80, Chồng Tháo Hán Dũng Mãnh Khiến Cô Vợ Ốm Yếu Khóc Ròng

Chương 7

Trước Sau

break

“Không ăn nổi hay là khó chịu ở bụng?”

“Em no rồi.” Hứa Hòa nói, cảm giác nếu ăn thêm nữa chắc bụng sẽ vỡ mất.

Phó Yến cau mày, nhưng cũng không ép cô ăn tiếp, chỉ múc cho cô một bát canh:

“Uống chút canh đi, sẽ thấy dễ chịu hơn.”

Hứa Hòa có phần bất ngờ, nhưng trong mắt Phó Yến, sự bất ngờ ấy lại giống như dè dặt lo sợ.

Anh thầm nghĩ, cô đã sống khổ đến mức nào ở nhà họ Hứa mà ngay cả việc ăn cơm cũng phải rụt rè như vậy?

“Hứa Hòa.” Phó Yến buông đũa xuống. Hứa Hòa đang uống canh ngước mắt nhìn anh, đôi mắt to tròn long lanh nước.

Phó Yến nói:

“Sau này em muốn ăn gì thì cứ ăn, đừng ép mình quá. Em là người con gái đầu tiên anh tiếp xúc nghiêm túc. Có thể anh sẽ chưa chu toàn, nhưng giờ chúng ta là vợ chồng rồi, em không cần phải sợ như vậy.”

Càng không cần cẩn trọng đến mức cả ăn cơm cũng rón rén.

Thật ra anh đã hiểu nhầm, Hứa Hòa cũng không biết nên nói gì, chỉ nhỏ giọng “vâng” một tiếng, ôm bát canh trong tay.

Ăn xong, Hứa Hòa chủ động dọn dẹp bát đũa định đi rửa, nhưng Phó Yến nhanh hơn:

“Em nghỉ đi, lát nữa anh đun ít nước nóng, em đi tắm.”

Hứa Hòa cảm thấy mọi chuyện có gì đó sai sai.

Rõ ràng trong nguyên tác, Phó Yến là một gã du côn chỉ biết đánh nhau, vậy mà cô nghiêng đầu nhìn về phía gian bếp, người đàn ông ấy đang thành thạo rửa bát, chùi nồi, rồi múc nước, nhóm lửa, bắt đầu đun nước tắm cho cô.

Lửa trong bếp hắt lên mặt anh, ánh lên vẻ cứng cỏi rắn rỏi. Khuôn mặt anh rất điển trai, nhưng vì hiếm khi cười nên luôn toát lên vẻ u ám lạnh lùng, cằm còn lún phún râu.

Phó Yến ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đang lén nhìn mình của Hứa Hòa. Có lẽ bị phát hiện đang “ngắm trộm”, Hứa Hòa cuống quýt quay đầu nhìn về hướng khác.

Đêm ở nông thôn, sao lấp lánh khắp trời. Ngoài nhà Lưu Chí ra, thì Phó Yến là người thứ hai lắp điện trong nhà. Mọi người đều không biết anh lấy tiền từ đâu, chỉ đoán là đánh nhau ngoài xã rồi cướp được.

Chờ cơm tiêu bớt, Phó Yến mới xách nước nóng vào phòng tắm. Trong đó có một cái thùng gỗ lớn, cũng có vòi nước, nhưng thời này vẫn chưa phổ biến bình nóng lạnh, chỉ có thể đun nước bằng củi.

“Đi tắm đi.”

Tháng Bảy là mùa nóng nhất, vừa động tay động chân là mồ hôi đầm đìa. Khi Hứa Hòa gả tới có mang theo ít quần áo của mình, cơ thể cô nhỏ nhắn, qua khung cửa sổ có thể thấy rõ bờ vai thon gầy và chiếc cổ dài trắng nõn.

Nghe tiếng nước chảy trong phòng, Phó Yến bỗng cảm thấy cổ họng khô rát, trong người nóng bừng.

Anh bực bội quay người đi, cảm giác như cả gió đêm cũng trở nên oi ả.

“Em tắm xong rồi.” Giọng cô vang lên từ sau lưng. Phó Yến quay lại, Hứa Hòa vừa tắm xong, trên người vẫn còn vương chút hơi nước.

Mái tóc ướt sũng xõa sau lưng, từng giọt nước nhỏ xuống, đôi mắt thì long lanh đến chói mắt.

Cô mặc một chiếc áo trắng ngắn tay, quần lửng đến bắp chân, lộ ra đôi chân trắng nõn mảnh mai. Cô đứng đó, ngoan ngoãn đáng yêu, khiến người ta không nỡ rời mắt.

Phó Yến cứng ngắc ừ một tiếng. Hứa Hòa hỏi:

“Anh có muốn tắm không? Em đun nước cho.”

“Anh còn bị thương, tạm thời không tắm được, lau người sơ sơ là được.”

Hứa Hòa khựng lại, lúc này mới nhớ ra anh vẫn còn vết thương cần bôi thuốc.

Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ lau tóc, không hiểu sao lại nghĩ đến dáng người của Phó Yến.

Dáng người ấy, dù ở thời đại của cô, so với người mẫu nam cũng chẳng kém cạnh, hơn nữa còn mang vẻ đẹp khỏe khoắn tự nhiên, không dính chút công nghệ nào.

Cô không nhịn được nghĩ, nếu Phó Yến cởi đồ thì sẽ trông như thế nào?

Nhất là tối hôm qua, anh mạnh mẽ như thế… Phó Yến thân hình vạm vỡ, vừa nhìn đã biết là kiểu đàn ông rất mạnh và rất… bền bỉ…

Hứa Hòa lại bắt đầu nghĩ bậy. Đến khi hoàn hồn thì mặt đã đỏ bừng.

Bóng đen phủ xuống, Hứa Hòa cuống quýt thu lại dòng suy nghĩ. Phó Yến nhìn má cô đỏ bừng, nhận lấy khăn trong tay cô.

Anh vốc lấy mớ tóc mềm, bắt đầu lau:

“Lau khô rồi mới đi ngủ, không thì dễ bị nhức đầu.”

Hứa Hòa khẽ gật đầu:

“Vâng.”

Đầu ngón tay anh luồn vào giữa mái tóc và da đầu cô, động tác rất nhẹ nhàng. Cộng thêm trời đang nóng, chẳng mấy chốc tóc đã khô gần hết.

“Sao mặt em nóng thế? Có chỗ nào không khỏe à?”

Trong lúc lau, tay Phó Yến vô tình chạm vào má cô – mềm và nóng hầm hập.

Một câu hỏi khiến mặt Hứa Hòa càng đỏ hơn. Vừa nãy cô toàn nghĩ đến cảnh anh cởi trần, Hứa Hòa cuống quýt cúi đầu, cố giấu sự chột dạ mà nói: “Chắc là tại trời nóng quá thôi…”

Phó Yến liếc quanh phòng:

“Cũng đúng, giờ nóng thật, muỗi lại nhiều. Phải đi mua cái quạt mới được.”

Trước đây sống một mình, anh chẳng thấy có gì. Trời dù có nóng mấy cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh.

Nhưng giờ nghĩ đến Hứa Hòa yếu ớt như vậy, nếu trời oi bức, chắc chắn cô sẽ không chịu nổi.

Hứa Hòa tưởng anh hiểu lầm ý mình, lại ngại không biết phải giải thích sao.

“Tóc khô rồi, ngủ đi.”

Giường trải chiếu tre, gối vẫn còn phảng phất hương vị riêng của Phó Yến – mùi hương đàn ông trầm ổn. Nhìn cô gái nhỏ ngoan ngoãn dựa vào trong, thân hình nhỏ bé chẳng chiếm được bao nhiêu chỗ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương