80, Chồng Tháo Hán Dũng Mãnh Khiến Cô Vợ Ốm Yếu Khóc Ròng

Chương 22

Trước Sau

break

Dù là đi tắm.

“Sao thế?”

Trong phòng, Hứa Hòa chỉ muốn độn thổ.

Đang tắm ngon lành thì chợt cảm thấy có gì đó không ổn. Cúi đầu nhìn xuống, phát hiện nước trong thùng bắt đầu có màu đỏ...

“Cái đó... em đến tháng rồi, anh... anh có thể lấy giúp em...”

“Được, em đợi chút.”

Cô còn chưa nói hết câu, Phó Yến đã lập tức chạy vào trong nhà, tìm ngay gói băng vệ sinh hôm nọ mới mua cho cô.

Loại đồ này Hứa Hòa để riêng, nhưng phòng không lớn, dễ tìm thôi.

“Hòa à, với tay lấy được không?”

Phó Yến đứng ở cửa sổ, cẩn thận hé mở một khe nhỏ rồi đưa gói băng vào trong.

Bàn tay đàn ông to lớn, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, cầm gói đồ màu hồng phấn trông có phần buồn cười và lạc quẻ.

“Dạ, em lấy được rồi.”

Mặt Hứa Hòa đỏ rực như bị lửa hun, đời này chưa từng có khoảnh khắc nào xấu hổ đến thế, để đàn ông đi lấy băng vệ sinh giùm mình? Quá mức mất mặt rồi!

Đợi cô tắm xong bước ra, Phó Yến đã chuẩn bị sẵn một bát nước gừng đỏ nóng hổi.

“Uống đi, cho dễ chịu chút.”

Anh thấy sắc mặt cô nhợt nhạt. Trước kia chỉ từng nghe nói con gái đến tháng sẽ đau bụng, uống nước đường đỏ sẽ đỡ hơn.

Không ngờ có ngày chính tay mình lại nấu nước gừng cho con gái.

Hứa Hòa ngẩn người, rồi trong lòng như có gì đó ấm lên.

Từ nhỏ tới lớn, chỉ có bố mẹ từng làm như vậy cho cô. Không ngờ trong thế giới hư cấu này, lại có một người đàn ông đối xử với cô như vậy.

“Dạ, cảm ơn anh.”

Cô gái có vẻ xa cách và khách sáo, nâng bát lên, nhấp từng ngụm nhỏ.

“Hòa à, quần áo của em…”

Phó Yến chỉ vào bộ đồ cô vừa thay ra. Lúc đầu Hứa Hòa định dùng nước tắm giặt sơ rồi giặt lại sau, nhưng giờ nước bẩn mất rồi.

“Em... em tự làm được.”

“Để anh.”

Anh đi vào nhà, lấy quần áo của cô bỏ vào thùng nước, rồi ngồi xuống đất bắt đầu vò giặt.

Bàn tay to, thô ráp của người đàn ông cọ lên từng tấc vải, còn vương lại mùi hương thoang thoảng của cô gái nhỏ.

Hứa Hòa tròn xoe mắt nhìn anh, tim như đập loạn, cả người bắt đầu nóng ran.

Ngay cả hơi thở cũng như nóng rực theo.

Cô vội vã tự vỗ vào mặt mình, trong đầu không ngừng nhắc nhở:

“Hứa Hòa, bình tĩnh! Đừng nghĩ bậy! Không được nghĩ bậy!”

Dù đêm tân hôn đau thật nhưng cô vẫn nhớ rõ sức mạnh của Phó Yến hôm đó, cả nhiệt độ cơ thể nóng hổi, dính ướt mồ hôi kia nữa.

Càng nghĩ, đầu óc cô càng trượt xa khỏi đường ray, muốn ngừng mà không được.

Phía bên kia, Phó Yến vẫn đang cẩn thận giặt đồ, có vẻ hơi bối rối trước những món đồ lót nữ tính.

Hôm ở thị trấn hình như quên không mua mấy món này. Mà đồ cô đang mặc đã cũ lắm rồi, thậm chí có chỗ rách.

Thật ra mấy món này toàn là đồ Hứa Tuệ không mặc nữa đưa cho cô. Lần trước Hứa Hòa ngại nên chẳng dám mở miệng xin.

Vừa quay đầu lại đã thấy Phó Yến đang cầm một món đồ lót của cô, chau mày suy nghĩ...

Ầm

Trong đầu cô như có tiếng nổ vang lên.

Gương mặt đỏ ửng như mông khỉ.

“Hòa Nhi, anh…”

Phó Yến vừa quay lại định nói gì, đã thấy Hứa Hòa đang trợn tròn mắt, mặt đỏ bừng nhìn chằm chằm vào thứ trong tay anh. Anh lập tức buông tay, bỏ chiếc áo lót vào lại chỗ cũ.

Anh vội giải thích: “Em đừng nghĩ lung tung, anh chỉ thấy cái này cũ rồi. Xin lỗi, lần trước lên trấn quên mua cho em cái mới, để lần sau anh mua bù.”

Anh sợ Hứa Hòa sẽ thấy mình biến thái, nghĩ gì mà lại nhìn chằm chằm vào đồ lót con gái.

Cô gái nhỏ ôm chặt cái bát trong tay, mặt đỏ đến mức như sắp nhỏ máu, mắt tròn xoe không dám chớp.

Một lúc lâu sau, Hứa Hòa mới ậm ừ một tiếng, rồi nhanh như chớp chạy trốn về phòng, vỗ bồm bộp lên khuôn mặt đang nóng rực của mình.

“Hứa Hòa, mày còn tí tiền đồ nào không hả!”

Trời ơi!

Trước đây ở ký túc, có coi mấy phim 18+ với đám bạn cũng đâu đến mức tim đập mặt đỏ kiểu này.

Chỉ là anh cầm lên một cái áo lót thôi mà người cô đã nóng ran cả lên, đúng là muốn mất mạng!

Đặc biệt là bàn tay đó, ngón tay thon dài, lòng bàn tay có vết chai mỏng… cầm lấy đồ của cô…

Phó Yến giặt đồ xong cũng tiện tay rửa người luôn. Tóc anh cắt ngắn, chỉ cần lau sơ rồi để gió thổi là khô ngay.

Khi bước vào, Hứa Hòa đang ngồi ngoan ngoãn bên mép giường, trong TV đen trắng đúng lúc phát một đoạn quảng cáo đồ lót mới.

“Thích kiểu này à?”

Giọng nam trầm thấp vang lên sau lưng, Hứa Hòa vội xua tay: “Không… không phải, chỉ là tình cờ xem trúng thôi.”

Thời buổi này chưa quá thoáng, mấy đoạn quảng cáo như vậy vẫn khiến người ta thấy ngại, nhưng Hứa Hòa thì miễn dịch từ lâu rồi.

Thậm chí cô từng cùng hội bạn thân vào bar, góp năm nghìn tệ để mời một nam người mẫu.

Kết quả là bị mẹ đánh một trận tơi bời, sau đó còn bị lôi đi xem trình diễn thời trang nam người mẫu ngoài đời – thứ thật, giá thật.

Nhìn dáng vẻ lúng túng của cô, Phó Yến chợt bật cười.

Đây là lần đầu tiên Hứa Hòa thấy Phó Yến cười. Gương mặt anh góc cạnh rõ ràng, đường nét mạnh mẽ do sống lâu ở nông thôn, làn da không trắng nhưng cũng không thô ráp.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương