May mà cuộc trò chuyện diễn ra không lâu, sân nhà nhanh chóng yên tĩnh trở lại.
Bóng người phủ xuống trước cửa, Hứa Hòa ngẩng đầu nhìn anh – ánh mắt cô trong veo, sạch sẽ, tay vẫn nắm chặt bánh bao chưa cắn.
Sữa cũng chưa uống.
“Sao không ăn? Không có khẩu vị, hay là thấy khó chịu?”
Anh ngồi xuống, nắm tay cô, ánh mắt dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt, môi cũng hơi tái đi.
Hứa Hòa lắc đầu, khẽ hỏi: “Phó Yến, họ đến tìm anh làm gì?”
Anh cảm nhận được nỗi sợ và lo lắng trong lòng cô, nhưng chỉ dịu dàng mỉm cười, vuốt nhẹ má cô.
“Nói chuyện với anh thôi, không phải chuyện gì xấu đâu, đừng lo.”
Rồi đứng dậy, nói tiếp: “Hòa Hoà, anh phải lên thành phố một chuyến. Nhanh thì ba ngày, chậm thì khoảng nửa tháng. Thịt rau anh mua sẵn để trong tủ lạnh rồi, em cứ…”
“Vâng, được rồi.”
Anh còn chưa nói hết, cô đã ngoan ngoãn gật đầu.
Thấy cô như vậy, tim Phó Yến bỗng nhói lên, như có đàn kiến bò lổm ngổm trong lồng ngực – thứ đau đớn âm ỉ, len lỏi từng chút một.
Cô nói: “Em biết rồi, em sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân, chờ anh về.”
Không có hệ thống, cô không thể biết được thân phận và mục đích của những người đó, càng không đoán được Phó Yến sắp phải đối mặt với điều gì.
Khi góc nhìn Thượng Đế bị che lấp, cô chỉ có thể dựa vào trực giác để hoàn thành nhiệm vụ.
Cô biết Phó Yến là người có năng lực, anh đã sớm chuẩn bị hết mọi thứ, thì với sự xuất hiện của hai người kia, anh nhất định cũng đã có phương án đối phó.
Vậy nên cô không cần phải lo lắng quá, trái lại cần phải giữ bình tĩnh, chỉ khi cô thể hiện sự an tâm, Phó Yến mới không vướng bận.
“Hoà Hoà, em…”
“Phó Yến đồng chí, nhanh lên đi, chúng ta còn phải tranh thủ thời gian!”
Giọng thúc giục của hai người ngoài cửa cắt ngang lời anh.
Sắc mặt người đàn ông lập tức trầm xuống, môi mím chặt, nhưng chưa kịp nói gì thì cô gái đã kiễng chân, lấy hết dũng khí hôn nhẹ lên môi anh.
Cảm giác mềm mại ấy thoảng hương thơm dịu nhẹ, anh thấy tai cô đỏ ửng.
“Phó Yến, anh đi đi.” Cô lắp bắp nói, giọng nhỏ như muỗi.
Trái tim người đàn ông lại thắt lại một nhịp.
“Ừm.”
Anh không quay đầu lại, xoay người bước thẳng về phía chiếc ô tô đang đợi, mở cửa ngồi vào, ánh mắt nhìn thẳng phía trước.
Thậm chí không liếc nhìn người con gái đang đứng ở cửa ngóng theo anh lần nào.
Vì anh biết, chỉ cần quay đầu nhìn thêm một cái thôi, anh sẽ không nỡ rời đi, sẽ muốn ở lại bên cạnh cô để che chở.
“Đây là vợ mới cưới của cậu à? Xinh quá đấy.”
Người đàn ông đeo kính đen cười nói, nhưng Phó Yến mặt vẫn lạnh như tiền, không nói lời nào. Không khí trong xe lập tức trở nên ngột ngạt.
“Đi thôi, mau đến trung tâm thành phố.”
Từ khoé mắt, anh vẫn thấy Hoà Hoà đứng đó thân hình nhỏ nhắn yếu ớt, như thể chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay.
Chiếc xe dần khuất bóng, Hứa Hòa vẫn đứng ở cửa nhìn theo.
Trước đây, đi đâu Phó Yến cũng là nói đi là đi, chưa từng vướng bận điều gì. Nhưng lần này không hiểu sao anh lại cảm thấy quyến luyến.
Vì Hứa Hòa sao?
Phó Yến thừa nhận, đúng là vì cô.
Vì cô quá yếu đuối, nhưng lại mạnh mẽ không chịu khuất phục. Chỉ cần vừa rồi cô tỏ ra một chút buồn bã, anh đã không nỡ rời đi.
Nhưng cô lại không làm vậy.
Không phải vì cô không sợ, mà chính vì lo cho anh, nên mới cố tỏ ra bình thản.
Chính sự kiên cường ấy khiến trái tim bấy lâu nay sắt đá của Phó Yến, bắt đầu mềm đi một chút.
Đặc biệt là nụ hôn chớp nhoáng vừa rồi, càng khiến anh xót xa đến cực điểm.
Một cô gái tốt như vậy, sao nhà họ Hứa lại không cần?
Còn đối xử với cô tàn nhẫn đến thế?
Xe đã rời khỏi đầu thôn, một lát sau, cả thôn Thanh Ninh lại bắt đầu náo nhiệt.
Hứa Hòa đang rầu rĩ nghĩ không biết hệ thống của mình bao giờ mới nhớ ra còn có một “ký chủ xui xẻo” như cô, chứ ngày nào cũng mò mẫm đoán tình huống như thế này thật sự quá bị động.
Cô cắn một miếng bánh bao thịt, hai má phồng lên trông như hamster.
“Người đến đón hồi nãy hình như là cán bộ thành phố phải không?”
“Phải rồi, nghe bảo là đưa Phó Yến lên thành phố, chắc lại dính dáng tới chuyện gì mờ ám nên mới bị chính quyền ‘sờ gáy’.”
Người trong thôn tụ lại trước cửa nhà Phó Yến, xì xào bàn tán.
Hứa Hòa lim dim mắt, nhai bánh bao, uống sữa, hoàn toàn làm ngơ những lời bàn tán đó.
Mỡ thịt bóng loáng dính lên môi cô khiến làn môi càng thêm căng mọng, nhìn vô cùng bắt mắt. Cô như thể không hề nghe thấy gì, hoàn toàn không để tâm.
“Ối dào, Hứa Hòa, chồng cô bị người ta đưa đi rồi mà cô vẫn còn tâm trạng ăn uống được hả?”
Giọng nói chua loét ấy khiến Hứa Hòa đang mải ăn bánh bao cũng phải quay lại.
Ánh mắt lạnh nhạt của cô rơi xuống người phụ nữ vừa nói không ai khác chính là vợ của Lưu Chí, Trần Quyên.
Hứa Hòa uống nốt ngụm sữa cuối cùng, nhét hết chỗ bánh bao còn lại vào miệng, nhai từ tốn. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm Trần Quyên.
Nhìn đến mức khiến Trần Quyên rợn da gà, định lên tiếng thì cô mới chậm rãi mở miệng: