Trước mắt là một ngôi biệt thự nguy nga lộng lẫy, chỉ cần nhìn bên ngoài là biết người bên trong không phải là hạng tầm thường.
Đứng trước cánh cổng bằng sắt rèn tinh xảo là một nhóm người mặc vest đen. Họ cung kính xếp thành hai hàng thẳng tắp, cúi đầu đồng thanh hô to: “Xin chào mừng ông Phong, bà Phong!”
Nhân vật lớn mà họ đang hoan nghênh là… một cặp vợ chồng trung niên ăn mặc rất là xuề xòa.
Người đàn ông trung niên cẩn thận dìu người phụ nữ béo phì với cái bụng bầu to vượt mặt. Ông chỉ vào ngôi biệt thự, cao hứng nói, “Bà xã, đây là giấc mơ cả đời của anh. Sau này các con của chúng ta sẽ sinh ra và lớn lên trong căn biệt thự này, tha hồ làm mưa làm gió ở đây.”
Người phụ nữ nghe vậy rất ngượng ngùng. Bà âm thầm kéo kéo vạt áo nhăn nheo của chồng, nhỏ giọng nhắc nhở: “Anh Phong, đừng nói như vậy... kẻo bị người ta chê cười anh là người giàu mới nổi.”
Nói đến bốn chữ “người giàu mới nổi,” người phụ nữ cúi đầu, có vẻ như muốn trốn tránh cái nhìn của mọi người. Suy cho cùng, làm nhà giàu mới nổi cũng không phải là chuyện vẻ vang gì.
Nhưng người đàn ông tên Phong kia lại không hề thấy lời nói và hành động của mình có gì đáng xấu hổ. Ông ngửa mặt lên trời cười ha hả, một tay ôm lấy người vợ yêu quý của mình, “Ừ… chúng ta là nhà giàu mới nổi. Cả gia đình này đều là nhà giàu mới nổi. Thì đã sao?”
Cách đây không lâu, ông chỉ là một người bình thường không ai biết đến. Dường như qua một đêm ông đã trở mình, biến thành một trong những người giàu có nhất vùng, rừng vàng núi bạc. Ai dám coi thường thì cút!
Ông kiêu ngạo tuyên bố: “Tôi, người giàu mới nổi của nhà họ Phong, sẽ để cho con cháu đời sau mãi mãi được tận hưởng vinh hoa phú quý hahaha…”
Và tất nhiên ông đã thực hiện được ước mơ của mình. Ở trong ngôi biệt thự này hai vợ chồng họ đã sinh ra một trai hai gái, thành công biến thế hệ sau thành một gia đình giàu sang thực thụ.
Nhưng có một điều ông không ngờ là thế hệ sau cũng có ý thức về sự giàu có của mình, cũng có bản lĩnh làm mưa làm gió.
Bất kể là con trai hay con gái, chúng không chịu làm mưa làm gió ở nhà, mà chạy ra ngoài làm mưa làm gió!
Điều này khiến ông thấy mệt mỏi. Rất mệt mỏi…
……
Hôm nay là một ngày trọng đại. Mỗi năm duy nhất ngày này là trường trung học nội trú Cạnh Mỹ mở rộng cửa cho người ngoài vào tham quan.
Từ sáng sớm tất cả các học sinh trong ký túc xá đã chuẩn bị sẵn, trang điểm thật đẹp nhằm thu hút sự chú ý của mọi người.
Chẳng có lý do gì khác, chỉ vì trường của họ nổi tiếng khắp tỉnh là một “nữ tu viện.” Ở đây từ hiệu trưởng cho đến người lao công vệ sinh đều là nữ.
Nói cụ thể hơn là học sinh Cạnh Mỹ từ khi rời khỏi trường tiểu học cho đến nay đều không được nhìn thấy đàn ông.
Quan trọng nhất là quy định của trường rất nghiêm ngặt. Bất cứ ai được gửi vào tu viện… à không, vào trường này đều không được phép bước ra ngoài nửa bước.
Hả? Tại sao lại có một quy định vô lý như vậy?
Ừ, thì cũng là vì cân nhắc một điều rất thực tế.
Thực tế là các cô gái xinh đẹp ở lứa tuổi này rất khó dạy. Hơn nữa học sinh ở đây đều là con của những gia đình giàu sang, cha mẹ luôn bận rộn làm giàu, làm gì có thời gian canh chừng con gái?
Chính vì vậy cho nên các bậc phụ huynh mới gửi những “quả bom nổ chậm” của mình đến đây để các em được đưa vào khuôn phép một cách hợp lý. Nhờ vậy mà trường trung học Cạnh Mỹ vẫn đứng vững trong xã hội bao nhiêu năm qua.
Nhưng cũng phải nghĩ cho các cô gái đang tuổi xuân mơn mởn phải sống ở đây sáu năm mà chưa nếm được mùi thịt… à không, chưa có khái niệm về nam giới. Vì lòng “nhân từ” nên Cảnh Mỹ mới tổ chức “Ngày Tựu Trường” thường niên.
Những người được đến tham gia “Ngày Tựu Trường” không chỉ có phụ huynh của các học sinh, mà còn có những bậc cha mẹ không có con cái học ở đây. Chỉ cần có tiền có quyền là sẽ được hoan nghênh.
Mục đích chính của ngày hôm là… làm cho người giàu càng thêm giàu bằng cách hợp pháp, thông qua các cuộc hôn nhân chính trị và thương mại, móc nối những quan hệ trong tương lai. Các bậc cha mẹ sẽ được cơ hội xem xét và “đặt hàng” trước. Nếu các công tử nhà giàu không tin tưởng vào con mắt của cha mẹ thì có thể tự chọn cho mình một “cô gái xui xẻo.”
Vì vậy ngày hôm nay khuôn viên của Cạnh Mỹ rất náo nhiệt.
“Trời ơi, có được không đó?”
Ở trong một ký túc xá có hai cô gái đang hồi hộp đến toát mồ hôi. Một cô sốt ruột giật lấy chiếc lược từ trong tay cô gái tên Phong Ảnh Nguyệt, “Phải chải cho mạnh tay thì tóc mới được bóng mượt, có hiểu chưa?”
"Không được đâu, đau lắm!" Phong Ảnh Nguyệt nhăn mặt phản đối, da đầu cô bị giật đến đau buốt.
"Không chịu đau thì làm sao mới đẹp được?" Chung Tiểu Tuyết vừa chải vừa lồng lộn, trông hung dữ như cọp mẹ, "Chúng ta sắp tốt nghiệp rồi mà vẫn chưa có ai ngỏ lời. Cậu không thấy xấu hổ thôi, nhưng tớ xấu hổ giùm cho cậu.”
Nói cách khác, hôm nay cô phải lấy lại công đạo.
“Tiểu Tuyết, có bạn trai quan trọng đến vậy sao?” Phong Ảnh Nguyệt bối rối hỏi, chân mày nhỏ sâu róm nhíu chặt lại.
Phong Ảnh Nguyệt là một cô gái đáng yêu với mái tóc ngắn đen nhánh vén sau tai. Cô có một đôi mắt to tròn tràn đầy sức sống, trong đáy mắt ẩn hiện sự dịu dàng sâu lắng. Chiếc mũi nhỏ tinh tế và đôi môi đỏ mọng càng tôn lên gương mặt xinh xắn như búp bê.
Con người cô cũng đơn thuần như vậy.
Gần mười tám tuổi rồi mà cô vẫn chưa biết gì ngoài mái ấm gia đình và mái trường Cạnh Mỹ. Lớp học ở đây quy mô nhỏ, số người cô tiếp xúc trong trường cũng không nhiều.
Vì vậy Phong Ảnh Nguyệt luôn giữ được một trái tim trong sáng, nếu không muốn gọi là ngây thơ.
“Làm ơn đi, đương nhiên là quan trọng rồi!” Chung Tiểu Tuyết bất bình khua tay múa chân, "Cậu có biết Đường Tiểu Thiến đặt cho hai chúng ta biệt danh gì không? Là ‘đôi chị em không ai thèm’ đó. Cậu còn không cho là quan trọng sao?”
Trong số sáu học sinh tốt nghiệp năm nay, chỉ có cô và Phong Ảnh Nguyệt là chưa được công tử nhà giàu nào để mắt. Thử hỏi xem có mất mặt không?
“Nhưng mẹ của tớ từng nói…” Phong Ảnh Nguyệt thường nhắc tới người mẹ mình tôn sùng, cho dù bà đã sớm về với Thượng đế. Ngay lập tức Chung Tiểu Tuyết giơ tay ngăn cô lại.
"Im miệng!" Cô quá rõ cái bản lĩnh lải nhải của Phong Ảnh Nguyệt. Hai cô đã là bạn học sáu năm, sống cùng một ký túc xá. Lời Ảnh Nguyệt muốn nói cô đã thuộc làu từ lâu.
"Không cho phép cậu nói mấy lời vớ vẩn đó nữa.” Cô không có hai ba tiếng đồng hồ để nghe cô bạn thân giảng kinh đâu.
"Nhưng..." Phong Ảnh Nguyệt vẫn muốn nói. Sâu thẳm trong trái tim thiếu nữ, cô luôn tin vào chân lý "tình yêu chân thật là bất diệt" mà mẹ cô đã dạy trước khi qua đời. Cô mơ về hoàng tử bạch mã của đời mình, yêu anh từ cái nhìn đầu tiên cho đến hơi thở cuối cùng. Mẹ cô đã từng nói, bà và bố cô không quan tâm hơn thua, chỉ biết trân quý mối tình này.
"Không có ‘nhưng nhị’ gì hết." Chung Tiểu Tuyết nhất quyết ngăn chặn những lời nói không đâu vào đâu của Phong Ảnh Nguyệt. Cô tiếp tục chải tóc một cách mạnh bạo, miệng nói chắc: "Tớ đã quyết định rồi, sang năm ngày này sẽ là ngày kỷ niệm đính hôn của tớ."
Phong Ảnh Nguyệt một câu cũng không thể chen vào, chỉ biết thầm tạ ơn ông trời Tiểu Tuyết không kéo cô vào cuộc.
Cô đang vui thì lại bị lời tiếp theo của Tiểu Tuyết làm cho giật mình.
"Còn cậu nữa." Chung Tiểu Tuyết cuối cùng cũng chải xong kiểu tóc công chúa cho Phong Ảnh Nguyệt. "Hôm nay cậu nhất định phải tóm cho tớ một anh chàng đẹp trai, nếu không thì... hì hì!" Cô nàng cười gian ác, giở giọng uy hiếp: "Cậu sẽ gặp rắc rối!"
Phong Ảnh Nguyệt nghe vậy lập tức run lên, "Không... không thể nào! Cậu không tàn nhẫn như vậy đâu, có đúng không?"
Đừng tra tấn cô nữa, cô sợ lắm!
"Nếu cậu có gan thì thử đi, xem tớ có dám hay không!” Chung Tiểu Tuyết như một con hồ ly xảo quyệt, vòng tay qua vai Phong Ảnh Nguyệt đi về phía cửa. "Đi thôi. Chúng ta chia ra hành động, tối nay gặp mặt báo cáo kết quả."
Cô nàng không ra dáng tiểu thư chút nào, mở cửa ra rồi đá vào cái mông nhỏ của Phong Ảnh Nguyệt. Cô nhìn Phong Ảnh Nguyệt lảo đảo đi về phía trước, còn bản thân thì đi ngược hướng tìm người chồng tương lai của mình.
“Mình phải làm sao đây?” Phong Ảnh Nguyệt nhỏ giọng than thở. Cố tránh cho khỏi vấp ngã, cô vô tình đâm sầm vào một khối thịt.
Ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy một gương mặt rất đẹp trai.
“Ồ, xin lỗi…” Cô lắp bắp, nhanh chóng lùi một bước, không dám tựa vào cơ thể cao lớn rắn chắc đó nữa.
Nhưng... tại sao trái tim cô lại đập loạn nhịp như vậy? Chẳng lẽ đây chính là định mệnh?
Nói đến đây, đôi mắt to của Phong Ảnh Nguyệt đột nhiên lóe lên ánh sáng hình trái tim. Cô nhìn chàng trai trước mặt không chớp mắt.
Khi không bị va mạnh vào, Ôn Tĩnh Bang không khách sáo trừng mắt với cô. Anh không lạ gì loại con gái như cô, hay nhìn anh bằng ánh mắt thần tượng, thiếu chút nữa là chảy nước miếng.
Hừ! Con gái Đài Loan đều nông cạn như vậy sao?
Anh lạnh lùng đẩy cô ra như muốn giữ một khoảng cách, khinh thường cảnh cáo: "Đừng làm bẩn quần áo của tôi. Cái cô này, thật là… thật là… cô đang mặc cái quái gì vậy?" Anh không tin nổi mắt mình.
“Xin lỗi…” Phong Ảnh Nguyệt nhanh chóng nhận sai. Cô không muốn hoàng tử trong mơ có ấn tượng xấu với mình.
Lúc này cô mới để ý anh toàn thân màu trắng, trông vừa tao nhã vừa lịch lãm, nói chung là rất ưa nhìn. Nhìn lại bản thân, cô như một con búp bê được trưng bày trong tủ kính. Chung Tiểu Tuyết mặc cho cô chiếc váy công chúa màu hồng, tóc cũng buộc chiếc nơ lụa màu hồng.
Nhìn thấy anh nhíu mày tỏ vẻ chán ghét, cô chợt hối hận đã để Chung Tiểu Tuyết chọn đồ cho mình. "Tôi..." Cô cúi đầu, lí nhí nói: “Bình thường tôi không ăn mặc như thế này đâu…”
Không hiểu sao vừa nhìn thấy anh trái tim thuần khiết của cô gái đã rung động. Phải chăng đây là cảm giác đang yêu mà mẹ cô thường kể?
Chẳng lẽ hôm nay thật sự là một ngày trọng đại trong đời cô?
Nghĩ đến lời cổ vũ của Tiểu Tuyết, mà cũng vì ao ước của bản thân, Phong Ảnh Nguyệt lấy hết can đảm của mình ra. Mặc cho khuôn mặt đang đỏ bừng, cô ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào mắt anh một cách nghiêm túc. Đây là lần đầu tiên trong đời cô mạnh dạn nói chuyện, “Anh có thể cho tôi biết tên của anh được không?”
Ôn Tĩnh Bang không hiểu sự ngượng ngùng của cô, cũng không muốn đứng ở đây nói chuyện phiếm. Thời gian của anh rất quý báu.
“Cô không xứng.” Nói xong, anh quay người bỏ đi.
Cũng không thể trách anh có thái độ tiêu cực, bởi vì hôm nay anh bị ép đến đây để "bán thân trả nợ."
Tất cả cũng vì kinh tế suy thoái, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc kinh doanh của gia đình anh. Ôn thị của họ từng là một trong mười công ty hàng đầu ở Đài Loan, nhưng lại rơi vào tình trạng không đủ tiền xoay sở.
Thân là cháu đích tôn của nhà họ Ôn, anh mang trên vai trách nhiệm nặng nề. Nhưng anh lại lớn lên ở nước ngoài, hoàn toàn không hiểu gì về chuyện làm ăn của gia đình. Ông nội đã bí mật gửi tin nhắn cho anh, nói Ôn thị sắp gặp chuyện lớn. Anh chỉ có thể tuân lời ông, đến trường trung học Cạnh Mỹ tìm một cây hái ra tiền để cứu vãn tình thế.
Vì vậy anh phải tận dụng “Ngày Tựu Trường” này tìm một đối tượng giàu có để gánh khoản nợ khổng lồ của Ôn thị.
Cô nàng mê trai trước mắt tuy xinh thật nhưng lại không đeo vàng bạc trang sức nào cả. Anh không cần để ý đến cô, đừng có phí thời gian “săn lùng kho báu” của anh.
“Em… em thích anh.” Tuy biết rằng lời tỏ tình vội vàng này chỉ khiến anh càng coi thường cô hơn, nhưng trong thâm tâm Phong Ảnh Nguyệt tin rằng anh chính là một nửa của mình. “Em họ Phong…”
Cô muốn nói cho anh biết tên mình, để sau này anh có thể tìm cô.
“Ai quan tâm cô họ gì!” Ôn Tĩnh Bang thô lỗ ngắt lời cô. Anh nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt, “Sao lại thích tôi? Cô thấy mình xứng sao?”
Muốn có được anh thì phải có đủ tiền cứu vớt công ty của gia đình anh. Dựa vào cô à? Còn lâu!
“Em…” Phong Ảnh Nguyệt không hề tức giận trước sự ngang ngược của anh. Cô ngước gương mặt nhỏ tràn trề hy vọng, thành khẩn nói: “Em không biết mình có xứng hay không, nhưng… nếu anh nói cho em biết phải làm thế nào để được xứng đáng, em nhất định sẽ làm.”
Theo góc nhìn đơn giản và hạn hẹp của Phong Ảnh Nguyệt, gia đình cô là nhất. Bố cô là người quyền lực trong giới kinh doanh, không có gì có thể làm khó được ông. Trong ba người con ông cưng chiều nhất là cô. Bởi vì cô vừa mười tuổi đã mất mẹ, ông luôn cảm thấy cô cần tình thương và sự che chở của ông hơn ai hết.
Vì vậy một khi cô yêu thích ai đó, để cô được hạnh phúc cho dù có khó khăn tới đâu bố cô cũng sẽ giúp cô thực hiện.
“Anh nói đi.”
Phong Ảnh Nguyệt gấp muốn khóc. Cô vứt bỏ sự e dè của một người con gái, đỏ mặt kéo kéo góc áo của anh như muốn được gần anh hơn.
Ôn Tĩnh Bang chưa bao giờ thấy cô gái nào mặt dày như vậy, khiến cho anh có ấn tượng sâu sắc với cô hơn. Anh lạnh lùng nói: “Cô thật muốn biết sao? Chỉ sợ nói rồi cô nghe không hiểu thôi.”
Không hiểu sao anh chỉ muốn làm bẽ mặt cô gái không biết trời cao đất rộng này.
Có lẽ gia đình của cô cũng có chút quyền thế, nhưng anh vẫn muốn giẫm lên sự kiêu ngạo của cô. Anh muốn cho cô biết rằng nhà họ Ôn chỉ tạm thời sa sút mà thôi, cô còn chưa đủ tư cách đứng ngang hàng với anh.
Phong Ảnh Nguyệt cười thật chân thành, lắc đầu nói, “Có lẽ em không hiểu, nhưng em vẫn muốn nghe, bởi vì…”
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên trong đời cô gặp được một người khiến lòng cô xao xuyến. Trái tim như có một con nai vàng đang chạy tung tăng sắp nhảy ra khỏi cổ họng cô. Cô lại đỏ mặt nói: “Bởi vì em thực sự thích anh.”
Hừ! Một cô gái nông cạn bị vẻ đẹp trai của anh thu hút, lại không biết xấu hổ tỏ tình với anh. Ôn Tĩnh Bang không biết nên giận cô không biết chuyện hay là giận bản thân đã chọn con đường "bán mình vì tiền." Dù sao anh cũng không muốn dính dáng gì đến cô.
“Cô quen thân với tôi lắm sao?” Anh không nhịn được bắt bẻ cô, “Cô thích tôi ở điểm nào? Là gương mặt? Hay là thân hình?”
“Em cũng không biết..." Phong Ảnh Nguyệt biết rõ anh có ác cảm với cô, nhưng cô tin vào trực giác của mình, “Chỉ là cảm giác thôi, anh có hiểu không? Em không cảm thấy anh là người xa lạ.”
"Hahaha..." Ôn Tĩnh Bang ngửa mặt cười to, cuối cùng cũng trút được cơn bực dọc bị dồn nén mấy ngày qua, “Cô đang nói đùa à? Hay… ý cô là đã yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên?”
“Em..." Phong Ảnh Nguyệt không thể giải thích được tình cảm của mình. Cô căng thẳng đan những ngón tay đẹp như ngọc vào nhau, đan đến nỗi rối bời.
Làm sao cô có thể nói với anh rằng từ nhỏ cô đã khao khát có được tình yêu? Cô rất muốn có một chuyện tình như bố mẹ cô, vừa gặp nhau đã có một sức hút mãnh liệt.
Ôn Tĩnh Bang không muốn lãng phí thời gian với cô nữa. Anh trừng mắt nhìn cô rồi cao ngạo quay lưng.
Lúc này anh đột nhiên nghe thấy một giọng nói: “Giám đốc Phong, có phải không? Nhờ có ông nên trường chúng tôi mới được tỏa sáng.” Hiệu trưởng Cạnh Mỹ không tiếc lời tâng bốc nhà tài trợ lớn nhất của trường.
Ba chữ “giám đốc Phong” giống như một câu thần chú, khiến đôi chân đang bước của Ôn Tĩnh Bang lập tức hóa đá.
Ở Đài Loan không có ai không nghe danh người đàn ông tự gây dựng sự nghiệp, nắm quyền trong cả hai giới kinh doanh và chính trị. Chỉ cần giám đốc Phong nói một tiếng, Ôn thị sẽ dễ dàng vượt qua cơn khủng hoảng kinh tế này.
Ôn Tĩnh Bang chậm rãi quay người lại, nhìn thấy người đàn ông lớn tuổi đang đi về phía mình. Không, là đi về phía cô mới đúng.
Thì ra… cô đích thật là con nhà quyền thế!
Đây là lần đầu tiên Ôn Tĩnh Bang nhìn kỹ Phong Ảnh Nguyệt.
Dưới ánh mắt của anh, trái tim Phong Ảnh Nguyệt đập lỡ một nhịp, khiến cho cô càng tin rằng trực giác của mình không sai.
Nhìn người cha đã lâu không gặp của mình, Phong Ảnh Nguyệt chẳng những không xúc động mà còn thấy rầu, thầm trách ông đến phá hoại “cuộc gặp gỡ định mệnh” của cô.
“Bố, sao bố lại đến đây?" Giọng nói của cô nghe trống rỗng.
Kể từ khi cô nhập học bố cô giữ đúng lời hứa với mẹ là để cho con gái tự lập, cho nên ông chưa bao giờ đến đây thăm cô. Tuy nhiên mỗi ngày ông đều gọi điện thoại nhiều lần, lắm lúc khiến cho cô gần như nghẹt thở.
Về mặt vật chất, ông Phong luôn dành cho con gái những gì tốt nhất, vì vậy những người xung quanh cô cũng được hưởng lợi.
Phong Ảnh Nguyệt cũng rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, cho nên cô không hiểu tại sao hôm nay bố cô lại chạy tới đây.
Ông Phong còn chưa nhận ra mình không được con gái hoan nghênh. Ông lao tới bên cạnh con như một cơn lốc, ôm chầm lấy cô, “Ồ, cho bố hôn Tiểu Nguyệt Nhi cái nào. Bố rất nhớ con.”
Phong Ảnh Nguyệt vô thức đẩy ông ra. Cô không muốn Ôn Tĩnh Bang nhìn thấy ông bố ngố của mình đâu. "Bố à, sao lại nữa rồi?”
Sáu năm rồi mà bố cô vẫn không khá hơn chút nào. Ông vẫn xem cô như một đứa trẻ chưa lớn, nhất là trước mặt người cô thích, làm cho cô rất bực bội.
"Bố đi trước đi, đừng ở đây hủy hoại hình tượng của con." Chờ cô về nhà nói không được sao?
"Hai tháng nữa là con tốt nghiệp rồi. Tất nhiên bố phải đến đây thu xếp mọi việc, chuẩn bị đón con về.” Ông Phong nhỏ nhẹ giải thích với con gái. Thái độ của ông rất khiêm tốn, không có chút hống hách của một người giàu nổi tiếng.
“Con chưa muốn về nhà.” Phong Ảnh Nguyệt sốt ruột nói ra suy nghĩ của mình. Cô muốn xây dựng tình bạn với hoàng tử trong mơ của mình trước đã.
"Cái gì?!" Ông Phong quát to.
Ông không nghe nhầm chứ?
Con gái lớn của ông không chịu về nhà, nói rằng nó đã trưởng thành và không muốn lãng phí tuổi xuân của mình. Ông cố khuyên nhủ nhưng nó không chịu đổi ý, cho nên ông chỉ còn cách sai người âm thầm bảo vệ con.
Con trai thứ hai cũng không chịu về, còn nói rằng nó là người đàn ông đội trời đạp đất, không cần ông chống lưng. Vì vậy ông đã cho nó một trợ thủ đắc lực và để cho con tự ra ngoài lập nghiệp.
Hiện tại cô con gái út bé bỏng của ông cũng không muốn về nhà.
“Cục cưng, bố đã đợi con ở nhà sáu năm rồi, sao bây giờ lại nói là không muốn về?”
Không có con thì ông ở với ai đây? Ôi, tất cả cũng vì vợ ông mất quá sớm, để lại một ông già cô đơn không ai thương xót như ông.
“Bố à…" Phong Ảnh Nguyệt không muốn tranh cãi với ông vào lúc này, "Con còn chưa tốt nghiệp mà.”
Ồ đúng rồi, suy nghĩ lại thì con gái cũng đâu có nói là bỏ ông. Hai tháng nữa sẽ về nhà thôi! Nghĩ đến ngày con trở về trong vòng tay ấm áp của gia đình, ông Phong lập tức thấy nhẹ lòng. Ông cười híp mắt, “Khi rảnh rỗi nhớ gọi cho bố. Muốn gì thì cứ nói cho bố biết, bố sẽ cho con hết.”
Phong Ảnh Nguyệt nghe vậy liền ngẩng đầu lên như chợt nghĩ ra điều gì đó. Đôi mắt cô dán chặt vào gương mặt tuấn tú của Ôn Tĩnh Bang. Cái miệng nhỏ nhắn nói một câu thật lòng: "Con muốn anh ấy!”
Hả?! Tên này là ai?
Lúc này ông Phong mới để ý đến những người xung quanh. Người cha chiều chuộng con gái đột nhiên biến thành một doanh nhân lão luyện… à không, là một người đàn ông sắc bén và đa nghi.
“Là cậu ta?” Ông Phong chỉ liếc Ôn Tĩnh Bang một cái sau đó quay sang con gái, dịu giọng dỗ dành, “Đã xảy ra chuyện gì?”
Mặc dù Ôn Tĩnh Bang đến đây là để nhờ vả, cũng quyết định nhắm vào ông Phong và con mồi là Phong Ảnh Nguyệt, nhưng anh rất căm phẫn trước cách cư xử đáng ghét của Phong Ảnh Nguyệt. Cô lại dám xem anh như một món hàng.
Anh thề với lòng rằng sẽ không bao giờ đối xử tốt với cô gái phách lối này. Ai bảo cô chà đạp lên tôn nghiêm của một người đàn ông.
Hừ, anh sẽ không quên nỗi nhục này, cứ chờ mà xem!