80, Chồng Tháo Hán Dũng Mãnh Khiến Cô Vợ Ốm Yếu Khóc Ròng

Chương 21

Trước Sau

break

Thế là người rút, kẻ chuồn, Hứa Hòa cong môi cười tươi như hoa.

Thích đồn thổi chuyện nhà người khác lắm phải không?

Vậy thì dùng chính cách của họ để "phản đòn", xem ai nói được dài hơn ai!

Cô vừa quay đầu lại thì thấy Phó Yến đang khoanh tay đứng tựa vào khung cửa, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú, như đang suy nghĩ điều gì đó.

Hứa Hòa chột dạ rụt cổ. Dù sao thì trong nguyên tác Hứa Hòa là kiểu con gái nhút nhát, yếu đuối, gặp chuyện chỉ biết khóc. Phó Yến chỉ cần lớn giọng một chút là cô đã nước mắt lưng tròng.

Từ bé đã bị lũ trẻ trong thôn bắt nạt, bố mẹ thì mặc kệ, chị gái Hứa Tuệ còn hùa theo bọn trẻ ném bùn vào người cô.

Tuổi thơ của họ là tiếng cười vui rộn ràng, còn tuổi thơ của cô chỉ là căn phòng nhỏ xíu và tiếng cười giễu cợt.

“Vừa rồi em nói gì với họ đấy?”

Phó Yến hỏi, nhưng thực ra anh đã nghe hết từ đầu đến cuối.

Anh vẫn đứng ngay cửa, nhìn thấy đôi mắt cong cong ánh lên ánh sáng rạng rỡ của cô, nắng chiều rơi trên người cô, như phủ một tầng ánh vàng, rực rỡ vô cùng.

“Cũng không nói gì nhiều, chỉ là họ ghen tị với em thôi mà. Dù sao thì em cũng là người đầu tiên trong thôn có tủ lạnh mà!”

Cô gái ngẩng đầu, làn cổ trắng ngần, mảnh khảnh như thiên nga xinh đẹp.

“Em vui lắm à?”

Phó Yến nhìn cô với ánh mắt lấp lánh, khó kiềm được mà hỏi.

Hứa Hòa gật đầu: “Ừ, tất nhiên là vui rồi.”

Cô gái cười rạng rỡ, vẻ ngây thơ thuần khiết lan tỏa. Gió đêm nhè nhẹ thổi làm váy cô khẽ bay, dịu dàng duyên dáng, đẹp đến mê lòng.

“Lúc nãy anh nghe em nói... chồng em?”

Ánh mắt Phó Yến như có lửa, rọi thẳng lên mặt cô làm cả gương mặt bừng đỏ.

Lúc nãy vì bận đấu khẩu với mấy bà kia, lại còn nóng lòng bênh vực Phó Yến, cô đã lỡ buột miệng gọi anh như vậy mà không nhận ra. Giờ anh nhắc, cô mới chợt nhớ.

Hứa Hòa cầm lấy vạt váy xoắn nhẹ, nhìn anh cười ngọt ngào, giọng dịu như gió: “Ừ thì, bây giờ anh chẳng phải là chồng em sao?”

Không ngờ cô trả lời thẳng thắn thế, Phó Yến có phần bất ngờ, đến mức lúng túng, tai cũng âm ấm nóng lên.

May là da anh ngăm, thêm trời tối nên không ai nhìn ra.

“Hòa à, ăn cơm thôi.”

Phó Yến xoay người vào nhà, không thấy phía sau cô gái nhỏ đang làm mặt xấu trêu chọc anh.

Hứa Hòa bỗng phát hiện, hình như Phó Yến cũng không đến mức khó gần như trong nguyên tác nhỉ?

Dù bề ngoài trông hơi hung dữ, nhưng với cô thì chưa từng dữ lần nào.

Phó Yến lúc nào cũng chăm lo cho cô chu đáo. Đến mức khiến cô nghi ngờ, cứ như thế này thì chẳng mấy chốc tay chân mình sẽ thoái hóa mất.

Cũng muốn làm chút gì đó, nhưng lại chẳng có gì để làm, cuối cùng cô chỉ đành bốc ít hạt ngô vụn ra sân cho gà vịt ăn.

Phó Yến đang nấu nước nóng cho cô tắm ở bếp, ngẩng lên thì thấy cô gái nhỏ ôm cái chậu sắt đi đổ thức ăn cho gà vịt.

Đám gia cầm cũng nhanh chóng thích nghi, tíu tít vỗ cánh chạy lại ăn.

Trước khi xuyên sách, Hứa Hòa vốn là con gái cưng trong nhà, từ nhỏ đến lớn chẳng phải động tay động chân.

Sau khi xuyên đến, tuy cơ thể yếu ớt, nhưng việc lớn việc nhỏ trong nhà họ Hứa đều bắt cô làm.

Thậm chí cả quần áo của Hứa Tuệ cũng bắt cô giặt.

Ba ngày hai bữa bị bỏ đói, vì là hồn xuyên vào thân thể nguyên chủ nên ký ức cảm giác năm xưa cô đều cảm nhận được rất rõ.

Cái cảm giác đói rét không dễ chịu chút nào.

Đói đến nôn ra cả nước chua, phải chờ đến khi gần như kiệt sức người ta mới bố thí cho bát cơm nguội. Còn suýt nữa bị bỏ mặc cho chết đói, chỉ vì sợ miệng đời chê cười nên mới miễn cưỡng nuôi cô sống qua ngày.

“Hòa à? Hòa à?”

Không biết từ lúc nào Phó Yến đã đứng sau lưng cô, gọi mấy tiếng mà cô không phản ứng.

“Hả? Gì vậy anh…”

Hứa Hòa giật mình hoàn hồn, lúc này mới thấy anh đứng ngay sau lưng.

Tấm lưng rắn chắc, vững chãi như một bức tường chở che cho cô khỏi mọi tổn thương.

“Nước nóng rồi, đi tắm đi. Giờ trời nóng, người dính dấp khó chịu lắm.”

Nói xong anh nhận lấy chậu thức ăn trên tay cô, tiếp tục cho gà vịt ăn.

Đèn điện sáng hơn đèn dầu nhiều, bên ngoài có thể nghe rõ tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm. Mà đầu óc Phó Yến thì bắt đầu không tự chủ được mà nghĩ vẩn vơ.

Thậm chí ánh mắt cứ vô thức liếc về phía đó, qua tấm cửa sổ mờ, có thể thấp thoáng thấy bóng dáng mảnh mai của cô gái in lên.

Phó Yến năm nay vừa tròn ba mươi, chính là thời kỳ trai tráng khí huyết dồi dào. Ngoài đêm tân hôn ra đến giờ cũng chỉ mới dám nắm tay cô.

Nghĩ đến việc cô mới về làm dâu, vẫn còn có chút sợ anh, nên mọi chuyện cần từ từ.

Mà đêm đó cũng tại anh uống say, không kiềm được…

Nghĩ đến gương mặt đẫm nước mắt, van xin trong đêm của cô gái nhỏ, Phó Yến lại thấy hối hận. Đáng lẽ không nên hấp tấp như thế.

Đang suy nghĩ thì bỗng nghe thấy tiếng cô gọi từ trong nhà.

“Phó Yến!”

Tim Phó Yến thót lên, tưởng cô không khỏe ở đâu.

Cô gái mong manh như nụ hoa chưa nở, anh thật sự không yên tâm để cô ở một mình.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương