Đôi mắt trong veo ngập ngừng nhìn anh. Phó Yến chợt nhớ lại ánh mắt sợ hãi và lời van xin của cô đêm qua, bèn lấy một chiếc chiếu khác, trải xuống sàn.
“Em ngủ trên giường đi.”
Nói xong, anh tắt đèn luôn, chẳng cho Hứa Hòa cơ hội phản ứng.
Cô chớp chớp mắt, hơi ngơ ngác. Nhưng nghĩ lại thì cũng phải, người Phó Yến thích là Hứa Tuệ. Chuyện tối qua, chắc cũng chỉ vì uống rượu mới xảy ra.
Cưới một người mình không yêu, rồi ngày nào cũng phải nằm chung giường – chắc chắn sẽ rất mệt mỏi.
Nghĩ đến đây, Hứa Hòa bất giác thở dài.
Xem ra muốn “cưa đổ” Phó Yến, con đường phía trước còn dài lắm.
Tiếng hít thở đều đều của cô vang lên trong không gian yên ắng. Phó Yến xoay người, nhìn cô gái nhỏ co người nằm trên giường, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả.
Chỉ trời biết lúc nãy anh đã phải uống bao nhiêu nước lạnh, còn cố ý tát nước rửa mặt, thậm chí muốn dội hết cả thùng nước lên người để dập tắt cơn dục vọng đang bùng lên trong lồng ngực.
Nếu lại ngủ chung lần nữa, anh thật sự không dám chắc mình còn kiểm soát được.
Nhớ lời bác sĩ dặn, chỉ có đưa Hứa Hòa đến bệnh viện lớn trong huyện làm phẫu thuật thì cô mới khá hơn.
Nghĩ đến hình ảnh cô đau đớn quằn quại dưới đất ban ngày, lòng anh lại dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, trời đã sáng rõ, bên ngoài nắng vàng rực rỡ.
Dân trong thôn từ sớm đã ra đồng làm việc. Hứa Hòa bị một mùi thơm hấp dẫn đánh thức. Khi cô bước ra, Phó Yến đang bưng bát mì đi vào.
Người đàn ông cao lớn hiện ra trước mắt, cô nhìn bát mì trong tay anh, nhẹ giọng nói: “Anh gọi em dậy cũng được mà, em biết nấu ăn.”
Trước đây hệ thống từng nói, muốn giữ chân đàn ông thì phải chinh phục được dạ dày của họ. Nhưng Phó Yến dường như chẳng cho cô cơ hội đó.
“Anh cũng biết nấu. Em cứ ngủ thêm chút nữa, mấy việc này không cần bận tâm.”
Hứa Hòa hơi xấu hổ. Ý anh là chê cô yếu ớt vô dụng sao?
Cô đâu muốn vậy. Đây là nhiệm vụ hệ thống phân ngẫu nhiên, vai diễn xuyên sách cũng là bốc thăm mà ra. Mục tiêu chỉ là để chinh phục đối tượng mà thôi.
Sáng nay Phó Yến dậy sớm nấu mì, trụng rau xanh, còn luộc thêm hai quả trứng.
Hôm qua anh còn ghé nhà người khác mua ít mỡ heo để sẵn, khi nấu mì thì thêm vào cho thơm. Mùi mỡ quyện với hành lá thơm nức, khiến người ta vừa ngửi đã thèm.
Hứa Hòa nhìn bát mình có hai quả trứng, trong khi bát của Phó Yến chỉ có một.
Anh bắt gặp ánh mắt cô, nói: “Ăn không nổi thì đừng cố, ăn trứng trước đi.”
Anh ăn rất nhanh, chỉ vài ba miếng là xong bát mì.
Hứa Hòa thật sự không ăn hết được, nhưng vẫn ngoan ngoãn ăn hết hai quả trứng.
“Ăn không nổi nữa à?” Anh ngẩng đầu hỏi.
“Vâng.”
Anh thuận tay nhận lấy bát của cô, cầm đũa lên chuẩn bị ăn phần mì còn lại. Hứa Hòa hoảng hốt, vội nói: “Phó Yến, đừng ăn, bẩn lắm!”
Giọng cô lúc nào cũng mềm mại. Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt nhưng vừa uống mấy ngụm nước, giờ trông có chút hồng hào.
Phó Yến thu lại ánh mắt, giọng trầm ổn: “Hứa Hòa, chúng ta là vợ chồng.”
Ý là – đã là vợ chồng thì không có chuyện bẩn hay không bẩn.
Với lại cô bé này rất sạch sẽ, ngoài việc có bệnh tim bẩm sinh, còn lại chỗ nào cũng tốt. Ít nhất, trong mắt anh là như vậy.
Hứa Hòa đỏ bừng mặt, mười ngón tay đan vào nhau, hít sâu một hơi như lấy hết can đảm, nói nhỏ: “Anh gọi em là Hòa Nhi đi, gọi cả họ cả tên nghe xa cách quá.”
Dù cô cũng toàn gọi anh là Phó Yến.
Anh nhìn cô một lúc, ánh mắt sâu thẳm không biết đang nghĩ gì, rồi gật đầu: “Được, Hòa Nhi.”
Giọng anh rất dễ nghe, trầm thấp, có từ tính đặc biệt khiến người ta say lòng. Chỉ một câu “Hòa Nhi” thôi mà như có ma lực, khiến cô cảm giác cả người mềm nhũn.
Đây gọi là giọng nói khiến tai cũng muốn… có thai à?
Mặt cô đỏ bừng. Vì không liên lạc được với hệ thống nên cô cũng không rõ phải làm sao để chinh phục Phó Yến, càng không biết hiện tại độ hảo cảm của anh dành cho cô là bao nhiêu.
Cô cứ thế nhìn anh ăn nốt phần mì mình để lại. Định chủ động đi rửa bát, nhưng anh lại bảo cô ngồi yên.
“Hòa Nhi.” Anh rửa xong bát, dắt chiếc xe đạp đơn ngang hai tám ra, lau sạch yên sau, quay đầu nhìn cô vẫn đang ngẩn người: “Hôm qua anh quên mất em không thể đi nhiều, cũng không nên ở một mình. Lên xe đi, anh đưa em ra trấn mua đồ.”
Hôm qua anh đưa cô trăm đồng, định để cô tự đi mua, sau mới nhớ ra mình bỏ sót vấn đề sức khỏe của cô.
“Vâng, được.”
Ở thời đại này, có được một chiếc xe đạp là chuyện rất đáng tự hào.
Chiếc xe đơn ngang hai tám này ít nhất cũng phải 150 tệ mới mua nổi. Gió sáng thổi nhè nhẹ, lướt qua gương mặt mịn màng của Hứa Hòa.
Đường làng toàn ổ gà ổ voi, khó đi. Cô hơi lo lắng, hai tay nắm chặt vạt áo anh để giữ thăng bằng.
Anh cố chọn đoạn đường bằng phẳng nhất để đạp.
“Hòa Nhi, sợ thì ôm chặt vào.”
Cái tên “Hòa Nhi” anh gọi rất tự nhiên, không hề thấy ngại. Ngược lại, anh cảm thấy tên này thật sự rất hay, trong lòng âm thầm nhẩm mấy lần, càng nghĩ càng thích.