Anh Trai Bạn Thân Luôn Thèm Muốn Tôi

Chương 2

Trước Sau

break

Mới loạng choạng bước được hai bước, cô suýt chút nữa thì vấp ngã. Nhìn đám vỏ lon bia lăn lóc trên mặt sàn, cô mới chợt nhận ra mình cũng đã thấm hơi men.

Ngày mai tỉnh dậy ắt hẳn đầu sẽ đau như búa bổ cho xem.

Lảo đảo bước ra khỏi phòng, đập vào mắt cô là thứ ánh sáng mờ ảo hắt ra từ phòng tắm chếch phía đối diện. Cánh cửa không khép chặt, để lộ một khe hở khá lớn, từ đó truyền đến những tiếng thở dốc trầm khàn, thi thoảng còn xen lẫn dăm ba tiếng nỉ non gọi tên: "ŧıểυ Nguyệt Nguyệt."

Đứng khựng lại trước cửa, xuyên qua khe hở hẹp, cô loáng thoáng bắt gặp một thân ảnh cao lớn.

Hắn ngồi trên bệ bồn cầu, mái tóc hãy còn vương hơi ẩm ướt. Trên sườn mặt góc cạnh, chẳng rõ là mồ hôi hay bọt nước đang đọng lại thành từng hạt pha lê trong vắt, trượt dọc xuống chiếc cằm kiêu hãnh, lăn qua những múi bụng săn chắc cuồn cuộn, rồi chìm lấp vào khu rừng nguyên thủy rậm rạp đen nhánh.

Và ẩn sâu dưới tán rừng xảo quyệt ấy là một trụ thịt nam tính đang vươn mình sừng sững. Bàn tay với những khớp xương thanh tú của người đàn ông đang không ngừng tuốt dộng vật nóng bỏng ấy một cách điêu luyện... Cảnh tượng tà mị và ngập tràn dục tính khiến Giang Nguyệt bỗng chốc tỉnh táo lạ thường, mọi men say dường như bốc hơi cạn sạch.

Hình như cô vừa phát hiện ra một bí mật tày trời, một điểm yếu chí mạng có thể dùng để nắm thóp người khác.

Trời đất quỷ thần ơi, đây là hiện trường phạm tội quyến rũ đến nhường nào cơ chứ! Thật sự quá mức kí©ɧ ŧɧí©ɧ!

Ánh đèn vàng vọt mờ ảo trong phòng tắm hắt lên gương mặt với những đường nét tạc tượng của người đàn ông. Hắn hé mở đôi môi mỏng, từng luồng hơi thở nặng nhọc phả ra dồn dập, đầu lưỡi đỏ âu ma mị ẩn hiện, yết hầu gợi cảm trượt lên trượt xuống không ngừng. Kết hợp với chuyển động mãnh liệt của đôi bàn tay, sự xung kích thị giác mạnh mẽ đâm thẳng vào tâm trí, khiến Giang Nguyệt không kìm được mà lén nuốt nước bọt.

Người đàn ông dường như đã dồn nén đến đỉnh điểm. Tiếng thở dốc trong không gian chật hẹp càng thêm phần rõ rệt. Hắn gầm nhẹ một tiếng ma mị, tay tăng tốc dồn dập tuốt vuốt cự vật dũng mãnh, điên cuồng vươn tới cực khoái.

Nhìn chằm chằm cự vật kiêu hãnh đang từ từ lắng dịu, một dòng tinh hoa trắng đục nồng đậm ồ ạt phóng thích từ đỉnh nấm. Từng giọt sương lộ ướt át rơi rớt lên tán rừng đen tuyền, vương trên cơ bụng hoàn mỹ và thậm chí văng cả lên vách tường đối diện.

Trong đầu Giang Nguyệt lúc này chỉ vương lại một suy nghĩ duy nhất: Bắn xa thật đấy, không biết nếu trực tiếp chạm vào, liệu bản thân có cảm nhận được hơi nóng ấy không nhỉ?

Ngay cả cô cũng kinh hoảng trước suy nghĩ táo bạo của chính mình. Dù ngoài miệng ngày ngày đều bạo gan hô hào muốn "ngủ" với soái ca, nhưng với bản tính nhút nhát, cô chưa từng dám biến du͙© vọиɠ thành hành động thực tế.

Nhưng hiện tại, dường như thời cơ đã chín muồi.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương