Người đàn ông đang từ từ buông lỏng sau cơn bão hoan lạc, cõi lòng rơi vào trạng thái tĩnh lặng. Bàn tay hắn vẫn vương vấn một mảnh vải mỏng tang, và họa tiết động vật hoạt hình trên đó tố cáo với Giang Nguyệt một sự thật động trời: Đó rành rành là chiếc qυầи ɭóŧ của cô!
Cứ ngỡ đến cảnh chiếc qυầи ɭóŧ nhỏ xinh của mình vừa bị người đàn ông nâng niu trong tay, ma sát cùng với cự vật dũng mãnh của hắn, khuôn mặt Giang Nguyệt tức khắc bừng đỏ, tim đập loạn nhịp như trống dồn.
Người đàn ông bên trong không ai khác chính là Lộ Minh - anh trai của cô bạn thân. Xưa nay Giang Nguyệt luôn mặc định Lộ Minh là mẫu đàn ông cấm dục hoàn hảo, bởi hắn hiếm khi mở lời, quần áo lúc nào cũng chỉnh tề, phẳng phiu. Thế nhưng giờ khắc này, hắn lại dùng chính mảnh nội y của cô để giải tỏa ngọn lửa nhục dục, sự tương phản mạnh mẽ ấy làm cô chết lặng.
Thật không ngờ, phía sau vỏ bọc đạo mạo của anh trai bạn thân lại là một dáng vẻ cuồng nhiệt đến vậy, bộ lọc "hảo nam nhân" trong mắt cô nháy mắt vỡ vụn thành từng mảnh.
Thừa dịp Lộ Minh vẫn còn ở bên trong, Giang Nguyệt vội vã vắt chân lên cổ mà chạy, chẳng màng đến chuyện lấy lại mảnh nội y nữa. Dù sao thì việc bắt quả tang người khác đang đắm chìm trong thú vui tự thỏa mãn cũng chẳng phải chuyện hay ho gì.
Thế nhưng, vừa quay gót, cả thân hình nhỏ bé của cô đã bị lôi tuột vào một vòm ngực rắn rỏi, ấm nóng. Giọng nói trầm thấp, đầy ma lực của người đàn ông thì thầm ngay bên tai:
"Sao thế, nhìn ngắm no nê rồi định bỏ chạy ư? Làm vậy hình như không ngoan cho lắm."
Hóa ra, chắn đã sớm biết cô đứng nhìn trộm từ nãy đến giờ. Giang Nguyệt ngượng chín mặt, chỉ biết lí nhí, cẩn trọng bào chữa: "Em... em chẳng nhìn thấy gì cả, thực sự là không thấy gì hết."
Từng con chữ bật ra lắp bắp, ngắc ngứ đầy túng quẫn.
Lộ Minh khẽ cắn lên vành tai nhỏ nhắn của Giang Nguyệt, thanh âm quyến rũ chết người cất lên: "Thật sao? Nhưng anh lại thấy rõ ràng em đang đắm đuối nhìn anh. Hay là... mình cùng làm nhé, hửm?"
Giang Nguyệt kinh hãi tột độ: "Không... không... không cần đâu ạ."
Vừa mường tượng ra cự vật hung hãn dưới hạ bộ của hắn, nếu thực sự cùng hắn trải qua một đêm triền miên, chắc hẳn sẽ thăng hoa đến cực độ, nhưng cũng rất có thể cô sẽ bị hắn làm cho tan xương nát thịt ngay trên giường mất.
Khoan đã, sao cô lại nảy sinh cái ý nghĩ hoang đường muốn làʍ t̠ìиɦ cùng hắn cơ chứ? Không được! Cho dù có sung sướиɠ đến mấy, thì giữ mạng nhỏ này vẫn quan trọng hơn!
Dù Giang Nguyệt đã rụt rè cự tuyệt, người đàn ông dường như chẳng hề có ý định buông tha. Đôi cánh tay chắc khỏe vòng chặt lấy cô, mơn trớn, trêu đê nơi thắt lưng đầy mẫn cảm.
Toàn thân người đàn ông không mảnh vải che thân, vòng tay mạnh mẽ giam cầm cô gắt gao. Hơi thở dồn dập phả thẳng vào vành tai mỏng manh. Nơi eo sau lưng, cô cảm nhận rõ ràng một khối thịt nóng bỏng, trơn ướt đang không ngừng cọ xát. Chỉ cách một lớp vải mỏng, sức nóng hầm hập ấy cũng đủ làm trái tim Giang Nguyệt rung động ngứa ngáy.