Sáng nay trường trung học Cạnh Mỹ phải cực nhọc lắm mới kêu gọi tất cả nhân vật có tầm cỡ trong xã hội đến dự “cuộc họp bí mật khẩn cấp.” Vấn đề là 35 năm từ khi thành lập cho đến nay, ở trường chưa có một học sinh nào mất tích… cho đến tối hôm qua.
Trời còn chưa sáng thì ông Phong đã vội vã đến nơi. Xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ông ngậm ngùi căn dặn thuộc hạ của mình: "Đừng để tin tức này truyền ra ngoài!"
Ông lo nếu vụ bắt cóc này bị công bố trên truyền thông, bọn bắt cóc sẽ có hành động lỗ mãng, không chừng sẽ giết người. Ông không bao giờ mang tính mạng con gái mình ra làm trò đùa.
"Chú Phong, xem này!" Chung Tiểu Tuyết là cô bạn thân mà ông sắp xếp ở bên cạnh con gái. Khi phát hiện bạn mình mất tích, cô ta liền học theo thám tử Conan, điều tra từng manh mối.
Cô ta mang mảnh giấy Phong Ảnh Nguyệt để lại đưa cho ông.
Chung Tiểu Tuyết thực sự không cố ý chậm trễ, nhưng phải mất đến 5 tiếng đồng hồ mới tìm ra manh mối quan trọng. Cô ta có thói quen bừa bộn, ưa vứt đồ lung tung nên không biết mảnh giấy đó bị thổi bay vào đống quần áo, rốt cuộc khiến cho cả trường bị một phen hốt hoảng.
Ông Phong vừa liếc qua mảnh giấy thì đã hiểu hết sự việc.
Ông nhanh chóng gửi thông báo cho trên dưới biết: "Không sao cả, chuyện này chỉ là nhầm lẫn thôi. Con gái tôi ra ngoài chơi với bạn, phiền mọi người phải lo lắng rồi."
Và ông cũng đưa ra quyết định dứt khoát là hoàn tất các thủ tục cho Phong Ảnh Nguyệt nghỉ học. Ông không định để con mình trở về trường học mà muốn nhốt nó ở trong nhà, không cho đi đâu nữa.
“Theo tôi đến Ôn thị.” Ông Phong ra lệnh cho đám thuộc hạ. Ông sẽ đi lấy lại “phiếu thịt”[1] từ trong tay thằng nhóc thối tha đó.
"Chú Phong, để con đi với chú." Chung Tiểu Tuyết biết mình đã phụ sự ủy thác của ông. Cô muốn làm chút gì đó để lấy công chuộc tội.
Nhưng ông Phong xua tay, nghiêm túc nói: "Tiểu Tuyết, con giúp tới đây đã đủ lắm rồi, lần này để chú Phong ra mặt đòi lại công đạo cho Tiểu Nguyệt Nhi.”
"Xin lỗi, con đã không làm tròn trách nhiệm của mình.”
“Ai chà!" Ông Phong vỗ vỗ vai cô, "Tiểu Tuyết, con đã tận hết sức rồi, chú Phong rất biết ơn. Đã đến lúc cho con tự do, đi làm những gì con muốn làm."
Chung Tiểu Tuyết cảm động đến chảy nước mắt nước mũi, "Thật sao? Chú Phong, ý chú là con đã trả xong nợ rồi, hay là chỉ được nghỉ tạm thời thôi?"
Ông Phong giả vờ như không nghe thấy, mang người của mình rời đi.
Chung Tiểu Tuyết bị bỏ lại một mình, buồn bã than: "Ông trời ơi, ông thật là bất công. Tại sao số phận của tôi lại nằm trong tay người khác? Tại sao tôi không thể tự mình quyết định?”
Khóc lóc một hồi cô ta mới nhớ đến triết lý của đời mình, chuyện gì nên làm thì cứ làm, suy nghĩ nhiều làm gì.
Tuổi xuân ngắn ngủi, phải biết nắm bắt tình yêu của mình!
Và đây cũng là quan niệm cô ta truyền cho Phong Ảnh Nguyệt trong sáu năm qua.
……
Ôn Tĩnh Bang mang Phong Ảnh Nguyệt giấu trong một khách sạn rẻ tiền. Chuyện xảy ra tối qua quá mất mặt, họ không thể ở lại nhà nghỉ đó được nữa, đành phải đổi nơi ẩn náu thôi.
“Em không định lén bỏ trốn chứ?” Thấy cô không còn chút lưu luyến với mình, anh không khỏi lo lắng.
Cô lắc đầu, “Em chỉ muốn được yên tĩnh để suy nghĩ lại." Cô nhìn anh, gương mặt không một chút biểu cảm, “Có anh ở đây em không suy nghĩ được.”
Không biết sao trong lòng anh lại khó chịu khi biết mình không còn là người quan trọng nhất trong mắt cô nữa. Anh cũng không hiểu rõ cảm xúc của mình, chỉ nói vài câu như bào chữa, “Tôi biết tối qua em không thoải mái, nhưng đó là chuyện tất cả phụ nữ đều phải trải qua. Đừng suy nghĩ nhiều.”
Nói cách khác, anh rất mong cô giống như lần đầu gặp anh, nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
Nhưng cô không cảm nhận được mong muốn của anh, chỉ gật đầu một cách mơ màng, “Em sẽ cố làm theo lời anh, suy nghĩ thoáng một chút.”
Để tránh cho bố cô phát hiện anh có liên quan đến việc cô mất tích, anh phải như bình thường, có mặt tại Ôn thị đúng giờ.
"Vậy tôi đi đây." Đã đi tới cửa, anh đột nhiên quay trở về.
Phong Ảnh Nguyệt đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, hoàn toàn không để ý đến anh cho đến khi anh quỳ một gối bên cạnh cô, áp môi mình vào môi cô. Đầu óc của cô trở nên trống rỗng.
Ôn Tĩnh Bang hôn cô đơn giản là vì anh không cam lòng. Anh thật sự không cam lòng khi nghĩ trong lòng cô không có anh nữa. Nhưng vào khoảnh khắc đó một cảm giác dịu dàng ấm áp khó tả ùa vào tim anh. Anh bàng hoàng buông môi cô ra rồi bỏ chạy ra ngoài.
Ban đầu Phong Ảnh Nguyệt không có cảm giác gì với nụ hôn này, thậm chí còn muốn tránh né. Nhưng ngay sau đó cô nếm được hương vị thoang thoảng của tình yêu, khiến cô kinh ngạc mở to mắt.
Khi cô ngẩng đầu lên thì anh đã bỏ đi. Cô bối rối chạm vào đôi môi đỏ mọng của mình, lẩm bẩm: "Cảm giác này là thật hay giả đây?”
Chẳng lẽ tình cảm của cô vẫn chưa hoàn toàn tan biến sau biểu hiện tồi tệ tối qua của anh?
Cô mang tâm trạng rối ren, ngồi trong phòng suy nghĩ thật kỹ.
……
Khi ông Phong đến Ôn thị thì Ôn Tĩnh Bang đã hoàn tất hai cuộc họp lớn và một cuộc họp nhỏ theo thường lệ và đang thảo luận một số vấn đề với các nhà sản xuất.
Vừa nghe tin Giám đốc Phong nóng nảy mang người xông vào cửa, Ôn Tĩnh Bang lập tức dàn trận, dẫn theo một nhóm lãnh đạo cấp cao của công ty ra đối mặt.
"Giám đốc Phong, quả thật là khách quý của chúng tôi. Không phải ông nói sẽ không chuyển tiền sao? Thế nào? Bây giờ đã đổi ý rồi?" Anh cố ý nhắc nhở.
Ông Phong nghe vậy giật mình, lập tức nhớ tới lời nói của con gái ngày hôm qua.
"Mày... quả nhiên là mày!" Ông thật sự đã tính sai một nước cờ.
Ôn Tĩnh Bang nở một nụ cười hiền lành vô hại, lịch sự nói với các nhân viên: “Sao còn không mời nhà tài trợ lớn nhất của chúng ta vào trong nghỉ ngơi?”
Ông Phong, nhà tài trợ bất đắc dĩ, đành lặng lẽ đi theo Ôn Tĩnh Bang vào phòng họp.
Cửa vừa đóng lại, ông túm lấy cà vạt của Ôn Tĩnh Bang, hận không thể siết chết thằng nhóc này, “Tao cảnh cáo mày, nếu mày dám ức hiếp Tiểu Nguyệt Nhi, tao sẽ không tha cho nhà họ Ôn các người.”
Ôn Tĩnh Bang ung dung gỡ tay ông ra, trơ trẽn nói: "Giám đốc Phong, ông quên rằng tôi là người con gái ông yêu nhất sao? Tôi nỡ lòng nào ức hiếp cô ấy?”
Nhưng tối qua cô thật đã bị anh ức hiếp rất thê thảm.
Nói xong những lời châm chọc đó thì gương mặt xinh xắn của Phong Ảnh Nguyệt chợt hiện lên trước mắt anh. Đôi mắt bi thương đẫm lệ giữ lấy anh không buông. Anh lắc mạnh đầu, cố xua đi hình ảnh đó.
Ông Phong quá lo cho con gái cho nên không nhận ra vẻ bất thường của Ôn Tĩnh Bang.
“Tiểu Nguyệt Nhi khác với những đứa con gái khác… rất ngây thơ…" Ông Phong lúc này mới cảm thấy mình thất bại trong việc nuôi dạy con cái, bằng không con gái ông có lẽ sẽ không yêu nhầm một kẻ mặt người dạ thú.
Nhưng vào lúc này ông chỉ còn cách giảng hòa, “Nó hoàn toàn không biết gì về thế giới bên ngoài, chưa từng tiếp xúc với xã hội, cho nên…”
Ôn Tĩnh Bang không rảnh nghe chuyện khác, trực tiếp lấy ra sổ nợ lần trước, "Mời bố vợ thanh toán.”
Ông Phong cúi đầu thầm lặng ký tên. Ít lâu sau, ông hạ giọng hỏi: "Tôi ký xong rồi, cậu để cho Tiểu Nguyệt Nhi về nhà được chưa?"
Ôn Tĩnh Bang anh không phải là kẻ ngốc, "Tôi và Phong Ảnh Nguyệt đã kết hôn rồi. Nếu bố vợ muốn cô ấy về nhà thì phải chờ một năm. Một năm sau, tôi hứa sẽ ly hôn với cô ấy và trả cô ấy lại cho ông.” Tại sao nói ra lời này tim anh lại nhói lên như thế này? Nhưng đây là điều anh nhất quyết nói cho rõ.
Một năm… thời gian đủ để cho anh xây dựng nền móng vững chắc cho Ôn thị, không còn sợ ông Phong trả thù nữa.
Nhưng một năm sau, con gái của ông sẽ bị anh ném đi như một chiếc giày cũ. Cảm giác đó sẽ như thế nào?
“Cậu Ôn.” Ông Phong không khỏi đau lòng cho con gái mình, “Lỗi lầm duy nhất của Tiểu Nguyệt Nhi là yêu cậu. Cậu có cần tàn nhẫn như vậy không?
Ôn Tĩnh Bang mặc kệ lời chất vấn của ông, đồng thời chuẩn bị tâm lý của mình. Nếu cô gái đó chọc giận anh, anh cũng không cần phải nhẹ tay với cô.
Cuối cùng ông Phong cũng biết con gái cưng đang ở đâu, nhưng lại không thể bảo vệ được con. Ông mang nỗi đau khổ bất lực đến trước bàn thờ của người vợ yêu dấu, “Bà xã của anh, xin em hãy phù hộ cho con gái nhỏ đáng thương của chúng ta, đừng để cho nó bị tên đàn ông thối tha đó nuốt chửng.”
Tuy rất phẫn nộ, nhưng ông có thể làm gì ngoài việc khóc lóc với người vợ đã khuất của mình. Ông không giải quyết được vấn đề, chỉ có thể lo.
Người ta thường nói, con cái mãi mãi là nỗi lo âu của cha mẹ.
……
Ngày hôm nay Ôn Tĩnh Bang phải xử lý việc trong công ty, không kịp về với Phong Ảnh Nguyệt. Suy đi nghĩ lại, anh quyết định dùng cách cũ, tấn công qua điện thoại.
“Phong Ảnh Nguyệt, là tôi... ừ, tôi đang bận, em thế nào rồi? Ừm, tôi hơi lo cho em.” Anh cố tình nói như vậy để khiến cô cảm động.
"Em ở đó một mình có sao không? Tôi còn việc quan trọng phải làm, có lẽ muộn lắm mới về, em tự lo được không? Nếu không tôi bỏ công việc trở về với em.” Anh cũng hiểu sơ về tính tình của cô. Cô chắc chắn sẽ không đồng ý.
Về vấn đề này anh cảm thấy cô rất biết điều, hoàn toàn thông cảm rằng một người đàn ông nên đặt sự nghiệp lên hàng đầu.
"Em tự lo được." Cô quả quyết.
Tuy cô chưa bao giờ ở một mình, cũng không biết giải quyết những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống, nhưng cô không muốn bị người khác xem thường. Cô cảm nhận rất rõ Ôn Tĩnh Bang xem cô là người thiếu hiểu biết, điều này khiến cô càng muốn chứng minh bản thân.
Cô không muốn anh tiếp tục đối xử với cô theo cách bất bình đẳng như vậy.
Vì vậy cô ở lại trong khách sạn. Đến khi trời dần tối, cô chợt thấy bụng mình cồn cào.
Cô nhấc máy gọi: "Alô, quầy lễ tân? Mang bữa tối lên phòng tôi nhé."
Không ngờ nhân viên đáp rằng khách sạn không cung cấp bữa ăn, cô phải xuống phố mua.
Xuống phố hả?!
Cô sờ túi của mình, sau đó lục lọi túi của từng bộ quần áo và chiếc ba lô cô mang theo khi trốn khỏi trường. Một xu cũng không có.
Ừ, thường thì cô không có lý do gì ra ngoài, cho dù có cũng có người đi theo trả tiền.
Đêm qua lòng cô tràn đầy niềm vui, không hề suy nghĩ đến những chuyện nhỏ nhặt. Cô sắp trở thành cô gái hạnh phúc nhất trên đời, vậy thì cần gì phải mang theo những thứ không liên quan?
Thế là cô ra đi tay trắng.
Thôi đi, cô tự thuyết phục mình rằng không ăn trưa cũng không sao. Cô không thấy đói.
Cô quên cả bật đèn, một mình ngồi trong căn phòng tối suy ngẫm về tình cảm của mình với Ôn Tĩnh Bang.
“Mẹ ơi…” Cô thở dài thật nhẹ, hai đôi tay vô thức nghịch mái tóc ngắn của mình, lẩm bẩm, “Con không hiểu. Mỗi khi nghĩ đến anh ấy tim con đập rất nhanh. Nghe được giọng nói của anh ấy qua điện thoại con rất vui. Chỉ cần nhìn thấy anh ấy con sẽ quên hết sự lạnh nhạt trước đây. Cho dù đêm qua anh ấy đối xử tệ với con… nhưng con vẫn... vẫn thích anh ấy."
Đây có phải là tình yêu mà mẹ đã nói không?
Cô đột nhiên nhớ tới một câu châm ngôn…
“Hãy cố gắng, rồi lại cố gắng, nếu không được thì tiếp tục cố gắng.”
Đúng, cô không nên bỏ cuộc nhanh như vậy. Cô nên cho anh một cơ hội nữa để yêu cô, để họ có một tương lai tươi sáng.
“Ừ, cứ thử đi.” Cô đã đưa ra quyết định, trên gương mặt ảm đạm cuối cùng cũng ánh lên một tia hy vọng, "Nhưng... mình phải thuyết phục anh ấy đừng làm những chuyện như tối qua nữa. Kinh khủng quá!"
Cô lẩm bẩm với chính mình, tâm trạng đã khá hơn nhiều. Lúc này cô mới nhớ là mình đang đói.
“Nước, nước.” Cô vội vã chạy tới tủ lạnh nhỏ mở tung cửa, bên trong trống không.
Ừ nhỉ, tối qua anh đã uống hết hai chai nước khoáng trong tủ lạnh.
Phải làm sao đây? Cô đói quá.
Suy nghĩ một lúc, cô hạ quyết tâm, "Được! Tôi, Phong Ảnh Nguyệt, không còn là con gái của một tỷ phú nữa. Tôi chỉ là vợ của Ôn Tĩnh Bang, một người bình thường, sống một cuộc sống bình thường.”
Hãy quên cuộc sống xa hoa nhung lụa của trước kia.
Cô lao vào phòng tắm, mở vòi nước trên bồn rửa, há miệng dưới đó nốc ừng ực.
“Ngon lắm…” Cô tự an ủi mình. Ít ra cô không còn thấy đói nữa.
Trời càng lúc càng tối, cô càng lúc càng sợ hãi, cuối cùng cũng bật đèn trong phòng, "Sau này mình sẽ dần dần thích ứng với việc tiết kiệm tiền điện, nhưng hôm nay… cần phải có ánh sáng.”
Cô trèo lên giường, ôm hai chiếc gối vào lòng, xem chúng như là bạn để tâm sự.
"Sao anh ấy vẫn chưa về? Đã muộn như thế này rồi." Chờ đợi hồi lâu, cô không nhịn được phàn nàn.
Chẳng hiểu sao bụng cô bắt đầu âm ỉ đau.
Cô cuộn tròn cơ thể nhỏ bé của mình thành một quả bóng, áp chiếc gối vào cái bụng càng lúc càng đau, ép mình không được suy nghĩ nhiều, ngoan ngoãn nằm đó đợi anh về…
Có lẽ vì đêm qua xảy ra quá nhiều chuyện cho nên bụng cô không được ổn, những chỗ khác trên người cũng nhức nhối một cách khó hiểu. Cô không cưỡng lại sự mệt mỏi và chìm sâu vào giấc ngủ.
Mãi đến hơn 2 giờ khuya Ôn Tĩnh Bang mới trở về khách sạn. Vừa mở cửa anh liền nghe thấy tiếng rên rỉ của Phong Ảnh Nguyệt, khiến anh càng thấy bực bộc.
"Đúng là cô gái hư, khi ngủ cũng nằm mộng xuân.” Anh nhìn cô với ánh mắt chán ghét. Dường như nghĩ xấu về cô sẽ khiến cho lòng anh dễ chịu hơn.
Không muốn nhìn cô nữa, anh đi thẳng vào trong tắm rửa, gần nửa tiếng sau mới trở về phòng ngủ.
Cô vẫn nằm trên giường, tiếng rên còn lớn hơn khi nãy.
Tâm trạng của Ôn Tĩnh Bang càng tồi tệ hơn. Anh chải mái tóc ẩm của mình rồi bước đến bên giường, vừa lắc mạnh cô vừa gọi: “Phong Ảnh Nguyệt, không nên lãng phí như vậy chứ. Đã ngủ rồi còn để đèn…”
Khi lật cô lại, anh hoảng hồn, lời nói chợt nghẹn lại trong cổ họng.
Gương mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng. Trên trán, môi và cằm đều lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh, lưng cũng ướt đẫm, thậm chí ga trải giường cũng lấm lem vết nước.
Đôi môi cô hơi hé, chiếc lưỡi thè ra, dường như cô khó thở.
Anh áp tay lên trán cô, sao lại nóng hầm hập vậy?
"Này, em bị sao vậy?" Anh kinh hãi khi không thấy cô trả lời. Anh liền đặt cô sang một bên, nhanh chóng mặc quần áo rồi hì hục bế cô lên, đá tung cửa ôm cô chạy ra xe của mình.
Anh biết mình phản ứng như vậy là quá đáng, nhưng lại không kiềm chế được sự cáu kỉnh và mệt mỏi của mình, cay nghiệt nói: “Tôi biết ngay em sẽ là gánh nặng của tôi, luôn gây rắc rối cho tôi. Em có biết hôm nay tôi mệt lắm không? Vậy mà còn phải đưa em đến bệnh viện.”
Nói gì đi nữa thì anh vẫn đưa cô đến bệnh viện gần đó để cấp cứu.
……
Khi Phong Ảnh Nguyệt tỉnh dậy thì trời đã gần sáng.
Cô nhấc đầu lên, ngạc nhiên khi phát hiện Ôn Tĩnh Bang đã ngủ gật bên giường cô. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp, ngọt ngào. “Thì ra anh vẫn quan tâm tới em.”
Cảm xúc từ lần đầu gặp gỡ lại ùa về. Trái tim và đôi mắt cô đều tràn ngập tình yêu sâu đậm.
Cô ngẩn ngơ nhìn anh, cảm thấy thật hạnh phúc.
“Anh Ôn…” Cô thì thầm gọi tên anh, “Em sẽ kiên cường, sẽ chờ cho đến khi anh thích em, bởi vì…”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ửng hồng. Tuy e thẹn nhưng cô vẫn nói lên lời trong lòng, “Em rất yêu anh. Yêu từ cái nhìn đầu tiên, anh có biết không?”
Tư thế ngủ của Ôn Tĩnh Bang không được thoải mái cho lắm. Anh trở mình, suýt chút nữa là ngã từ trên ghế xuống.
"Cẩn thận!" Phong Ảnh Nguyệt hốt hoảng kêu lên. Cô dang tay ra đỡ anh, không để ý tới cánh tay mình bị vướng dây truyền nước biển.
Ôn Tĩnh Bang cau mày, hoàn toàn không thấy cảm kích. Giọng anh rất thấp, nhưng cô vẫn nghe được sự bực dọc, "Em đang làm cái gì vậy? Báo hại tôi mất ngủ một đêm còn chưa đủ, lại muốn gây thêm rắc rối à?”
Cô co rúm người trước thái độ hằn học của anh, “Em… em không có cố ý.”
Phát hiện cô nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ như trước kia, Ôn Tĩnh Bang chợt thấy rất hài lòng. Anh cũng không hiểu tại sao mình lại vui như vậy.
Sự ái mộ của cô gái đã thỏa mãn lòng tự ái của người đàn ông, cho nên anh càng làm cao, “Không cần biết em cố ý hay không, khiến cho tôi mất ngủ là lỗi của em.” Anh hung hăng buộc tội cô, “Nói cho tôi biết, tại sao lại cố tình hành hạ dạ dày của mình?”
Cô cả ngày không ăn gì, lại uống nước lã trừ cơm, dẫn đến bệnh viêm dạ dày cấp tính. Hỡi ôi, thì ra cô là người không chịu nổi cực khổ.
Không! Cô không thể yếu đuối như vậy được. Cô phải cố gắng nhiều hơn nữa.
“Em đâu có cố ý hành hạ mình. Lần sau em sẽ không uống nước trong vòi nữa.”
"Hừ!" Ôn Tĩnh Bang khịt mũi, "Nếu có lần sau tôi sẽ mặc kệ em.”
Nói xong anh đứng dậy, làm vài động tác giãn cơ cho chân tay đỡ nhức mỏi. Anh đi ra khỏi phòng bệnh, nói mà không hề quay đầu: “Được rồi. Em về khách sạn cất tiền vào ngăn kéo ở đầu giường. Tôi đi làm. Tối nay về chúng ta nói chuyện.”
Ôi, anh đối với cô thật là tốt, còn ở lại bên cạnh cô suốt đêm. Cô dặn lòng rằng phải đối xử tốt với anh.
Nhưng cô không ngờ anh lại bận cả ngày lẫn đêm. Khi sức khỏe cô ổn định thì cũng là sáng ngày hôm sau. Anh vẫn chưa về khách sạn, cũng không gọi điện cho cô.
Anh không gắt gỏng thì thờ ơ với cô. Đáng lẽ cô nên nhận ra anh không thật lòng với cô, chỉ tiếc là cô quá tin tưởng vào sức mạnh của tình yêu. Vì vậy cô đã không nhận rõ thực tế.
Cô vui vẻ nói với chính mình: “Ừ, anh ấy sẽ sớm về nhà.”
Nhắc đến hai chữ “về nhà” lòng cô bỗng thấy ngọt ngào, như thể khách sạn đơn sơ này là tổ ấm của hai người họ.
------
[1] Người có giá trị để đổi lấy lợi ích, tương tự với phiếu thịt dưới chế độ tem phiếu dùng để đổi lấy thực phẩm.