80, Chồng Tháo Hán Dũng Mãnh Khiến Cô Vợ Ốm Yếu Khóc Ròng

Chương 24

Trước Sau

break

Luật cấm lớn nhất trong nhiệm vụ xuyên sách chính là: tuyệt đối không được nảy sinh tình cảm thật với đối tượng. Bằng không, một khi hoàn thành nhiệm vụ và bị cưỡng chế rời khỏi thế giới này, ký chủ như cô sẽ phải chịu đựng nỗi đau gấp trăm ngàn lần.

“Ừm.” Đến lúc thế này, Phó Yến luôn như thể mất khả năng nói chuyện, chẳng biết nên mở miệng thế nào.

Như thường lệ, anh trải chiếu trên nền đất. Hứa Hòa nhìn anh chuẩn bị nằm xuống, hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí, nhẹ giọng nói:

“Phó Yến… lên giường ngủ đi?”

Động tác của người đàn ông khựng lại. Anh quay đầu nhìn cô chăm chú.

Ánh mắt ấy khiến cả người Hứa Hòa run lên, như có dòng điện chạy dọc khắp người.

Cô vội vàng nói thêm: “À… dưới đất lạnh lắm. Với lại nếu để người khác biết tụi mình ngủ riêng thế này… chắc chắn sẽ bị cười.”

Phó Yến lại rơi vào im lặng.

Thật ra, chuyện này người ngoài đâu thể biết được.

Nhưng anh vẫn rất thành thật – cuộn chiếu lại, rồi lấy thêm một chiếc chăn mỏng.

Ánh đèn trong phòng tắt phụt. Tấm nệm bên cạnh lún xuống một mảng.

Khoảnh khắc cơ thể cao lớn của anh nằm xuống, tim Hứa Hòa như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Thình thịch, thình thịch!

Cô quay lưng về phía anh, không dám đối mặt.

Hơi thở nóng ấm của người đàn ông phả vào đỉnh đầu cô, Hứa Hòa thậm chí có thể cảm nhận rõ ánh mắt nóng rực của Phó Yến đang dừng lại trên người mình.

“Hoà Hoà, thả lỏng đi, đừng sợ. Anh sẽ không làm gì em đâu.”

Giọng nói dịu dàng vang lên sau lưng, khiến cô dần thả lỏng. Quạt điện quay vù vù, xua tan cái nóng oi nồng trong phòng.

Có lẽ là cảm nhận được thiện ý từ người đàn ông sau lưng, Hứa Hòa dần chìm vào giấc ngủ.

Chỉ là… tư thế ngủ của cô thật sự chẳng tốt đẹp gì cho cam. Về nửa đêm, cả người gần như dính chặt lên người Phó Yến – tay chân vắt ngang, mặt còn vô thức dụi nhẹ lên lồng ngực rắn chắc của anh.

Trong bóng tối, ánh mắt người đàn ông vẫn sáng rực như đuốc.

Hồi lâu sau mới nghe anh khẽ thở dài, bất lực gỡ cô xuống khỏi người mình, rồi cẩn thận ôm gọn vào lòng.

Cô gái nhỏ này, thân hình mềm mại, lại thơm tho.

Cái dáng nhỏ nhắn cuộn tròn trong ngực anh, cứ như đang ôm một đứa trẻ vậy.

Đêm ấy, Hứa Hòa ngủ rất say, là giấc ngủ yên bình nhất kể từ khi cô bước chân vào thế giới hư cấu song song này.

Sáng sớm hôm sau, Phó Yến đã dậy rời đi từ sớm. Có vẻ như anh đã canh đúng thời gian Hứa Hòa sẽ tỉnh, bởi đúng lúc cô vừa bước ra cửa, chiếc xe đạp cũng vừa đạp vào sân.

Mắt cô lập tức sáng rỡ, môi nở nụ cười ngọt ngào.

“Phó Yến!”

Anh dậy sớm lên trấn, giờ quay về liền thấy bóng cô đứng đó, trên mặt là nụ cười tươi tắn đến động lòng, tim anh cũng bỗng thấy ngọt lịm.

Anh vội vàng dừng xe lại, cầm bánh nhân thịt đi về phía cô.

“Em dậy sớm thế?” Bàn tay anh khẽ vén mấy sợi tóc rối bên má cô, động tác tự nhiên như thể đã làm thế cả đời.

“Trời sáng chói rồi còn gì, anh từng thấy nhà nào có cô dâu mới mà ngủ đến giờ này chưa?”

Ngay cả Hứa Hòa cũng hơi xấu hổ. Trước đây cô quen ngủ tới khi nào tự tỉnh, nhưng ở nông thôn thì khác – sáng sớm phải tranh thủ ra đồng, không thì đến trưa nắng gắt, làm việc sẽ mệt chết đi được.

“Đây, là bánh nhân thịt lần trước em ăn đấy, còn có cả sữa bò nữa. Ăn lúc còn nóng nhé.” Phó Yến dúi đồ vào tay cô, rồi mang hết chỗ thịt rau mới mua cất vào tủ lạnh.

Hứa Hòa cầm bánh, chợt hỏi: “Phó Yến, anh sắp đi xa à?”

Nhất là khi thấy anh chất đầy đồ vào tủ lạnh, cô bỗng thấy trong lòng thấp thỏm.

“Không, chỉ là…” Anh vừa đứng dậy định nói gì đó, thì một chiếc Jetta dừng lại trước cổng.

Ánh mắt anh khựng lại, Hứa Hòa cũng nhìn thấy.

Dĩ nhiên hàng xóm cũng nhìn thấy ai nấy đều rướn cổ nhìn sang nhà Phó Yến.

Thời này mà có ô tô thì đúng là chuyện hiếm, nhất là còn chạy vào cái làng nghèo nát thế này.

Hai người đàn ông mặc áo ngắn tay bước xuống, đầu chải ngược bóng loáng.

Một người đeo kính gọng đen, trông nho nhã, túi áo còn cài cây bút máy.

“Phó Yến!”

Không hiểu sao, khi nhìn thấy mấy người này, Hứa Hòa liền thấy căng thẳng. Nhất là khi cô thấy cơ bắp trên tay Phó Yến đang căng lên rõ rệt.

“Đừng sợ, họ không phải người xấu.” Anh như đoán được cô đang sợ, liền vỗ nhẹ mu bàn tay cô trấn an: “Em vào ăn sáng đi, nhớ uống cả sữa. Thuốc anh để sẵn trên bàn rồi, ăn từ từ thôi, đừng vội quá mà nghẹn.”

Hứa Hòa cau mày, rõ ràng mấy người này tới tìm Phó Yến, cô đâu có mù.

“Vào đi.”

Cô gật đầu, ngoan ngoãn quay vào trong. Nhưng chiếc bánh trong tay chẳng còn chút vị nào, đến sữa cũng không thấy thơm nữa.

“Đồng chí Phó Yến, chúng tôi đến từ Ủy ban thành phố, có thể nói chuyện với anh một chút không?”

Hứa Hòa chỉ nghe được giọng nói xa lạ của một người đàn ông ngoài sân. Ngữ khí không đến mức khó chịu, nhưng cũng chẳng gọi là thân thiện.

Phó Yến liếc nhìn về phía cô, rồi nói: “Ra ngoài sân nói đi.”

Họ đứng giữa sân trao đổi gì đó. Hứa Hòa cố lắng tai nghe, nhưng khoảng cách quá xa, chỉ nghe thấy âm thanh mà chẳng rõ nội dung, cuối cùng đành từ bỏ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương