Ánh Trăng Bên Gối

Chương 3

Trước Sau

break

Xưa nay chưa từng có ai lén bỏ trốn, cho nên trường trung học Cạnh Mỹ không hề canh gác cẩn mật. Ngay cả một người gác cổng ban đêm cũng không có.  

Phong Ảnh Nguyệt xách vali nhỏ của mình rón rén bước ra khỏi cổng trường, nhìn thấy Ôn Tĩnh Bang đang đợi bên ngoài.

“Anh Ôn!” Tuy rất sợ nhưng cô vẫn không giấu được vẻ vui mừng, vẫy tay với anh.

Ôn Tĩnh Bang cau mày, cảm thấy mình đã tính sai rồi. Cô gái này quả thật ngốc, muốn bỏ trốn mà còn dám lớn tiếng như vậy, bộ sợ người khác không biết à?

Sắc mặt anh càng lúc càng khó coi. Anh giận dữ trừng mắt nhìn cô, người con gái không biết sống chết này. Anh thô lỗ kéo cô nhét vào trong xe, còn mạnh tay đến nỗi làm cho cổ tay cô bị trầy xước.

“Anh có hồi hộp giống như em không?” Cô suy nghĩ rất đơn giản.

Có ai mà giống như cô? Anh đang lo bị phát hiện rồi sẽ không trốn được nữa.

Thấy anh không nói gì nhưng vẻ mặt rất căng thẳng, cô vội an ủi: “Anh yên tâm, dọc đường em không thấy một bóng người nào cả. Chúng ta chắc chắc an toàn rời khỏi đây, đừng lo.”

Cô vừa nói vừa xoa cổ tay bị thương, hoàn toàn không nghi ngờ gì. “Xem này, tim em đập rất nhanh. Không tin thì anh thử…”

Cô đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình lên ngực, rồi chợt nhận ra vấn đề. Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng như con tôm luộc, “Em… em không có ý đó đâu!”

Thôi rồi, anh nhất định nghĩ cô là loại gái hư hỏng, dụ dỗ anh sờ ngực cô...

Ôn Tĩnh Bang vốn không có ý nghĩ đó với cô, nhưng sau khi nghe câu này trong bóng tối anh mới phát hiện cơ thể mình có phản ứng.

Sao anh lại phản ứng như vậy được? Rõ ràng là anh chán ghét cô mà. 

Cả tháng nay bận rộn đối phó với bố cô, anh thật sự đã quên mất mình là một người đàn ông đã trưởng thành, có nhu cầu của một người đàn ông.

Anh liếc nhìn Phong Ảnh Nguyệt. Đây là lần thứ hai anh gặp cô. Lần trước anh có ấn tượng xấu về cô nên hoàn toàn không chú ý đến việc cô ốm hay mập. Nhưng bây giờ ngồi cạnh cô anh bất ngờ nhận ra cô có một thân hình tuyệt mỹ.

Cho dù không nên nhưng anh vẫn có ham muốn đối với cô.

Dù sao thì anh vẫn phải cưới cô, có thân mật trước cũng không sao.

Vừa nghĩ như vậy, tay anh phủ lên bộ ngực đầy đặn của cô, kéo cô sát lại gần mình, đôi môi mỏng chiếm lấy bờ môi mềm mại thơm ngát.

"Được, để tôi thử."

Bàn tay to lớn của anh như có ý thức riêng, bắt đầu di chuyển lên xuống trên ngực cô, vuốt ve, nhào nặn, ngắt nhéo, dây dưa không muốn rời.

Môi anh áp chặt vào môi cô, bị hơi thở ngọt ngào của cô thu hút. Lưỡi anh mất kiềm chế xâm nhập vào miệng cô, nếm vị mật ngọt ở bên trong.

Nhưng hành động suồng sã của anh lại khiến cô sợ hãi!

"Anh... đang làm gì vậy?!" Cô cố hết sức đẩy anh ra, nhưng sức của cô làm sao lay động được anh.

Lý trí của anh quay lại trong chốc lát. Đầu óc ra lệnh cho đôi tay và đôi môi phải ngừng lại. 

Anh hít sâu một hơi, điều chỉnh lại cơ thể rồi đặt hai tay lên vô lăng, đạp ga đưa xe rời khỏi phạm vi trường Cạnh Mỹ.

“Em sợ tôi à?” Anh vừa lái xe vừa quan sát phản ứng của cô.

Thật kỳ lạ, rõ ràng là anh rất ghét cô, nhưng cơ thể anh dường như rất thích cô!

Phong Ảnh Nguyệt thật sự kinh ngạc, thậm chí có chút sợ hãi, nhưng sau đó cô nghĩ lại. Anh thích cô cho nên mới có cử chỉ thân mật như vậy, không phải sao? 

Nghĩ tới đây trái tim cô khẽ run lên, thật sự rất mong chờ được anh hôn lần nữa.

Nghe câu hỏi như quan tâm của anh, mặt cô đỏ đến tận mang tai, nhưng cô vẫn mạnh dạn ngẩng đầu nhìn anh, "Không, không..."

"Thật sao?" Đúng như anh nghĩ, cô gái này không biết xấu hổ là gì.

“Ừm…” Cô ngượng ngùng, muốn cho anh biết rằng trong tình yêu cô không hề do dự.

Ôn Tĩnh Bang quyết định đổi kế hoạch của mình, “Bỏ trốn với tôi, em có biết đây là nghĩa gì không?”

Phong Ảnh Nguyệt im lặng gật đầu, nhưng lần này cô không còn can đảm nhìn anh nữa.

Cô còn gật đầu với anh, chứng tỏ cô thực sự là một cô gái nông cạn. Hừm! Nếu cô không có giá trị lợi dụng thì anh đã bỏ cô ở ven đường rồi.

Phong Ảnh Nguyệt vốn không biết trong lòng anh đang nghĩ gì về mình. Cô thẹn thùng mấp máy môi, muốn nói ra sự khao khát vô tận đối với tình yêu, "Chỉ là… chỉ là... em muốn làm vợ anh... là của anh..." 

Giờ phút này, cô thực sự cảm thấy mình đang bước chân trên con đường làm một cô dâu hạnh phúc nhất.

Còn Ôn Tĩnh Bang thì càng muốn làm nhục cô, càng đối xử tệ với cô hơn, “Vậy chúng ta cần phải làm việc nên làm.”

Anh chỉ vào một nhà nghỉ bên đường, “Để tránh bị phát hiện, tôi không tiện đưa em tới khách sạn năm sao.”

Mẹ của Phong Ảnh Nguyệt quả thật đã gieo cho cô quá nhiều tư tưởng lãng mạn nhưng không thực tế. Theo quan niệm của cô, tình yêu luôn quan trọng hơn cơm áo gạo tiền. Cô háo hức nắm lấy tay Ôn Tĩnh Bang, tha thiết nói: “Em không cần gì cả, chỉ cần anh thôi."

Giá như cô biết dừng lại ở câu nói này thì có lẽ số phận sau này của cô sẽ không đến nỗi bi thảm như vậy.

Nhưng suy cho cùng cô vẫn là con gái nhà giàu, mang tư duy của nhà giàu mới nổi, “Không phải có tiền thì có thể giải quyết được tất cả sao? Anh yên tâm, nếu anh cần hay thiếu cái gì thì bố em có đủ khả năng chu cấp. Em chỉ cần nói với bố một tiếng, anh không cần phải lo lắng về những điều nhỏ nhặt ấy nữa.”

Hừ! Cô tưởng mình có thể dùng tiền để điều khiển người khác sao? Đừng hòng! 

Anh sẽ nhổ hết lông cánh của cô, để cho cô không tìm được đường về.

Ôn Tĩnh Bang không hiểu sao anh lại ghét cô như vậy, chỉ biết rằng mình không ưa những gì cô nói và những chuyện cô làm. Anh chỉ muốn dạy cho cô một bài học.

“Không được.” Anh gạt bỏ thái độ tự cho mình là đúng của cô, “Chúng ta tạm thời không thể gặp mặt bố em, nhất là em.”

“Tại sao?” Tuy lấy làm lạ nhưng cô vẫn chịu nghe anh giải thích. 

"Dù sao bố em cũng muốn giữ thể diện. Một khi biết chúng ta bỏ trốn ông ấy nhất định sẽ rất giận, cho nên em phải tạm thời lánh mặt ông ấy. Nghe lời tôi, trong thời gian này tôi sẽ chăm sóc cho em.” 

Vừa nghe anh nói sẽ chăm sóc cho cô, trái tim thiếu nữ của Phong Ảnh Nguyệt đập thình thịch. Cô xúc động gật mạnh đầu, mạnh đến suýt chút nữa trẹo cổ, “Em nghe lời, nhất định nghe lời.”

“Ngoan lắm.” Đạt được mục đích của mình, Ôn Tĩnh Bang mỉm cười hài lòng rồi cho xe rẽ vào căn nhà nghỉ đơn sơ.

……

Bước vào căn phòng ẩm mốc, đôi mày nhỏ của Phong Ảnh Nguyệt bất giác nhíu lại, nhưng cô không hề thấy ghê tởm. Chẳng qua cô chưa từng đặt chân đến một chỗ như vậy.

Nhưng Ôn Tĩnh Bang lại hiểu lầm phản ứng của cô. Anh cho là cô chê bai lối sống bình dân, cho nên ấn tượng của anh về cô càng tệ hơn.

Anh thường ra ngoài giao thiệp, quen biết rộng rãi và biết cách thích nghi với cuộc sống bình thường. Nhưng anh lại không hề cân nhắc bối cảnh của Phong Ảnh Nguyệt, một cô gái chưa từng tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Tất cả đều là do sự ích kỷ của người làm cha như ông Phong. Ông thậm chí cấm các con xem tin tức truyền thông. Đây cũng chính là lý do hai đứa con lớn của ông không chịu về nhà. Nhưng chuyện này người ngoài làm sao biết được?

Ôn Tĩnh Bang không định đi tắm. Anh xả nước ấm vào bồn rồi nói: "Em tắm trước đi. Tối nay chúng ta ngủ sớm."

Phong Ảnh Nguyệt không chê bồn tắm cũ kỹ, chỉ là trước khi trốn ra đây cô đã tắm rửa sạch sẽ rồi. “Không cần đâu, anh cứ tắm đi.”

Lời nói vô tình của cô khiến tâm trạng của Ôn Tĩnh Bang càng tệ hơn.

Anh tắm vòi sen thật nhanh rồi quấn khăn bước ra ngoài.

“Em không xem TV à?” Anh cố tình muốn xem cô nghĩ gì về phim người lớn thường chiếu trong phòng ngủ.

Nhưng cô lại trả lời rất thẳng thắn: "Em không có thói quen xem TV.”

Những gì cô tiếp thu đều đã được bố cô chọn lọc cẩn thận. Lúc đi học cô cũng được Chung Tiểu Tuyết bảo vệ, cho nên tâm hồn cô như một tờ giấy trắng. Cũng vì vậy mà Chung Tiểu Tuyết rất thích đùa cợt, trêu chọc cô.

Được, là cô tự chuốc lấy. Ôn Tĩnh Bang đưa tay tắt công tắc, căn phòng chợt trở nên tối tăm.

"A, chúng ta để đèn ngủ, có được không?” Cô thật sự thấy không quen.

Ôn Tĩnh Bang đã có cách để trị cô, “Tiểu thư Phong Ảnh Nguyệt, chúng ta đã bỏ trốn, bây giờ chỉ là một đôi vợ chồng nghèo sống một cuộc sống đạm bạc. Vậy mà em đòi bật đèn cả đêm, em không biết làm vậy sẽ lãng phí tiền điện sao?”

“Ồ.” Phong Ảnh Nguyệt quả thực cảm thấy mình sai.

Cô ngoan ngoãn nằm xuống giường, rồi phát hiện anh liên tục xâm phạm lãnh thổ của mình.

“Anh Ôn…” Cô nhỏ giọng hỏi: “Sao anh cứ lấn sang bên em? Em sắp lăn xuống giường rồi đây.”

Đừng giả vờ nữa! Ôn Tĩnh Bang không muốn nói nhiều, nhanh chóng xoay người đè lên cô, đôi tay không một chút do dự cởi thắt lưng và quần áo của cô, “Cái này gọi là làm tình, em không hiểu sao?”

Tuy đơn thuần nhưng Phong Ảnh Nguyệt vẫn có chút hiểu biết về tình dục. Nguyên do cũng là vì mẹ cô mất sớm. Bà từng nói với cô rằng không có gì hạnh phúc bằng được người đàn ông của mình vuốt ve âu yếm.

Cô đã khao khát điều này từ lâu.

“Em hiểu rồi.” Trong bóng tối anh không nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của cô, nhưng cô vẫn cảm thấy xấu hổ.

Ôn Tĩnh Bang đã có định kiến là cô không phải là gái ngoan. Anh cho rằng cô không trong sạch, không có lòng tự trọng cho nên anh đối với cô không hề thương tiếc.

Rất lâu, rất lâu sau... lâu đến mức cô đau đớn gần như suy sụp… anh cuối cùng cũng ngừng dày vò cô.

Sau khi anh buông cô ra, cô dùng chút sức lực còn lại cuộn mình nép vào góc giường, cổ họng phát ra tiếng nức nở khe khẽ...

Cô không ngờ anh lại bỏ mặc lời cầu xin của cô, tàn nhẫn bịt miệng cô lại. Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy sợ anh.

Ôn Tĩnh Bang bò dậy từ chiếc giường lớn bừa bộn, gãi gãi cái đầu rối bù của mình rồi đi đến cửa phòng tắm. Trong bóng tối, anh hướng về phía cô hỏi: "Em… có muốn tắm rửa không?”

Không có tiếng trả lời.

Phong Ảnh Nguyệt không còn khóc, thậm chí không phát ra tiếng động nào.

Như vậy có liên quan gì tới anh? Ôn Tĩnh Bang tự bào chữa cho mình, tự nhủ rằng cô mới là người khiêu khích anh, còn anh chỉ làm theo ý cô mà thôi. Có phải cô cố tình làm cho anh thấy áy náy không?

Thấy cô không có phản ứng, anh bỏ đi tắm.

Phong Ảnh Nguyệt cố hết sức giữ im lặng. 

Cô siết chặt cơ thể nhỏ bé của mình. Mặc dù muốn mặc lại quần áo nhưng cô rất sợ gây chú ý,  sợ anh chạm vào cô lần nữa. Cô thà chịu xấu hổ trần truồng nằm im trên giường, hoàn toàn không dám nhúc nhích.

Thời gian trôi qua, cô nghe tiếng anh tắm xong và trở về giường. Anh dường như đang suy nghĩ cái gì đó, nhìn chằm chằm về phía cô... khiến cô càng không dám động đậy.

Cô không dám thở mạnh, thậm chí còn nín thở.

Khi anh nằm xuống giường cô liền co rúm người, muốn tránh né anh. 

Từng giây từng phút trôi qua, cô nằm bất động cho đến khi nghe hơi thở đều đặn của anh. 

Khi chắc chắn rằng anh đã ngủ cô mới nén cơn đau toàn thân, rón rén bước qua người anh, trèo xuống giường và lẻn vào phòng tắm.

Cô khóa cửa phòng tắm rồi bật đèn. Lúc này cô mới nhìn thấy mình trong gương, trên người chi chít những vết đỏ, giữa hai chân có vết máu mờ nhạt gần khô... Cô nhịn không được bụm miệng khóc tức tưởi.

Cô khóc rất lâu, khóc cho đến khi trái tim tan vỡ, khóc cho tình yêu vừa nảy mầm thì đã tàn úa.

Cuối cùng thì cô cũng kìm được nước mắt, cầm vòi sen lên rửa sạch hết những vết nhơ và máu trên người. Nhìn chất lỏng màu hồng chảy xuống sàn gạch vào ống thoát nước, cô như phát điên ném đi chiếc vòi sen trong tay. Nắm tay nhỏ nhắn của cô đập thật mạnh vào tường, một lần rồi một lần.

Bức tường có một miếng gạch hơi nhô ra cứa vào tay cô. Một dòng máu đỏ tươi chảy xuống cánh tay, nhưng cô không hề hay biết.

"Tại sao? Tại sao?" Tại sao lại đối xử với cô như vậy?

Cô chỉ thích anh thôi. Anh không thích cô thì có thể từ chối, tại sao lại làm tổn thương cô?

"Không! Không!" Cô tiếp tục đánh vào tường như trút giận, "Mẹ ơi, tại sao không giống như lời mẹ nói? Con tốt với anh ấy, tại sao anh ấy lại làm vậy đối với con? Tại sao?”

Cô không hiểu! Cô chỉ mong có một cuộc hôn nhân hạnh phúc, chẳng lẽ cô đã sai?

Cô đánh cho đến khi kiệt sức, sau đó tựa lưng vào tường, theo đó ngồi bệt xuống, mặc cho dòng nước ấm xối lên cơ thể…

……

Phong Ảnh Nguyệt trốn trong phòng tắm cho đến khi trời tờ mờ sáng.

Vừa mở cửa phòng tắm cô đã nhìn thấy Ôn Tĩnh Bang đang đứng trước cửa, vẻ mặt vừa căng thẳng vừa lo lắng.

"Em... muốn gì?"

Thật ra Ôn Tĩnh Bang đã thức từ khi nghe tiếng cô đập vào tường. Anh gõ cửa nhưng chỉ nghe được tiếng cô gái đang hoảng loạn khóc lóc bên trong.

Anh đứng ngoài cửa hồi lâu. Biết rằng sẽ khó thuyết phục được cô, anh đành quay trở về giường, chậm rãi ngồi xuống.

Bật đèn lên, anh nhìn chằm chằm vào những chấm đỏ như hoa mai rải rác trên ga giường. Bấy giờ anh mới biết mình thực sự đã làm tổn thương cô.

Nói hối hận thì anh không áy náy lắm, nhưng cũng ý thức được sự thô bạo của mình đã làm cô đau đớn. Nhưng nếu nói anh bù đắp thì anh… không muốn. 

Chuyện này là do cô khởi đầu, anh chỉ thuận theo đó mà làm. Cô không nên mong chờ sự dịu dàng từ nơi anh.

Vì vậy khi cô bước ra khỏi phòng tắm, anh chỉ muốn biết cô có muốn tiếp tục quan hệ với anh không, còn chuyện khác anh không để tâm.

Phong Ảnh Nguyệt quấn chặt khăn tắm, lặng lẽ nhìn người đàn ông mà cô từng cho rằng mình thích. Lúc này cô mới nhận ra rằng cảm giác rung động của cô đối với anh đã biến mất.

Hóa ra… cô không thích anh như cô tưởng. Trước đây là cô nhầm lẫn thôi, có phải không?

Cô không rõ suy nghĩ của mình nữa. Làm như không thấy ánh mắt anh, cô đi đến chiếc giường lớn nhặt quần áo lên, cẩn thận không chạm vào anh.

Cô định trở về phòng tắm mặc quần áo, nhưng anh lại túm lấy cô, “Nói cho tôi biết, em muốn thế nào đây?”

Anh vẫn mạnh tay với cô như vậy. Cho dù anh biết mình đã cướp đi sự trong trắng của cô, nhưng anh vẫn không thích cô.

Nhận ra điều này, Phong Ảnh Nguyệt chịu không nổi bắt đầu vùng vẫy. Cô cố thoát khỏi bàn tay như gọng kìm của anh, nhưng vô ích thôi. Sau một lúc cô đành buông xuôi, “Tôi muốn về nhà.”     

“Em cho rằng tôi sẽ đồng ý yêu cầu vô lý này của em sao? Thả em về nhà, rồi ngồi đó chờ bố em ra tay tiêu diệt công ty của tôi chứ gì?” Ôn Tĩnh Bang tức đến nghiến răng nghiến lợi.   

Cô lắc đầu, "Em sẽ không để bố em làm như vậy.” 

"Hừ!" Anh làm ra vẻ không tin, “Tôi không phải là người dễ bị gạt.”

Nói cách khác, anh sẽ không để cho cô đi.     

Cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt anh, ánh mắt đã không còn sức sống, “Ý của anh là…” 

Ôn Tĩnh Bang vẫn chưa tin tưởng cô, "Em có chịu nghe lời hay không?"   

"Ừm." Cô gật đầu cam chịu, “Trước khi về nhà em sẽ nghe lời anh.”   

Cô gái này hoàn toàn không có khả năng phán xét, bị cuốn vào cuộc tranh đấu giữa bố cô và anh cũng là đáng đời.   

"Được." Anh kiên quyết với kế hoạch của mình, sẽ không vì chuyện tối qua mà thay đổi, "Chúng ta tạm thời không về nhà. Sau khi bố em bảo đảm sẽ không gây bất lợi cho Ôn thị thì tôi sẽ đưa em về."     

Phong Ảnh Nguyệt chìa bàn tay nhỏ bé của mình ra và nắm lấy bàn tay to lớn của anh. Dưới ánh mắt kinh ngạc của anh, cô làm động tác như bắt tay thỏa hiệp, sau đó lặng lẽ rút tay lại, “Em hứa với anh.” 

Không hiểu sao cô không còn nhiều hy vọng với anh nữa. Cũng không hiểu sao trong lòng anh lại có một cảm giác kỳ lạ đối với cô, giống như anh là người có lỗi và mắc nợ cô vậy.

“Chỉ là em không hiểu…” Ánh mắt ái mộ cô dành cho anh bây giờ không còn nữa, “Em chỉ thích anh thôi. Nếu anh không thích em thì có thể từ chối, tại sao lại làm tổn thương em?”     

Anh… cũng muốn từ chối chứ, nhưng anh cần dùng tới cô. Lúc này Ôn Tĩnh Bang chợt cảm thấy mình thật đê tiện.

"Xin anh đừng làm tổn thương em nữa, có được không?" Phong Ảnh Nguyệt nói với tất cả sự chân thành, "Em sẽ cố gắng không thích anh nữa. Qua chuyện này rồi chúng ta cắt đứt quan hệ, được không?"    

Thật kỳ lạ, nói xong câu này cô không cảm thấy buồn nữa.

Nghe xong câu này anh lại thấy không vui. 

Nhanh như vậy đã nói không thích anh nữa, chẳng phải đả kích lòng kiêu hãnh của một người đàn ông sao? Bản thân anh cũng không hiểu rõ mình nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương