Ánh Trăng Bên Gối

Chương 2

Trước Sau

break

Tuy xuất thân là nhà giàu mới nổi nhưng ông Phong cũng đã lăn lộn trên thương trường rất nhiều năm. Chuyện rắc rối này ông biết nên giải quyết như thế nào.

Gương mặt ông mang một nụ cười, chỉ có người tinh mắt mới nhận ra nụ cười đó không hề hiện ra trong ánh mắt. "Nào, anh bạn trẻ. Nói cho chú Phong biết đi, con làm sao chiếm được trái tim con gái cưng của chú?”

Ôn Tĩnh Bang còn chưa kịp nói anh và cô không hề quen biết thì đã bị vẻ thẹn thùng của Phong Ảnh Nguyệt làm cho câm nín.

"Bố!" Phong Ảnh Nguyệt dù sao cũng là một cô gái mới lớn, vừa nghe mấy lời nói mất mặt của bố mình cô liền lao tới đấm thùm thụp vào người ông, "Bố đang nói cái gì vậy? Con không chịu, không chịu đâu…”

Thật là đáng sợ! Bảo anh phải làm sao với một cô gái hỗn xược như vậy? Ôn Tĩnh Bang suy bụng ta ra bụng người bởi vì anh từ nhỏ đã ở nước ngoài, không được gần gũi với cha mẹ, cho nên trong mắt anh hành vi của Phong Ảnh Nguyệt thật là quá quắt.

"Được rồi, được rồi. Bố không nói nữa. Nói cho bố nghe, sao con lại muốn nó?” Con gái còn chưa trưởng thành, ông thật không nỡ để nó rời xa ông. Ông chỉ muốn về nhà an hưởng tuổi già với con cái.

"Con..." Phong Ảnh Nguyệt còn chưa hiểu rõ tình cảm của mình đối với Ôn Tĩnh Bang, lại không muốn nói cho bố cô biết suy nghĩ của mình. Đã quen được ông cưng chiều, tâm hồn cô vẫn như một đứa trẻ, làm sao có thể nói ra được đây? 

"Bố không cần lo cho con. Con chỉ cần... bố giúp con là được rồi.”

Ông Phong không nghe lọt tai chút nào.

Chính ông là người đã gieo cho ba đứa con tư tưởng của các công tử tiểu thư nhà giàu. Ông không muốn các con vì quá khứ nghèo hèn của ông mà tự ti. Không ngờ cách nuôi dạy con của ông lại phản tác dụng.

Ông chỉ muốn cho các con mình một cuộc sống không lo không nghĩ, đó là xuất phát từ lòng thương con không một chút ích kỷ.

Nào ngờ sự chiều chuộng này lại khiến cho Ôn Tĩnh Bang càng khinh thường Phong Ảnh Nguyệt gấp trăm gấp ngàn lần. 

Ôn Tĩnh Bang giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt càng lúc càng căng thẳng, càng  khó coi.

Hai cha con họ đang thản nhiên thảo luận về anh. Họ không thèm hỏi ý kiến người trong cuộc như anh, thậm chí xem anh như không khí. Thật là quá đáng!

Anh không thể trút giận lên đầu giám đốc Phong, bởi anh cần một số tiền lớn từ ông để cứu giúp Ôn thị. Nhưng Phong Ảnh Nguyệt thì khác. Anh trừng mắt nhìn cô đầy ác ý, tất cả cơn giận đều đổ lên đầu cô.

Cô chỉ xứng làm miếng giẻ rách để cho anh chùi chân thôi. Đều là lỗi tại cô!

“Được…” Sự chú ý của ông Phong hoàn toàn đặt trên người con gái, cho nên ông không hề thấy biểu cảm đáng sợ của Ôn Tĩnh Bang. 

Sở dĩ Phong Ảnh Nguyệt chủ động theo đuổi Ôn Tĩnh Bang là vì cô sợ sau khi tốt nghiệp sẽ không gặp lại anh nữa. Cô cũng sợ sẽ không tìm được chàng trai nào làm trái tim cô rung động nữa. Đến lúc đó cô sẽ trở thành gái già.

Ôi, cũng khó trách được cô. Phong Ảnh Nguyệt  đã bị người mẹ quá cố của mình tẩy não một cách triệt để, vì vậy cô tin rằng đời người con gái chỉ có một lần gặp được hoàng tử trong mơ. Nếu bỏ lỡ thì sẽ không còn hy vọng tìm được hạnh phúc.

Đương nhiên cô cũng mong Tiểu Tuyết sẽ công nhận sự cố gắng của cô và không ép cô tìm bạn trai khác.

Dù sao đi nữa cô vẫn muốn có dịp trò chuyện với anh hôm nay.

“Anh bạn trẻ, chúng ta có thể nói chuyện một chút không?” Sau khi xác nhận tình cảm của con gái, ông Phong không mặn không nhạt đánh giá con người Ôn Tĩnh Bang.

Muốn xứng đáng với con gái ông, tất nhiên phải là người xuất chúng.

Ông Phong nghiêm túc nhìn Ôn Tĩnh Bang, cảm thấy trong lòng có chút bất an.

Bởi vì Ôn Tĩnh Bang có một đôi mày rậm hình kiếm, đuôi mày hơi xếch lên trên, theo tướng số thì đây không phải là một người tốt. Đôi mắt lại sắc bén, có đôi lúc lóe lên tia sáng lạnh buốt. Người này trong giới làm ăn thì có thể dùng được, nhưng nếu hẹn hò với con gái ông thì sao?

Sống mũi của anh cao và thẳng, chóp mũi hơi quặp xuống. Người có khuôn mặt như vậy chắc chắn không dễ đối phó. Đôi môi mỏng và hơi đỏ, rõ ràng là một kẻ tàn nhẫn.

Người như vậy làm sao thích hợp với cô con gái ngây ngô hiền lành của ông đây?

Tuy Ôn Tĩnh Bang bất mãn với Phong Ảnh Nguyệt nhưng dù sao anh cũng là thế hệ thứ ba trong một gia đình kinh doanh, đã được đào tạo từ nhỏ, cũng hiểu rõ hôn nhân sau này của mình không hẳn phải dựa trên tình cảm. Anh hít sâu một hơi, gương mặt đẹp trai nở một nụ cười.

"Bố, anh ấy cười kìa…" Phong Ảnh Nguyệt nôn nóng kéo bàn tay to lớn của bố cô, bày tỏ sự mong đợi của mình.

Ông Phong nhìn vẻ mặt si mê của con gái, liền hiểu đây cũng là chuyện sớm muộn mà thôi. Dù muốn dù không ông cũng phải nhẫn nhịn. Ông thở dài, ra dấu cho Ôn Tĩnh Bang bước ra ngoài nói chuyện riêng.

"Con cũng muốn đi." Phong Ảnh Nguyệt không phải loại tiểu thư hay đòi người khác phải chiều theo ý mình. Cô chỉ muốn nhìn thấy Ôn Tĩnh Bang lâu hơn một chút mà thôi.   

Còn hơn hai tháng nữa cô mới tốt nghiệp. Trong khoảng thời gian đó cô sẽ không được gặp anh.

Ông Phong chưa bao giờ là một người cha có thể nói “không” với con cái, đặc biệt là cô con gái út mà ông yêu quý nhất. Ông đương nhiên là đồng ý.

Điều này khiến Ôn Tĩnh Bang càng chắc chắn, chỉ cần khống chế được Phong Ảnh Nguyệt thì anh cũng sẽ hoàn toàn khống chế được giám đốc Phong.

Ý nghĩ này khiến lòng anh thấy dễ chịu hơn một chút. Anh cũng chẳng phải là thứ hiền gì. Chuyện này vẫn còn chỗ để xoay sở, anh sẽ khiến cho tảng đá cản đường kia biến mất tăm.

Họ đến một quán cà phê bên cạnh trường học. Ông Phong cho vệ sĩ lui xuống rồi bắt đầu trao đổi lợi ích với Ôn Tĩnh Bang.

"Thì ra cậu là con cháu đời thứ ba của Ôn thị." Sau khi nghe lời tường thuật của Ôn Tĩnh Bang, ông Phong gật gù, không khách sáo đi thẳng vào vấn đề: "Nói cho cùng, nếu tôi muốn cậu làm bạn với Tiểu Nguyệt Nhi thì phải ủng hộ việc làm ăn của Ôn thị vô điều kiện, có đúng không?"

"Bố!" Tại sao bố cô lại nặng lời như vậy? Phong Ảnh Nguyệt giận ông đã không cho Ôn Tĩnh Bang chút mặt mũi. Cô giật giật vạt áo của ông, thiếu chút nữa là làm rách bộ âu phục.

Ôn Tĩnh Bang biết người đàn ông ngồi đối diện không hề đơn giản. Người ta nói gừng càng già càng cay. Anh tốt nhất nên đề phòng trước.

Vì vậy anh liền nhìn Phong Ảnh Nguyệt, giả vờ thành khẩn, "Nếu cô Phong đã có ý như vậy, trước tiên hãy để hai chúng tôi hẹn hò, sau đó từ từ bồi dưỡng tình cảm.”

Phong Ảnh Nguyệt mừng rỡ, thiếu chút nữa là nhảy cẫng lên. Cái miệng nhỏ cười đến tận mang tai. Đây là lần đầu tiên cô tỏ tình với người mình thích, không ngờ được anh đáp lại nhanh như vậy. Gương mặt nhỏ nhắn của cô chợt đỏ bừng.

Nhìn con gái mình vui vẻ ông Phong cũng thấy vui, hoàn toàn quên mất việc đấu tranh quyền lợi cho con.

‘'Thật sao?” Ông một lần nữa tỏ vẻ phóng khoáng của một người giàu có, “Được, tôi sẽ giúp Ôn thị các người, chỉ cần con đối xử tốt với Tiểu Nguyệt Nhi.”

Cô gái này có biết cái gì là xấu hổ không, sao lại cười một cách dâm đãng như vậy? Ôn Tĩnh Bang cố che giấu sự chán ghét của mình đối với Phong Ảnh Nguyệt, nụ cười giả dối của anh trông rất chân thành, "Đương nhiên là con sẽ đối xử… chúng ta nên tìm hiểu nhau trước đã.”

“Ừm.” Phong Ảnh Nguyệt gật đầu lia lịa.

“Tiểu Nguyệt Nhi còn hơn hai tháng nữa mới tốt nghiệp. Hai con nên tận dụng khoảng thời gian này thư từ qua lại, hay gọi điện thoại cũng được.” Ông Phong quyết định cho họ luôn.

“Vâng, con sẽ làm.” Ôn Tĩnh Bang vừa nói vừa nhìn ông Phong. Anh thỉnh thoảng liếc nhìn Phong Ảnh Nguyệt, ánh mắt vẫn chứa đầy sự khinh miệt.

Ánh mắt đó lại khiến cho Phong Ảnh Nguyệt hiểu lầm. Ồ, anh lại nhìn cô kìa, anh chắc chắn cũng thích cô. Tim cô đập càng lúc càng nhanh, càng lúc càng lún sâu. 

“Con cũng vậy.” Tuy thẹn thùng nhưng vì theo đuổi tình yêu chân thật, cô không ngại nói ra lời trong lòng. 

“Tốt lắm.” Ông Phong nhìn đôi trẻ trước mặt, trong lòng lại có một ý nghĩ ích kỷ. Ông sẽ quan sát chàng trai này trước. Nếu anh biết nghe lời thì họ mới bàn đến chuyện cưới xin, cho anh bước vào nhà họ Phong ở rể.

Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của con, lòng cảnh giác của ông Phong bị vứt sang một bên.

Hai cha con nhà họ Phong mơ hồ thôi, nhưng Ôn Tĩnh Bang anh còn rất tỉnh táo. Anh nhắc đến một vấn đề thực tế hơn: “Giám đốc Phong, chúng ta có thể bàn chuyện của Ôn thị không?”

“À…” Chưa chi đã muốn lấy tiền của ông rồi, thằng nhóc này thật là khéo nằm mơ. Ông Phong còn chưa kịp mở miệng từ chối thì đã bị giọng nói ngọt ngào của con gái ngăn lại.

“Bố ơi, cứ hỏi xem họ cần bao nhiêu rồi ngày mai đưa cho họ.” 

Hừ, quả nhiên là nhà giàu mới nổi, không ngại vung tiền để khoe khoang. Mặc dù Ôn Tĩnh Bang rất hài lòng vì Phong Ảnh Nguyệt đã nói đỡ cho anh, nhưng anh vẫn coi thường cô. Một cô gái thấp kém như cô không đáng được đối xử thật lòng.

Nhưng đây là bí mật của riêng anh. Chỉ có trời biết đất biết, không có người thứ tư biết.

Ông Phong thầm nghĩ, con gái mình thật là ngốc. Trên đời có ai lại làm như vậy? Ông còn chưa xác định xem Ôn Tĩnh Bang có đáng tin cậy hay không, vì vậy ông sẽ không dễ dàng giao tiền cho nhà họ Ôn. “Con không cần phải lo, bố đã có tính toán rồi.” 

Ôn Tĩnh Bang nghe vậy liền giả vờ khiêm nhường, "Không vội, không vội." 

Anh chắc chắn mình sẽ lấy được một số tiền lớn trong thời gian ngắn nhất.

"Ha ha..." Bản thân là một con cáo già, ông Phong cũng cười, “Phải. Không vội, không vội.”

Ai nói không cần vội? Ôn Tĩnh Bang nhanh chóng tiến hành kế hoạch của mình.

……

“Không thể nào!” Chung Tiểu Tuyết hoài nghi nhìn nụ cười đắc ý của Phong Ảnh Nguyệt. “Cậu thật sự đã nghĩ thông? Thật sự tìm được bạn trai rồi hả?”

Phong Ảnh Nguyệt vừa e thẹn vừa tự hào, “Thật đó, tớ đã tìm được hoàng tử trong mơ.”

Ôi, nói xong câu này cô mới cảm thấy nó thật kỳ diệu.

Chung Tiểu Tuyết cảm thấy khó tin. Cô đưa tay véo mạnh vào đùi Phong Ảnh Nguyệt.

“Ái, đau!” Đột nhiên bị véo một cái đau điếng, Phong Ảnh Nguyệt ôm một chân nhảy quanh phòng ký túc xá, miệng la oai oái.

Nhìn phản ứng của cô, Chung Tiểu Tuyết tự hỏi: “Mình có phải đang nằm mơ không? Hình như là không, trông cậu ấy có vẻ đau thật mà.” 

“Không đau sao được, không tin cậu thử tự véo mình đi!” Phong Ảnh Nguyệt tức tối hét to.

"Được." Chung Tiểu Tuyết xông lên, dùng hết sức giẫm mạnh lên cái chân đang nhảy của Phong Ảnh Nguyệt.

“A, đau quá.”' Phong Ảnh Nguyệt ngã xuống sàn, ôm chân kia khóc thét lên.

Chung Tiểu Tuyết lo lắng ngồi xổm trước mặt bạn mình, trên mặt hiện rõ vẻ lo lắng: "Đau thật à? Vậy đây không phải là mơ.”

“Vốn không phải là mơ.” Phong Ảnh Nguyệt không phải là người nóng tính, nhưng cô cũng không thể ngồi yên để cho người khác bắt nạt. “Cậu ganh tị vì tớ đã tìm được bạn trai.”

Nghĩ đến Ôn Tĩnh Bang, cơn giận đang sôi trào đột nhiên biến thành sự dịu dàng vô bờ bến. Trước mắt cô dường như nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của anh. Ánh mắt cô phát ra tia sáng, giọng nói thật dịu dàng, “Tớ rất thích anh ấy.”

Chung Tiểu Tuyết vội vàng sờ trán Phong Ảnh Nguyệt, tay kia đặt lên trán mình, sau một lúc lâu mới kết luận: “Cậu không có bị sốt.”

Phong Ảnh Nguyệt đỏ mặt đẩy cô ra, "Đừng làm phiền tớ nữa, tớ đi ngủ đây. Biết đâu chừng sẽ gặp lại anh ấy trong mơ.” 

Nhìn theo bóng lưng của cô, Chung Tiểu Tuyết  không thể tin nổi, “Cậu sợ bị tớ tra tấn cho nên mới bịa ra chuyện này, có phải không?”

Chẳng lẽ vì bị cô đe dọa quá nhiều lần nên Phong Ảnh Nguyệt mắc phải hội chứng trốn tránh hiện thực?

Đúng vào lúc này, loa phát thanh của ký túc xá vang lên.

“Học sinh Phong Ảnh Nguyệt, xin mời đến phòng phát sóng nhận cuộc gọi từ bên ngoài. Là một người đàn ông!”

“Ôi, chắc là anh ấy!” Phong Ảnh Nguyệt quên mất bàn chân bị đau, vội vã nhảy xuống giường rồi biến mất trong chớp mắt.

“Cậu ấy hay thật.” Chung Tiểu Tuyết ngồi phịch xuống sàn, cảm thấy buồn và có lỗi với bản thân. “Đáng ghét! Hôm nay mình cũng quen được một người, chỉ là chưa tỏ tình thôi. Xem ra mình thua Tiểu Nguyệt rồi. Cảm giác này thật là khó chịu…”

Nhưng nhìn gương mặt của Chung Tiểu Tuyết thì cũng đủ biết cô và chàng trai đó chỉ là chuyện trước sau mà thôi. Nếu không thì tại sao cô ta lại đỏ mặt như vậy?

……

Ôn Tĩnh Bang ứa gan khi yêu cầu tài trợ từ trụ sở Ôn thị lại bị từ chối lần thứ 30. 

Anh hận giám đốc Phong con cáo già đó. Mỗi lần xin viện trợ ông chỉ trả một ít nợ, phần còn lại gửi về cho anh kèm theo một tờ giấy viết vỏn vẹn hai chữ: “Không vội.” 

Chuyện này là sao đây? Muốn nhà họ Ôn anh phải nhấm nháp chứ không cho ngốn trọn một lần chứ gì? Khốn khiếp! Ông ta có tư cách gì? Anh mới là người điều hành Ôn thị, lão già đó chỉ đóng góp một số tiền thôi, còn muốn điều khiển anh như một con rối.

Mỗi lần xin tiền anh đều phải gọi điện nói vài lời giả dối ngọt ngào với Phong Ảnh Nguyệt, người mà anh chán ghét. Có đôi lúc anh phải nhờ người khác chuẩn bị sẵn vài câu trong "Tuyển tập thư tình.” Anh muốn cô gái ngốc này chạy hành lang cho anh, nhưng lại cảm thấy mệt mỏi với tốc độ chậm chạp của cô.

Mục đích của anh là nhanh chóng ổn định lại tình thế của Ôn thị.

Xem ra anh cần dùng tới biện pháp cực đoan rồi.

Quen Ôn Tĩnh Bang được một tháng, Phong Ảnh Nguyệt lại nhận một cú điện thoại của anh tối hôm đó.

“Phong Ảnh Nguyệt, có chuyện này em phải giúp tôi.” Ôn Tĩnh Bang không muốn thân thiết với cô cho nên chưa bao giờ gọi thẳng tên cô, cũng không cho phép cô gọi thẳng tên anh.

“Anh Ôn, anh biết em chắc chắn sẽ giúp anh mà.”  Phong Ảnh Nguyệt gọi tên anh theo phong cách riêng của mình. Ít ra cô có được cảm giác gần gũi với anh hơn. 

Đây chính là câu Ôn Tĩnh Bang muốn nghe, "Vậy thì em gọi điện ngay cho bố em, xin ông ấy chấp thuận yêu cầu tôi đưa ra hai ngày trước. Nhớ phải chuyển tiền trước 10 giờ sáng ngày mai. Nếu không thì đừng trách tôi cắt đứt quan hệ của chúng ta.”

Anh rất biết cách uy hiếp Phong Ảnh Nguyệt.

“Cắt đứt quan hệ…” Phong Ảnh Nguyệt lẩm bẩm bốn chữ này. Kể từ khi quen anh, cứ cách vài ngày là anh mang những lời tương tự ra dọa cô, nhưng cô chưa bao giờ để bụng.

Cô thích anh đến mức không hề nhận ra khuyết điểm của anh, vì vậy cô chưa bao giờ xem nặng những lời đe dọa đó.

Cô cũng chưa bao giờ nhắc tới chuyện này với bố mình mà chỉ tâm sự với cô bạn thân là Chung Tiểu Tuyết.

Tiểu Tuyết đã nhiều lần nhắc nhở, bảo cô hãy mở to mắt mà nhìn kỹ con người Ôn Tĩnh Bang, nhưng Phong Ảnh Nguyệt đều bỏ ngoài tai.

“Đừng!” Cô vô tư nói, “Em gọi cho bố ngay bây giờ. Bố nghe lời em nhất.”

“Tốt hơn hết là làm theo lời tôi.” Anh nói thẳng: “Biết được ý của ông ấy rồi thì gọi điện báo cho tôi ngay, tuyệt đối không được sai sót.”

“Vâng, xin tuân lệnh đại gia.” Giúp được anh là niềm vui của cô. Nói chuyện với anh một thời gian nên cô đã có thói quen xem anh như trời. Anh nói gì cô cũng lập tức làm theo.

Phong Ảnh Nguyệt muốn nói thêm... nhưng anh đã cúp máy. “Ôi, lại nữa rồi. Lần nào cũng vậy. Sao anh không nói chuyện với em lâu hơn một chút?”

Lần nào cũng là anh ép cô xin tiền của gia đình, nhưng cô không hề do dự, tự động gọi cho bố mình: “Bố ơi, bố phải chuyển tiền cho anh Ôn ngay lập tức, bằng không…”

Cô biết rất rõ cách uy hiếp bố mình, khiến cho ông phải chiều theo cô, “Bằng không con sẽ bỏ nhà đi, để cho bố không tìm được con.”

Thật ra cô chỉ nói bừa thôi. Cô không hề có ý định làm chuyện như vậy.

"Tiểu Nguyệt Nhi à." Ông Phong lo lắng hỏi: “Con  cho rằng nó thật lòng với con sao?”

Cho dù là điều tra hay tiếp xúc với Ôn Tĩnh Bang, ông đều nhận ra rằng thằng nhóc đó chỉ muốn lợi dụng con gái cưng của ông. Điều này khiến ông đứng ngồi không yên.

“Đương nhiên. Con thích anh ấy nhất.” Về chuyện này cô luôn tự cho mình là đúng.

“Bố biết con thích nó, nhưng nó có... thích con không?” Tuy câu hỏi này sẽ khiến cho con gái ông đau lòng, nhưng ông vẫn phải hỏi. Ông không muốn con gái phải chịu một kết cục cay đắng, thương tích đầy mình.

“Chắc chắn là vậy.” Cô chỉ là một cô bé chưa thật sự bước chân ra thế giới bên ngoài, nhìn đời bằng đôi mắt ngây thơ. Làm sao cô có thể nhận ra mình bị người khác lợi dụng? Hơn nữa cô cũng chưa tìm hiểu Ôn Tĩnh Bang, chỉ gặp anh có một lần rồi liên lạc qua thư từ và điện thoại. Cô làm sao nhìn thấu được con người anh?

Người bị mắc kẹt trong tình yêu sẽ không bao giờ nhìn thẳng vào hiện thực.

“Bố ơi, bố suy nghĩ lại đi!”

Ông Phong đâu dễ gì nghe theo. Dù sao thì đó cũng là một số tiền lớn. Cho dù có thừa khả năng chi trả nhưng ông vẫn muốn bảo vệ con gái mình trước hết, "Ngày mai bố sẽ đích thân nói chuyện với nó.”

"Ồ, vậy được.” Cô xem như ông đã đồng ý.

Vì vậy cô lập tức cúp điện thoại và gọi lại cho Ôn Tĩnh Bang.

Vào lúc này anh đang tham khảo ý kiến ​​​​của bộ phận kế toán nội bộ và các kế toán tư vấn, “Dựa trên hoạt động hiện tại của công ty, các người có dám chắc chúng ta sẽ vượt qua khó khăn mà không cần tới số tiền đó?”

Mọi người đều thận trọng gật đầu.

Gương mặt Ôn Tĩnh Bang hiện lên một nụ cười tàn nhẫn. 

Đúng lúc này, điện thoại chuyên dụng trên bàn vang lên, nụ cười của anh trong nháy mắt vụt tắt. Anh lạnh lùng nói: “Ra ngoài.”

Anh bắt điện thoại, nghe Phong Ảnh Nguyệt kể lại chuyện khi nãy. Khóe miệng anh hơi nhếch lên, trong đầu lóe lên một ý nghĩ xấu xa.

Anh phớt lờ khi cô liên tục hỏi anh xem có muốn gặp mặt riêng với bố cô không. Anh hạ thấp giọng, “Phong Ảnh Nguyệt, em thật sự thích tôi sao?”

Sau khi nghe câu trả lời ở đầu dây bên kia, nụ cười của anh càng sâu hơn, "Nếu em đã thích tôi như vậy thì… phải đồng ý yêu cầu hơi quá đáng của tôi.”

……

Khi Phong Ảnh Nguyệt chạy trở về ký túc xá thì cả người cô đều run lẩy bẩy. Sự run rẩy đó không phải vì sợ hãi mà là vì vui mừng và phấn khích.

"Có chuyện gì mà cậu cười ngố vậy?" Chung Tiểu Tuyết đang chuẩn bị đi ngủ. Nụ cười của Phong Ảnh Nguyệt làm cho cô cảm thấy lạ. 

"Không, không có gì..." Ôn Tĩnh Bang đã dặn cô không được nói cho người khác biết.

“Cậu thật là kỳ lạ.” Nếu là bình thường thì Chung Tiểu Tuyết sẽ không buông tha. Nhưng gần đây cô ta đang cãi nhau với bạn trai, tâm trạng không tốt nên không hỏi thêm nữa.

“Tớ đâu có gì, cậu suy nghĩ nhiều rồi.” Phong Ảnh Nguyệt nhanh chóng leo lên giường trùm chăn, chìm đắm trong cảm giác hạnh phúc.

Chung Tiểu Tuyết chỉ nói, “Còn chưa thay đồ mà đã đi ngủ rồi. Bộ tối nay muốn lẻn ra ngoài sao?”

Cô ta buồn ngủ quá, vừa hỏi xong đã bị Chu Công triệu đi mất rồi.

Vì vậy cô ta không nghe được tiếng thì thầm rụt rè của Phong Ảnh Nguyệt: “Ừ. Tiểu Tuyết, anh ấy muốn tớ bỏ trốn với anh ấy. Tớ… đã đồng ý rồi.”

Tuy anh không cho phép cô tiết lộ bí mật này cho ai biết, nhưng cô vẫn muốn nói với người bạn thân nhất của mình. Không nghe Tiểu Tuyết trả lời, cô vén chăn ra, đi tới giường của bạn mình, “Tớ đi đây, Tiểu Tuyết. Từ nay trở đi tớ sẽ là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời. Cậu nhất định phải chúc phúc cho tớ.”

Cô vội vàng thu dọn một ít hành lý, trước khi đi còn để lại một mảnh giấy nhỏ với dòng chữ: “Tớ đi tìm hạnh phúc của riêng mình. Hãy chúc phúc cho tớ.”

Phong Ảnh Nguyệt không ngờ rằng khi cô bước ra khỏi ký túc xá, vận mệnh của cô sẽ hoàn toàn thay đổi, và đó không phải là những ngày tháng tươi đẹp như cô hằng mơ ước.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương