tháo Hán Dũng Mãnh Khiến Cô Vợ Ốm Yếu Khóc Ròng

Chương 13

Trước Sau

break

Lâm Duy Trạch vỗ vai Hứa Tuệ, nhẹ giọng dỗ: “Tuệ Tuệ, đừng sợ nữa, chỉ là vài người không có giáo dưỡng thôi, đừng để ý làm gì.”

Hứa Tuệ uất ức gật đầu: “Duy Trạch, vẫn là anh tốt với em nhất.”

Nhưng khi nhìn hai người tay trong tay rời đi, ánh mắt cô ta dần hiện lên ghen ghét và đố kỵ, nhất là khi thấy Phó Yến mua cho Hứa Hòa bao nhiêu là đồ, trong lòng lại càng thêm bất bình.

Một con bệnh yếu ớt sắp chết đến nơi, dựa vào cái gì lại được nhiều thứ tốt như vậy?

Cô ta thấy Phó Yến chọn một chỗ râm mát, đỡ Hứa Hòa ngồi xuống, rồi đưa chiếc bánh thịt trong tay cho cô.

Hứa Hòa cắn một miếng, vỏ giòn ruột mềm, nước thịt mặn mà nổ tung trong miệng, hương vị tuyệt hảo. Nhà họ Hứa nghèo, mười ngày nửa tháng cũng chưa chắc được ăn miếng thịt.

Dù có thịt, cũng chỉ có phần của Hứa Tuệ, Hứa Hòa mãi mãi chỉ ăn đồ thừa. Đến Tết mổ gà làm thịt, cô cũng chỉ biết đứng nhìn.

Bố mẹ chỉ biết nói: “Tuệ Tuệ phải học, học hành vất vả thì phải ăn thịt. Còn cái đồ sao chổi như mày, suốt ngày ăn bám ở nhà, ăn thịt làm gì? Ăn cũng phí cơm!”

“Còn của anh đâu?” Ăn được nửa chiếc bánh, Hứa Hòa mới nhận ra Phó Yến chỉ ngồi nhìn cô ăn, hình như anh chỉ mua có một cái.

“Anh ăn rồi lúc trên đường. Ở đây còn nước ngọt nè, là loại có ga, ướp lạnh đấy, em thử xem.” Phó Yến đưa cô chai nước ngọt đựng trong chai thủy tinh.

Hứa Hòa uống một ngụm, mát lạnh lan khắp cổ họng, cả người như dịu lại.

Cô nhắm mắt lại, khóe môi cong cong, nụ cười tựa vầng trăng lưỡi liềm, đẹp đến nao lòng.

Nếu vừa rồi không tận mắt thấy Hứa Hòa hung dữ như con nhím xù lông, Phó Yến thật sự còn tưởng cô là kiểu con gái yếu ớt, mong manh không chịu nổi gió.

Thì ra cô cũng biết chửi người khác.

Thì ra dù có sợ anh, cô vẫn sẽ lên tiếng bảo vệ bản thân, không cho phép ai nói xấu mình.

Tất cả vừa rồi Phó Yến đều thấy rõ, nghe rõ, trong lòng bỗng dưng dấy lên một cảm xúc rất phức tạp.

“Anh cũng uống thử đi, ngọt lắm, lại còn mát lạnh nữa!”

Nước ngọt kiểu này mang theo hương vị của một thời xưa cũ, tuy khác hẳn với loại họ từng uống ở thời đại mình, nhưng Hứa Hòa cũng chẳng diễn tả được khác chỗ nào.

Phó Yến thật sự nhận lấy, uống một ngụm: “Ừ, ngon thật.”

Rồi anh nói thêm: “Lúc nãy anh thấy phía trước có chỗ bán tủ lạnh, mấy hôm nữa mua một cái mang về, sau này mua nước ngọt về để vào tủ, lúc nào em muốn uống thì uống.”

Hứa Hòa trợn to mắt, một ngụm nước ngọt nghẹn ngay cổ, mãi mới nuốt xuống được.

Cô không tin nổi nhìn anh: “Mua tủ lạnh á? Không được đâu, đắt lắm!”

Phó Yến cứ tưởng Hứa Hòa sẽ vui, không ngờ cô lại phản đối thẳng thừng: “Một cái quạt điện còn hơn trăm, tủ lạnh chắc cũng phải cả ngàn mất.”

Anh trầm ngâm giây lát, rồi nói: “Trước đây anh ít khi nấu ăn ở nhà, giờ em đến rồi, ba bữa cơm phải đâu ra đấy. Có tủ lạnh, đồ ăn để được lâu hơn.”

Nói không sai, nhưng thời kỳ này – những năm 80 – tủ lạnh vẫn chưa phổ biến, một cái tủ lạnh cửa đơn cũng ngót nghét hơn một nghìn ba, nghìn tư. Phó Yến lấy đâu ra từng đó tiền chứ?

“Nhưng mà…”

Anh biết cô đang lo lắng gì, nên dịu giọng: “Yên tâm đi, anh làm việc ở ngoài, tiền mua mấy thứ này không phải trộm cắp gì đâu.”

“Em không có ý đó…” – Hứa Hòa cuống lên, sợ anh hiểu lầm.

“Anh biết.” Phó Yến nhìn cô, giọng trầm ổn: “Hứa Hòa, mấy chuyện này, em không cần phải lo.”

Phó Yến nghĩ, đã không tổ chức đám cưới linh đình, thiệt thòi cho Hứa Hòa rồi. Ít nhất trong cuộc sống thường ngày, anh phải đối xử tốt với cô hơn một chút.

Nhưng điều khiến Hứa Hòa thắc mắc là chẳng phải trước đây Phó Yến vẫn luôn đơn phương Hứa Tuệ sao?

Vậy mà vừa rồi, cách anh đối xử với Hứa Tuệ lại chẳng giống như mấy gì trong truyện viết, kiểu theo đuổi quỵ lụy, càng theo càng trắng tay.

Cuối cùng cô vẫn không nhịn được, hỏi: “Phó Yến, Tuệ Tuệ quay về rồi… anh có vui không?”

Chính cô cũng không hiểu sao mình lại hỏi câu này, như thể bị cái gì thôi thúc từ trong lòng.

Cô thật sự rất muốn biết đáp án.

Phó Yến sững người, sau đó nhíu mày lại. Hứa Hòa vội nói: “Em chỉ tiện miệng hỏi thôi, anh đừng nghĩ nhiều.”

Nhưng anh hiểu cô muốn hỏi gì. Dân làng đồn đại đủ kiểu, bảo anh là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, dám mơ tưởng tới Hứa Tuệ – cô sinh viên duy nhất trong thôn.

Phó Yến chỉ thấy nực cười, đến giờ anh vẫn không hiểu mấy tin đồn đó xuất phát từ đâu.

Còn có người nói, anh từng đánh nhau với đám lưu manh trong thôn chỉ vì Hứa Tuệ.

Chuyện là có lần Hứa Tuệ ra ngoài gặp rắn độc, bị cắn vào chân, đúng lúc gặp Phó Yến nên cô ta cầu xin anh cứu, anh cõng cô ta xuống núi.

Không biết sao sau đó lại đồn rằng anh si mê Hứa Tuệ đến mức vì cô ta mà đi gây sự khắp nơi.

Phó Yến vốn chẳng buồn giải thích, muốn nói gì thì nói.

Anh ba mươi tuổi rồi, trong thôn cũng không ai chịu gả con cho, nên khi đồng ý cưới Hứa Hòa, cũng vì một phần lý do đó.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương