Lâm Duy Trạch là thiếu gia, từ nhỏ được nuông chiều lớn lên trong thành phố, đây là lần đầu tiên đặt chân đến vùng quê nghèo khó như thế này.
Dù cố tỏ ra không để ý nhưng Hứa Hòa vẫn bắt được ánh nhìn chán ghét và khinh thường trong mắt anh ta.
“Chú à, cũng trưa rồi, chắc chú mệt rồi nhỉ? Mau ngồi xuống nghỉ đi ạ, cơm sắp xong rồi.”
Phải thừa nhận, Lâm Duy Trạch nhìn rất nhã nhặn, ăn nói lịch sự, miệng lại ngọt, đúng kiểu mà Hứa Quốc Cường thích.
Từ đầu đến cuối, Hứa Quốc Cường không thèm liếc nhìn Hứa Hòa lấy một lần, như thể cô là không khí.
Trên bàn ăn, Lâm Duy Trạch trò chuyện vui vẻ với Hứa Quốc Cường, hai người còn khui rượu do Phó Yến mang đến, vừa uống vừa cười, chẳng buồn hỏi thăm Hứa Hòa hay Phó Yến lấy một câu.
Những ngày như thế này, Hứa Hòa đã quen rồi. Nhưng chủ thể ban đầu vẫn luôn khao khát được yêu thương nên ít nhiều vẫn thấy khó chịu.
“Hòa Nhi, ăn nhiều một chút.”
Phó Yến gắp cho cô một đũa thức ăn. Lâm Duy Trạch vô tình liếc qua Hứa Hòa.
Yếu đuối, nhưng phải công nhận cô rất đẹp. Đẹp hơn cả Hứa Tuệ, đôi mắt long lanh thông minh, tóc dài tết hai bên, dịu dàng thanh tú.
“Duy Trạch à, sau này con định tính sao?”
Nhận ra ánh mắt anh ta dừng trên người Hứa Hòa quá lâu, Hứa Tuệ có phần hoảng hốt.
Không lẽ anh ta lại để mắt đến con nhỏ ốm yếu kia?
Lâm Duy Trạch lập tức hoàn hồn, mỉm cười đáp: “Con định chờ Tuệ Tuệ tốt nghiệp xong thì sẽ kết hôn ngay. Bố mẹ con nói, chỉ cần cưới rồi, họ sẽ chia cho tụi con hai căn nhà với một xưởng nhỏ để tự quản lý.”
“Họ còn định tặng mấy cửa hàng trong thành phố nữa. Sau này tụi con cưới nhau rồi sẽ rước cô chú lên thành phố sống, để hai cô chú không phải vất vả nữa.”
Mấy câu này khiến Lý Huệ Phương và Hứa Quốc Cường cười đến nở hoa, mặt mày rạng rỡ.
Hứa Quốc Cường càng thêm hài lòng: “Tốt, tốt lắm. Không ngờ Hứa Quốc Cường này còn có thể được sống ở thành phố. Tuệ Tuệ, con đúng là con gái ngoan của bố!”
“Không như ai kia, từ nhỏ đến lớn chỉ biết hút máu nhà họ Hứa, còn phải hầu hạ như tổ tông.”
Nói xong, ông ta quay sang Phó Yến: “Phó Yến này, dạo này trời nóng quá, con xem tìm thời gian ra trấn mua cái quạt mang về đi.”
Mắng chửi xong vẫn không quên vòi tiền.
Hứa Hòa cau mày: “Bố, Phó Yến vừa đưa cho bố mẹ sáu trăm tiền sính lễ, giờ trong tay anh ấy đâu còn đồng nào dư.”
Cô nhìn ra được Hứa Quốc Cường cố ý.
Chẳng qua là để làm nổi bật cái sự có tiền của Lâm Duy Trạch thôi.
Quả nhiên, giây tiếp theo đã nghe Lâm Duy Trạch nói: “Chú à, mai con với Tuệ Tuệ ra trấn mua nhé. Con đến đây cũng chưa kịp mang quà gì, coi như cái quạt này là tấm lòng con biếu hai cô chú.”
Hứa Hòa siết chặt tay lại, hít sâu một hơi, âm thầm bóp tay Phó Yến. Cô biết vừa rồi anh định gật đầu.
Nhưng cô không cho phép!
Sắc mặt Hứa Quốc Cường lập tức thay đổi, cười tươi rói: “Vẫn là thằng nhóc này biết điều. Hứa Hòa, mày mới cưới xong đã chỉ biết bênh người ngoài, không muốn bỏ nổi một xu cho nhà mình, đúng là đồ vô ơn, nuôi mày lớn từng này đúng là uổng phí, sớm biết thế tao đã bóp chết mày từ lúc mới đẻ!”
“Chú à, đừng nói vậy… có khi họ có khó khăn thật mà.” Lâm Duy Trạch vội nói xen vào, nhưng lại chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa.
Hứa Quốc Cường hừ lạnh: “Khó khăn cái gì? Hôm qua mới mua cái quạt, hôm nay đã tiếc không mua cho tao? Có con gái như vậy thì có ích gì, đúng là của nợ!”
“Rầm!”
Tiếng động lớn vang lên khiến ai nấy giật bắn mình. Phó Yến bất ngờ đập mạnh đôi đũa xuống bàn, lực quá lớn khiến chiếc bàn gỗ vững chãi nứt toác, đồ ăn văng tứ tung, nước canh đổ lênh láng.
Mọi người sợ đến nín thở, chỉ thấy Phó Yến đứng bật dậy, mặt lạnh như sát thần.
Anh nhìn chằm chằm vào Hứa Quốc Cường, giọng khàn lạnh: “Hứa Hòa làm sai điều gì mà các người lại đối xử với cô ấy như vậy? Chính các người sinh ra cô ấy, cũng là các người đã mang đến cho cô ấy thân thể này!”
Phó Yến biết cuộc sống của Hứa Hòa không dễ dàng, nhưng không ngờ lại tệ đến mức bị chính bố ruột sỉ nhục trước mặt người ngoài.
Ánh mắt anh sắc như dao quét qua cả bàn người: “Các người không thương cô ấy, không quý trọng cô ấy, sẽ có người khác thương, có người khác trân trọng cô ấy!”
Anh nắm chặt tay cô: “Đi thôi, Hòa Nhi, mình về!”
Cả nhà sững sờ nhìn cảnh tượng hỗn độn, vẫn chưa kịp hoàn hồn khỏi sự dữ dội mà Phó Yến vừa để lại.
Người đàn ông đó thật sự quá đáng sợ, đôi mắt ấy như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
“Còn ngây ra đấy làm gì? Mau dọn dẹp sạch sẽ cho tao!”
Hứa Quốc Cường trừng mắt nhìn Lý Huệ Phương, rồi quay sang Lâm Duy Trạch cười niềm nở như chưa hề có chuyện gì.
Hứa Tuệ thì không quên lên tiếng: “Bố, xem ra sau này chị không định nhận bố nữa rồi. Sao chị ấy có thể như vậy được chứ, dù gì bố cũng là người sinh ra, nuôi dưỡng chị ấy mà…”
Nói xong, trong mắt lại ánh lên vẻ đắc ý.