80, Chồng Tháo Hán Dũng Mãnh Khiến Cô Vợ Ốm Yếu Khóc Ròng

Chương 17

Trước Sau

break

Hứa Hòa, cứ làm loạn đi, càng loạn càng tốt!

“Không nhận thì thôi, sau này nhà họ Hứa chỉ có một mình con là con gái, chẳng lẽ tao còn trông mong gì vào nó?”

Hứa Quốc Cường chẳng buồn để tâm.

Lúc mới sinh ra, vừa biết Hứa Hòa bị bệnh tim, ông ta đã định bỏ cô rồi. Sau lại bị người ta nhặt về, dân làng còn có người đến tận nhà cảnh cáo rằng bỏ con là phạm pháp, ông ta mới chịu dừng.

Hồi đó dù đang kế hoạch hóa gia đình, cấm sinh con thứ hai, nhưng sinh đôi thì không bị quản.

Đến Lâm Duy Trạch cũng lắc đầu: “Không ngờ, thì ra chị cô là người như vậy.”

Hứa Tuệ giả vờ thất vọng thở dài: “Từ nhỏ chị ấy đã yếu, bố mẹ tốn bao tiền chữa bệnh cho chị ấy. Chính vì chị ấy không thể học hành nên bố mẹ mới dồn hết tâm huyết cho em. Vậy mà chị ấy lại ghi hận, nghĩ là bố mẹ thiên vị. Thật không nên chút nào.”

Lâm Duy Trạch nghe xong lại càng thấy Hứa Tuệ là người dịu dàng tốt bụng, chắc chắn là cô gái hiền thục nhất anh từng gặp.

“Tuệ Tuệ, em đừng lo, sau này anh sẽ đối xử với bố mẹ em như bố mẹ ruột của anh vậy.”

Hứa Tuệ cảm động tựa vào lòng anh: “Cảm ơn anh, Duy Trạch. Anh tốt với em quá…”

Bên ngoài, Phó Yến vẫn nắm chặt tay Hứa Hòa, đi một mạch về phía trước, thân hình cao lớn che chắn ánh nắng cho cô.

Anh không nói lời nào. Hứa Hòa cũng chẳng nhìn thấy nét mặt anh, mãi mới lên tiếng: “Phó Yến, anh giận rồi à?”

Dù anh không nói, nhưng Hứa Hòa vẫn cảm nhận được cơn giận đang âm ỉ trong người anh.

Trong lòng cô có chút bất an. Phó Yến khi giận thật sự rất đáng sợ…

Phó Yến quay lại, liền thấy gương mặt cô gái lộ ra vẻ dò xét và do dự.

Anh cau mày, cố gắng để khuôn mặt mình bớt căng cứng, nhưng quả thật anh quá cứng nhắc, ngay cả cười cũng không biết, càng không hiểu phải dịu dàng dỗ dành người khác ra sao.

Anh chỉ đứng trước mặt Hứa Hòa, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô lên, nói:

“Hứa Hòa, anh chỉ là tức giận vì họ đối xử với em như vậy, anh không giận em. Em rất tốt, đừng lo, cũng đừng sợ.”

Phó Yến thực sự không biết phải an ủi và dỗ dành người khác như thế nào, chỉ có thể dùng những lời mà anh cho là tốt đẹp nhất để nói ra.

Hứa Hòa hơi sững lại, trong lòng chợt dâng lên một dòng ấm áp. Lúc nãy ở nhà họ Hứa, dáng vẻ Phó Yến ra mặt vì cô, nếu nói cô không có chút động lòng nào thì đúng là dối lòng.

Nhất là lúc này, anh còn nói ra những lời an ủi như vậy. Nếu như Hứa Hòa thật sự còn sống, cô ấy hẳn sẽ cảm động lắm.

Hứa Hòa không tin, một người tốt như Phó Yến lại là gã du côn vô lại chỉ biết đánh nhau như trong lời họ nói.

Cho dù cô có nhìn nhầm người đi chăng nữa, nhưng nhiệm vụ hiện tại của cô, chẳng phải chính là kéo cuộc đời anh về đúng quỹ đạo sao?

Lần đầu tiên, Hứa Hòa chủ động nắm lấy tay Phó Yến. Tay anh thô ráp, nhưng rộng và ấm áp, mang đến cảm giác an toàn rõ rệt.

Cô nói:

“Phó Yến, mấy chuyện đó không quan trọng, bây giờ với em, quan trọng nhất là anh.”

Vì anh là mục tiêu nhiệm vụ của cô, tất nhiên là quan trọng nhất rồi.

Còn những người khác, chỉ là vai phụ. Dù họ là nhân vật giấy, nhưng trong thế giới này, họ cũng có máu thịt, đây là một thế giới hoàn chỉnh.

Thế nhưng, Phó Yến lại không nghĩ vậy.

Thì ra trong lòng Hứa Hòa, anh lại quan trọng đến thế.

Từ nhỏ đến lớn, anh luôn là người bị bỏ qua, sống chết cũng chẳng ai quan tâm.

“Về nhà thôi, ngoài này nóng lắm.”

Phó Yến bất giác dịu giọng, nắm tay Hứa Hòa quay về. Bên ngoài nắng gay gắt, cũng may anh đã mua về một cái quạt điện.

Vì cãi nhau, hai người đến giờ vẫn chưa ăn trưa đã về rồi.

“Hòa Nhi, trưa nay muốn ăn gì?” Phó Yến đứng ngoài cửa hỏi.

Anh đã thay một chiếc áo cộc tay, bắp tay rắn chắc lộ ra, làn da ngăm rám nắng đầy khỏe khoắn. Lông mày đậm, sống mũi cao, môi mỏng vừa vặn.

Anh luôn cắt tóc ngắn gọn gàng, trông vừa mạnh mẽ vừa lạnh lùng.

“Em không kén ăn, gì cũng được.”

Thật ra Phó Yến nấu ăn rất ổn, lại nhanh nhẹn. Anh vào bếp nấu, Hứa Hòa phụ anh nhóm lửa. Ngọn lửa trong bếp lách tách cháy, ánh lửa hắt lên gương mặt cô khiến nó càng thêm rạng rỡ.

Hôm nay cô mặc chiếc váy hoa xanh anh mua cho ở trấn nhỏ hôm trước, váy in hoa cúc nhỏ, cổ bèo nhún khiến cô trông dịu dàng ngoan ngoãn. Nhưng vì dáng người cô quá nhỏ, khó mà tìm được size vừa nên mấy bộ đồ này mặc lên đều hơi rộng.

Chỉ cần cô cúi người thêm củi vào bếp, cổ áo sẽ dễ dàng để lộ ra cảnh sắc bên trong.

Mềm mại.

Cô gầy, cổ tay chỉ bằng hai ngón tay đàn ông, nhưng dáng người lại đầy đặn, chỗ nên có thì một chút cũng không thiếu, tay chạm vào còn rất dễ chịu.

Cổ họng anh như có ngọn lửa bốc lên.

Phó Yến vội vàng dời mắt đi, gọi:

“Hòa Nhi.”

Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt mơ màng nhìn anh:

“Lửa lớn quá à?”

Ánh mắt cô trong veo thuần khiết, sáng và rất đẹp, luôn khiến những suy nghĩ không nên có trong lòng anh bị đè nén xuống. Đối diện với đôi mắt ấy, anh làm sao có thể có những ý nghĩ dơ bẩn được?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương