Ánh Trăng Bên Gối

Chương 5

Trước Sau

break

Trong một khách sạn bình dân…

Ôn Tĩnh Bang hiên ngang vạch ra kế hoạch của mình. Anh đưa ra kết luận như thể anh là người nắm quyền quyết định: “Bây giờ em hiểu chưa? Trong một năm này em phải ở bên tôi, bảo vệ tôi trước mặt bố em.” Cũng phải thôi, ai bảo cô si mê anh như vậy?

Quả nhiên Phong Ảnh Nguyệt không làm anh thất vọng, “Ồ, em hiểu, em hiểu." Cô gần như lao đến bên anh, nắm chặt tay anh giật giật như sợ anh đổi ý.

Ừ, cũng vì anh ở lại bệnh viện chăm sóc cho cô cả đêm, khiến cho cô rất cảm động. Tình yêu cô dành cho anh lại nhen nhóm rồi bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Cô nghiêm túc nhìn vào mắt anh, chân thành nói: “Cũng không cần tới một năm..."

Ý cô là cô chỉ cần nửa năm để vun đắp tình cảm, khiến cho anh yêu cô.

Về chuyện này cô rất tự tin.

Nhưng Ôn Tĩnh Bang lại hiểu lầm là cô muốn rời khỏi anh trước thời gian một năm. Cô định giở trò gì? Chẳng lẽ cô muốn sớm trở về nhà bố cô, mượn tay ông để trả thù anh?

Hừ, đừng hòng!

Anh ghì lấy cô, gương mặt dữ tợn nhìn chằm chằm vào cô, hung hăng cảnh cáo: "Tôi đã nói một năm là một năm, không cần thương lượng."

Phong Ảnh Nguyệt lầm tưởng rằng anh cần thêm thời gian để thích ứng cuộc sống với cô. Đương nhiên là cô vui vẻ chấp nhận!

Cô ngoan ngoãn gật đầu, "Được, vậy thì một năm."

Ôn Tĩnh Bang lấy lại một chút bình tĩnh, nhưng cũng không quên nói ra nguyên tắc làm người của mình, "Tôi ghét nhất là người ta cãi lại tôi.”

“Em không cãi, nhất định không cãi nữa.” Cô gật đầu mạnh đến mức muốn trẹo cổ, nóng lòng muốn thể hiện thành ý của mình, “Em chỉ nghĩ…”

Chưa nói hết câu anh đã cắt ngang lời cô, "Đừng nghĩ gì hết!"

Sắc mặt của anh rất khó coi, đôi mày rậm nhíu chặt, “Nếu muốn tôi thay đổi cái nhìn về em thì em phải làm y như lời tôi nói.”

Ồ, thì ra anh thích phụ nữ biết nghe lời. Cô  làm được, cô làm được.

“Em hiểu rồi.” Cô vội gật đầu, “Từ giờ trở đi em sẽ hoàn toàn nghe theo lời anh, sẽ không có ý kiến gì khác.”

Cô vốn là một cô gái dịu dàng, ngoan ngoãn, hiểu chuyện mà!

“Thật sao?” Nhìn dáng vẻ ngoan hiền đến bất ngờ của cô, lòng kiêu hãnh của người đàn ông lại lên một tầm cao mới, “Phải nhớ những gì em nói, không được nuốt lời.”

Cô giơ tay phải lên thề: "Tôi, Phong Ảnh Nguyệt, xin thề sẽ nghe lời Ôn Tĩnh Bang. Nếu làm trái lời thì sẽ bị Thiên lôi đánh chết.”

Thế nào? Như vậy có đủ chứng minh cô là người biết giữ lời chưa?

Ôn Tĩnh Bang cũng không hiểu bản thân mình muốn gì nữa. Anh đương nhiên không muốn cô thề độc, nhưng khi thấy cô vì anh mà sẵn sàng moi trái tim mình ra, gương mặt nhăn nhó của anh dịu lại rất nhiều.

Tuy rằng có hơi áy náy, nhưng anh nhanh chóng gạt cảm giác đó sang một bên. Cô biểu hiện tốt như vậy, anh cũng nên thưởng cho cô chút gì đó.

“Hai ngày nữa chúng ta đến tòa án lấy công chứng kết hôn…”

Anh còn chưa nói xong Phong Ảnh Nguyệt đã nhảy cẫng lên, mừng rỡ reo to: “Hay quá, hay quá! Anh cuối cùng cũng thích em rồi phải không?”

Cô vui đến mức quên đi nỗi sợ quan hệ xác thịt với anh, còn chủ động ôm lấy eo anh, thỏ thẻ: “Em hạnh phúc lắm.” 

Ôn Tĩnh Bang định mắng cô ngắt lời anh, nhưng khi chạm vào cơ thể mềm mại thơm ngát của cô, cơ thể anh chợt nảy sinh ham muốn mãnh liệt.

Kỳ lạ! Anh chưa từng có hứng thú với tình dục, cũng không thích theo đuổi khoái cảm, nhưng tại sao anh đối với cô như bị nghiện, không bao giờ cảm thấy đủ?

Anh không muốn đối mặt với chuyện này, nhưng đôi tay của anh dường như có ý thức riêng, quấn lấy cô siết chặt vào lòng.

Ừ, anh thích cảm giác ôm cô trong vòng tay, biết chắc 100% trái tim cô chỉ có mình anh. 

Đang được anh ôm, bóng tối trong tim Phong Ảnh Nguyệt càng lúc càng lớn dần, lan đến tay chân. Cô cố đẩy anh ra, "Đừng…"

Tuy cô yêu anh nhưng một khi nghĩ đến hành vi cầm thú của anh tối qua, cô không khỏi rùng mình.

Ôn Tĩnh Bang không hài lòng với phản ứng này của cô. Anh cố ý ôm cô chặt hơn, giọng nói đầy ác ý, “Em vừa thề là sẽ nghe lời tôi, bây giờ lại hối hận rồi?”

Cô không hối hận. Cô chỉ sợ anh sẽ như đêm qua…

“Em… em…” Chuyện này làm sao nói ra miệng đây?

“Còn dám cãi, em đáng bị phạt.” Anh tàn nhẫn uy hiếp, ném thẳng cô lên giường. Thân thể nhỏ bé của cô chới với nhấp nhô trên chiếc nệm lò xo.

Phong Ảnh Nguyệt cúi gằm mặt, "Phạt như thế nào?"

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn sợ hãi đến cực độ, không hiểu sao anh lại thấy cao hứng. Anh đưa tay nhéo nhéo gò má ửng hồng, sau đó vuốt chiếc mũi nhỏ của cô, cuối cùng đặt ngón trỏ lên đôi môi mềm mại, “Em nghĩ sao?”

Cô mơ hồ hiểu được anh muốn làm gì. Thấy anh bắt đầu cởi quần áo cô lập tức lùi lại, cố gắng thu mình vào góc giường để tránh đụng chạm với anh.

Phong Ảnh Nguyệt biết rất rõ, một khi anh muốn thì cô có làm gì cũng vô ích. Ai bảo cô bỏ trốn theo anh?

“A…” Vẻ mặt của anh làm cô hoang mang, nhưng cô vẫn lấy hết can đảm ra nói: “Vậy thì… anh đừng có hung dữ như tối qua nữa, được không?”

Nghe cô nhắc tới Ôn Tĩnh Bang mới nhớ ra tối qua mình thật quá đáng. Vẻ sợ sệt đáng thương của cô làm anh càng thấy xấu hổ hơn.

Nhưng anh lại không muốn cô nhìn thấy sự áy náy của mình.

Anh hít sâu mấy hơi, cố dập tắt dục vọng đang cháy bừng, rồi hỏi ngược lại cô: “Tôi làm gì mà hung dữ với em? Là do em thiếu kinh nghiệm trong chuyện này thôi.”

Nói cách khác, lỗi là ở nơi cô. Là cô trước đây quá bảo thủ, bây giờ lại mang chuyện bé ra xé to.

Phong Ảnh Nguyệt cúi đầu nói: “Em xin lỗi." Tuy đêm qua cô không biết mình đã làm gì sai, nhưng cô hiểu đại khái là anh muốn cô hợp tác. 

“Hừ, em tưởng đàn ông nào cũng thích xử nữ sao?” Anh thấy lập luận này không vững lắm nên đổi sang cách nói khác, “Tôi cũng không ngờ đêm qua là lần đầu tiên của em. Em nên thấy vui mới phải.”

Anh nói chuyện ngang ngược, tỏ vẻ như cô là người phạm lỗi trước.

Phong Ảnh Nguyệt ngây ngô nhận sai, “Xin lỗi."

“Được rồi, tôi không trách em. Qua đây.” 

Cô làm gì mà ngồi xa anh vậy? 

“Tôi có chuyện muốn nói với em.”

“Ồ.” Dường như anh đã hết giận rồi, nhưng cô vẫn sợ. Cô giữ chặt lấy quần áo của mình, từ từ nhích lại gần anh.

Anh kéo cô vào lòng. Mặc dù nam tính của anh bị kích thích đến khó chịu, nhưng anh vẫn muốn ôm cô trong vòng tay.

Anh cảm nhận được thân hình nhỏ bé của cô đột nhiên cứng đờ. Khó khăn lắm anh mới kiềm chế được bản thân, không để lộ sự ham muốn đối với cô.

Không cần sự đồng ý của cô, anh bày ra kế hoạch của mình, đồng thời ép cô vào vai trò mà anh đã định sẵn.

“Trong vòng một năm này em không được phép liên lạc với gia đình.” Nếu cô vô tình tiết lộ ra sơ hở, Ôn thị của anh rất có thể bị phá sản. Anh sẽ không bao giờ để cho chuyện đó xảy ra.

“Nhưng…” Sáu năm ở Cạnh Mỹ cô chỉ được gặp bố mỗi năm một lần. Tuy vậy cô vẫn nói chuyện với ông mỗi ngày để vơi đi nỗi nhớ nhà. Anh và chị của cô cũng thỉnh thoảng gọi điện cho cô. Vì vậy cô chưa bao giờ cảm thấy cô đơn.

“Không có ‘nhưng’ gì cả.” Thấy cô chần chừ, anh liền tỏ ra không vui: “Phải làm theo lời tôi nói, không cho cãi.”

“Được, em làm.” Tình cảm gia đình tuy quý giá, nhưng tình yêu chân thật lại càng khó tìm hơn. Cô quyết đặt tình yêu lên hàng đầu. Dù sao một năm cũng trôi qua rất nhanh.

Thấy cô chịu nghe lời, vòng ôm của anh trở nên dịu dàng hơn, “Người duy nhất bên cạnh em chỉ có thể là tôi.” 

Anh muốn cắt đứt liên lạc của cô với thế giới bên ngoài, để cho cô hoàn toàn lệ thuộc vào anh.

“Thật à?” Đây cũng chính là điều cô hằng mong ước, không phải sao?

“Đúng vậy.” Anh dứt khoát nói. 

“Hay quá!” Cô nhất định sẽ nắm bắt cơ hội này để bồi dưỡng tình cảm của hai người.

Ôn Tĩnh Bang không màng đến phản ứng của cô, tiếp tục bàn về kế hoạch của mình: “Sau một năm chúng ta sẽ lập tức ly hôn. Tôi sẽ cho em trở về nhà với năm điều kiện.”

Thời gian một năm cũng đủ cho Ôn thị tìm lại chỗ đứng trong giới kinh doanh. Đến lúc đó họ sẽ chia tay, và anh sẽ trở về Mỹ tiếp tục cuộc sống tự do tự tại của một thiếu gia nhà giàu.

Còn cô hả? Chẳng liên quan gì tới anh! 

“Không cần lâu như vậy.” Phong Ảnh Nguyệt vẫn cho rằng trong vòng một năm tình yêu của cô sẽ cảm động được anh, và anh sẽ bỏ ý định ly hôn với cô.

“Tôi đã nói rõ rồi.” Sao cô cứ muốn chọc giận anh?

“Ồ, anh nói thế nào thì như thế nấy.” Trên cơ bản cô chẳng bận tâm. Cô rất có lòng tin vào khả năng của mình.

“Thỏa thuận ly hôn sẽ được ký trước khi chúng ta kết hôn. Em thấy sao?” Điều anh quan tâm nhất là làm thế nào để cho sau này dễ dàng thoát khỏi cô.

“Nếu anh muốn thì em sẽ ký.” Cô không dám có ý kiến. Từ nay cô sẽ ngoan ngoãn vâng lời, bởi vì cô rất yêu anh!

“Quyết định như vậy đi.” Anh rất hài lòng với thái độ của cô, “Ngày mai tôi đưa em đi xem nhà mới của chúng ta, ngày kia chúng ta ra tòa án lấy công chứng.”

“Ừm.” Trong lòng cô mừng như mở hội. Tốt quá, bọn họ sẽ có nhà riêng.

Cô nhất định sẽ biến ngôi nhà của họ thành một nơi ấm áp, lãng mạn. Sau này anh sẽ yêu cô, và yêu cả tổ ấm của họ. 

Nhìn dáng vẻ phục tùng của cô, lòng Ôn Tĩnh Bang nổi lên một niềm kiêu hãnh. Đến lúc này anh không nhịn được nữa, mọi tế bào trong cơ thể anh đang gào thét đòi thỏa mãn.

Bàn tay anh bắt đầu di chuyển khắp người cô.

……

Cho dù là đêm tân hôn Ôn Tĩnh Bang cũng không ở lại với Phong Ảnh Nguyệt.

Anh cưới cô là để ngăn cô chạy về nhà khóc lóc với ông bố quyền thế của cô, tránh cho ông quay lại trả thù nhà họ Ôn.

Sau khi hai người hoàn thành thủ tục kết hôn, anh buộc cô về nhà ngay lập tức, “Tôi phải đến công ty gấp, em về dọn dẹp nhà cửa trước đi. Nhớ phải dọn thật sạch, cố gắng làm một người vợ hiền mẹ đảm, có hiểu không?”

Nghe anh nói vậy gương mặt nhỏ nhắn của Phong Ảnh Nguyệt ửng hồng. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh một đàn con quây quần bên mình. Cô ngượng ngùng bước lên xe taxi anh gọi sẵn cho cô.

Nhìn chiếc xe phóng đi, môi Ôn Tĩnh Bang nở một nụ cười nham hiểm. Anh lấy điện thoại di động ra gọi: “Thư ký Lưu, lịch trình của tôi hôm nay là như thế nào?”

Từ giờ phút này trở đi, anh sẽ dốc hết toàn lực vào sự nghiệp của mình.

Mãi cho đến 9 giờ tối Phong Ảnh Nguyệt mới gặp lại anh. Cô vui vẻ chạy đến bên anh, đón lấy áo khoác và cặp từ trong tay anh, sau đó quỳ xuống giúp anh xỏ dép vào.

“Em ăn tối chưa?” Anh lạnh lùng hỏi.

Cô thành thật lắc đầu, “Chưa.”

Đừng hỏi tại sao. Thật ra cô cũng đói lắm chứ, ngặt nỗi trong nhà không có gì để ăn, cô lại không thể ra ngoài mua. Trong túi không một đồng xu, cô chỉ đành ngồi ở nhà nhịn đói.

Nhưng cô vẫn thấy rất vui, bởi vì kể từ hôm nay cô chính thức là vợ của anh.

Ôn Tĩnh Bang không khỏi tò mò hỏi: “Em không biết nấu ăn sao?”

Cô lại lắc đầu: "Không biết."

“Vậy thì em biết làm những gì?” Anh mừng thầm trong bụng, bởi vì cô càng vô dụng thì càng dễ bị anh khống chế. Anh không nhịn được trêu cô, “Ngay cả việc nội trợ em cũng không biết, làm sao chăm sóc được tôi?”

Nghe anh nói vậy mặt cô tái nhợt, “Em… em có thể học.”

Là lỗi của cô, cũng vì cô quá ngây thơ. Cô luôn cho rằng chỉ cần cô cưới được người đàn ông mình yêu, những chuyện nhỏ nhặt trong nhà tự nhiên có người khác lo.

"Ngày mai anh thuê vài người giúp việc cho em nhé. Em cần người quét dọn, nấu ăn, giặt giũ…” Cô cẩn thận đếm ngón tay, “Thuê luôn tài xế, như vậy em mới có thể ra ngoài. "

Sắc mặt Ôn Tĩnh Bang càng lúc càng khó coi. Anh thô lỗ quát: “Em tưởng tôi gì? Là nhà giàu mới nổi như gia đình em sao?”

“Hả? Không được à?” Mặt cô xịu xuống. Cô lo lắng tự nói với mình: “Nhưng mà... không có ai dạy em, em thực sự không biết phải làm thế nào.”

Cô hiểu anh muốn cô làm một bà nội trợ, tự tay lo việc nhà. Chuyện này cô sẵn lòng làm, nhưng vấn đề là phải có người chỉ dẫn cho cô. Là con gái nhà giàu áo đến thì đưa tay cơm đến thì há miệng, cô đâu biết làm việc nhà!

“Thôi đi, ngày mai tôi thuê người dạy em." Anh thừa biết cô không có khả năng, cho nên muốn viện cớ này đày đọa cô một phen.

"Anh Ôn… anh thật tốt với em.” Phong Ảnh Nguyệt vui vẻ ôm mặt, chủ động lại gần anh hơn.

Ôn Tĩnh Bang suýt chút nữa nhịn không được nuốt cô vào bụng…  nhưng nghĩ đến cô cả ngày chưa ăn gì, lương tâm anh có chút cắn rứt. Anh đè nén dục vọng của mình, ra lệnh cho cô: "Khoác áo lạnh vào đi, tôi đưa em ra ngoài ăn tối."

"Ôi, anh thật sự rất tốt.” Theo quan điểm của một cô gái đơn thuần như Phong Ảnh Nguyệt, anh tử tế với cô một chút có nghĩa là anh đã thích cô thêm một chút. Điều này khiến cô vô cùng hạnh phúc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương