80, Chồng Tháo Hán Dũng Mãnh Khiến Cô Vợ Ốm Yếu Khóc Ròng

Chương 23

Trước Sau

break

Lông mày rậm, mắt sâu, sống mũi cao, ngũ quan rõ ràng hài hòa đến đáng ghen. Đường viền cằm sắc nét còn rõ hơn cả đường cong trên ngực cô.

“Anh… anh cười gì thế?”

Anh trông có vẻ tâm trạng rất tốt.

Phó Yến kéo ghế ngồi đối diện cô, người hơi nghiêng về trước, hai tay đan vào nhau đặt lên đầu gối.

Anh nhìn cô chăm chú, hỏi: “Em sợ anh lắm à?”

Hứa Hòa nghĩ ngợi một lát, rồi lắc đầu… lại gật đầu.

Phó Yến không biết rốt cuộc là sợ hay không sợ, chỉ cố khiến biểu cảm của mình bớt nghiêm khắc, để trông bớt đáng sợ hơn.

“Hứa Hòa, ở trước mặt anh, em không cần phải dè dặt như vậy. Anh là chồng em, anh sẽ không làm em tổn thương. Hiểu chưa?”

Anh thật sự muốn nói một điều gì đó khác, nhưng đến miệng rồi lại đổi lời.

Phó Yến nói rất nghiêm túc, Hứa Hòa cũng nghiêm túc lắng nghe.

Cô vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt sâu thẳm, nghiêm túc của anh. Tim cô khẽ rung lên, khe khẽ “vâng” một tiếng.

“Cho nên những việc anh làm vì em đều là điều nên làm. Em đừng cảm thấy ngại.”

Ánh mắt người đàn ông kia rất sâu, như vực thẳm không đáy.

Anh năm nay ba mươi tuổi, nghe bảo hai mươi tuổi từng ngồi tù năm năm. Trong thôn đều nói thế. Sau đó thì định cư luôn ở đây.

“Vậy bây giờ em còn sợ anh không?”

Hứa Hòa lắc đầu.

Phó Yến trầm ngâm một lúc rồi nói: “Hòa Nhi, đây là lần đầu tiên anh làm chồng người ta. Anh sẽ cố gắng hết sức để cho em một cuộc sống tốt. Anh xin lỗi vì để em cưới anh một cách vội vàng, nhưng mà…”

“Phó Yến!”

Hứa Hòa ngắt lời anh, đôi mắt lấp lánh.

Bàn tay mềm mại của cô khẽ chui vào lòng bàn tay to lớn của anh, mềm như bông, như tan chảy ngay trong lòng bàn tay anh vậy.

Cô nói: “Em sợ anh, chỉ vì trước đây chưa hiểu rõ anh, chứ không phải vì mấy lời đồn ngoài kia. Nhưng bây giờ thì khác rồi, anh không giống như những gì người ta nói.”

Giọng nói của cô nhẹ nhàng, ngọt ngào như mật.

Loại cảm giác này, Phó Yến chưa từng trải qua. Nó như đang rót mật vào tim, khiến trái tim anh đập lệch nhịp.

Trên gương mặt nghiêm túc của anh dường như cũng có một vết nứt nhỏ. Anh vô thức siết nhẹ lấy tay Hứa Hòa.

Thật ra Hứa Hòa vốn không định sợ Phó Yến, nhưng cô mới xuyên tới đây, không thể hành xử quá khác biệt.

Cảm nhận được hơi ấm từ tay anh, trái tim cô cũng bắt đầu nóng lên.

Hàng mi dài của cô khẽ rung, cô nói: “Phó Yến, thật ra anh rất tốt. Tốt hơn tất cả mọi người. Anh thật sự… rất rất tốt.”

Đúng, Phó Yến là mục tiêu cô phải chinh phục. Dù lúc nào cũng không thể quên nhiệm vụ của mình.

Chỉ cần giúp Phó Yến quay lại quỹ đạo cuộc sống đúng đắn, tránh khỏi con đường tăm tối, mọi chuyện sẽ kết thúc.

Cô biết trên đời này không có ai sinh ra đã xấu. Phó Yến lại càng không. Là do hiện thực khắc nghiệt, gia đình rối ren, cộng với tình yêu không trọn vẹn, thù hận chất chồng…

Tất cả dần dần bẻ cong nhân cách anh, khiến anh đánh mất sự lương thiện cuối cùng, đi làm những việc trời không dung đất không tha. Chỉ tiếc là khi xuyên vào truyện quá gấp, cô còn chưa kịp tìm hiểu kỹ xem anh từng làm gì sai…

Để rồi còn tìm cách sửa sai.

Đáng tiếc, mọi thứ quá vội vàng, cô chưa kịp chuẩn bị gì.

Phó Yến im lặng.

Từ lúc có ký ức đến giờ, chưa từng có ai nói anh là người tốt.

Chỉ có những câu như “nó là đứa không ra gì từ trong xương”, “là sao chổi”, “trời sinh ra đã khắc người khác”…

Hứa Hòa là người đầu tiên trong suốt ba mươi năm cuộc đời anh, nói rằng anh rất tốt.

Anh nhìn cô thật lâu, lâu đến mức khiến cô bắt đầu thấy ngại. Bàn tay thô ráp của anh chạm nhẹ lên má cô.

Ánh mắt anh nóng rực, đầy chân thành, khẽ hỏi: “Hòa Nhi, anh có thể… hôn em không?”

Anh dừng lại một nhịp, giọng có chút do dự và thăm dò.

“Hửm?” Hứa Hòa ngẩn người. Nhưng chưa kịp phản ứng, hơi thở nóng bỏng của người đàn ông đã phủ xuống.

Ngay khoảnh khắc sau, môi cô chợt ấm lên, là một cái chạm khẽ đầy dịu dàng, mang theo hương xà phòng thoang thoảng trên người anh.

Chỉ là chạm nhẹ rồi rời đi, nhưng Hứa Hòa vẫn ngẩn người ra, còn Phó Yến thì đã đứng dậy, mặt đỏ bừng tới tận vành tai.

Chuyện này, với anh cũng là lần đầu tiên.

Đặc biệt là khi thấy dáng vẻ ngơ ngác của cô, cơ thể anh như không nghe theo điều khiển nữa.

“Xin lỗi, anh đường đột rồi.”

Mặt Hứa Hòa đỏ rực, cảm giác như đầu lưỡi bị thắt nút, không biết nên nói gì.

“Không… không sao.”

Cô lắp bắp, tay nhỏ siết chặt lấy vạt váy, cố hít sâu, nói: “Anh từng nói, chúng ta là vợ chồng.”

“Vậy thì những chuyện giữa vợ chồng với nhau, vốn là điều rất tự nhiên. Anh không cần phải xin lỗi.”

Cô cố gắng giữ giọng dịu dàng, kìm nén trái tim đang đập loạn trong ngực mình.

Nhưng thật ra tim cô đã bắt đầu gào thét điên cuồng, từng tế bào trong cơ thể đều rạo rực muốn bứt phá khỏi mọi ràng buộc cuối cùng.

Cô không hiểu bản thân bị làm sao nữa, rõ ràng mới chỉ quen người đàn ông này được mấy ngày.

Chẳng lẽ… đây là cảm giác rung động sao?

Điên rồi, đúng là điên thật rồi. Sao cô lại có thể động lòng với mục tiêu nhiệm vụ của mình chứ?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương