Ánh Trăng Bên Gối

Chương 6

Trước Sau

break

Trên con phố đông người, Phong Ảnh Nguyệt nắm chặt tay Ôn Tĩnh Bang không buông.

Cô chưa từng trải nghiệm mua sắm như thế này. Trước đây cô luôn đi trước, có 3-5 người theo sau xách túi cho cô. Nhiệm vụ chính của họ là không để cô bị lạc mất.

Bây giờ cô chỉ có mình anh. Đương nhiên là phải theo anh cho sát.

"Ôi, búp bê đó dễ thương quá!" Có một cặp đôi đi ngang qua, cô gái kia đang ôm một con búp bê nhồi bông mà bạn trai cô ta vừa lấy được từ máy gắp thú. Phong Ảnh Nguyệt nhìn theo bọn họ với vẻ khát khao.

Ôn Tĩnh Bang định giả vờ không nghe thấy, không thèm để ý đến cô. Nhưng chẳng hiểu mình bị ma nhập hay bỏ ngải hay sao mà anh nhìn cô không rời mắt.

Cũng chẳng hiểu sao anh rất muốn thực hiện nguyện vọng cho cô.

"Cái gì dễ thương?" Anh lạnh lùng hỏi.

Phong Ảnh Nguyệt không ngờ anh lại chú ý đến lời cô nói. Họ ra ngoài đã hơn một tiếng, trong thời gian đó anh cứ như một người câm điếc, không chịu mở miệng nói chuyện với cô.

Cho dù là vậy tâm trạng của cô cũng không bị ảnh hưởng. Nước chảy đá mòn, cô không ngại thử thách!

Hơn nữa hôm nay là ngày họ trở thành vợ chồng. Trong lòng cô chỉ có sự hạnh phúc ấm áp, không hề có chút lo âu.

Nghe anh nói vậy cô mỉm cười chỉ vào máy gắp thú cách đó không xa, "Là con búp bê trong đó đó."

Cô là một cô gái hay mộng mơ, thích sưu tầm những con thú nhồi bông nhỏ xinh. Nhưng lần này cô bỏ trốn quá vội, vội đến nỗi không kịp mang theo con nào.

Ôn Tĩnh Bang đi đến trước chiếc máy gắp thú, khinh thường liếc đống thú nhồi bông sau tấm kính, "Thứ này cũng gọi là dễ thương sao? Trẻ con!"

Phong Ảnh Nguyệt gật đầu lia lịa, "Ừ, rất dễ thương."

Nhưng cô không dám nói là mình cũng muốn một con.

Ôn Tĩnh Bang tự nhủ rằng mình không cần thiết phải làm thế, nhưng rốt cuộc anh vẫn cho một đồng xu vào máy rồi hỏi cộc lốc: "Muốn con nào?"

Hả? Anh thực sự muốn gắp một con cho cô sao? Phong Ảnh Nguyệt liền áp khuôn mặt nhỏ nhắn của mình vào tấm kính, chỉ vào đống búp bê nhồi bông có kích cỡ khác nhau, "Là nó, con thứ ba ở phía trước... A, hay quá!"

Cô mừng rỡ đưa hai tay ra, để cho anh đặt con búp bê vào tay mình.

"Đáng yêu quá đi..." Cô nhịn không được cạ má hồng của mình vào cái má mềm mại của búp bê, "Em thích lắm."

Cô ngước lên nhìn anh, gương mặt toát ra vẻ đẹp chói mắt, cái miệng nhỏ thì thầm một câu khiến anh cảm thấy phấn khích, "Anh Ôn giỏi quá, gắp một cái là trúng ngay!"

Ừ, cô đã vô tình thổi phồng sự kiêu ngạo của người đàn ông.

Anh lập tức thêm tiền vào máy, "Thật là buồn cười, chuyện nhỏ nhặt này sao làm khó được tôi? Nói mau, em muốn con nào nữa, tôi lấy hết cho em."

"Thật ư?" Từ trước tới giờ chưa có ai chiều cô như vậy. Cô rất thích búp bê trong máy gắp thú, nhưng chẳng có ai chịu khó lấy cho cô. Họ thà đi vào cửa hàng mua hẳn một con. Điều này khiến cô cảm thấy Ôn Tĩnh Bang đặc biệt tốt với cô.

"Em muốn con này... còn con này nữa." Cô háo hức chỉ vào từng con, "Nếu được thì em cũng thích con kia."

Ôn Tĩnh Bang không phụ lòng mong đợi của Phong Ảnh Nguyệt. Anh gắp từng con, đem chúng chồng chất trong vòng ôm của cô.

Thế là ở một góc phố, một chàng trai lớn đầu đang cố hết sức gắp búp bê, trong khi cô gái nhỏ bên cạnh liên tục vỗ tay cổ vũ, lần lượt nhận lấy những phần thưởng của mình.

......

"Anh Ôn, cảm ơn anh nhé. Em vui lắm!" Phong Ảnh Nguyệt lên xe, đặt những con búp bê ngồi ngay ngắn vào hàng ghế sau.

Gương mặt Ôn Tĩnh Bang vô cảm, nhưng trong lòng anh đang tự trách. Tại sao? Tại sao anh lại muốn làm cô vui?

"Về đến nhà thì đền ơn cho tôi." Anh lạnh lùng nói.

Ồ, ý anh là sau khi về nhà họ sẽ làm... chuyện mà họ thích làm phải không?

Phong Ảnh Nguyệt không phải là một cô gái mê trai, mà là cô thật lòng yêu anh. Hơn nữa, những gì anh đã làm cho cô tối nay thực sự khiến cô rất vui, cho nên cô sẽ ngoan ngoãn nghe theo anh.

"À, được rồi." Hai má cô đỏ bừng.

Tuy không cần làm vậy, nhưng hễ có cơ hội là Ôn Tĩnh Bang không nhịn được châm chọc cô, "Xem ra đã hết sợ rồi. Em nghiện rồi sao?"

Phong Ảnh Nguyệt cho rằng đây chỉ là lời tán tỉnh giữa vợ chồng son mà thôi, "Anh Ôn..."

Vào lúc này bầu trời như nổ sấm sét, thiêu cháy cả mặt đất. Dục vọng mãnh liệt của anh không thể kìm nén được nữa...

"Anh Ôn, anh Ôn..." Cô kinh hãi muốn bảo anh dừng tay, "Không được đâu anh, chúng ta còn đang ở ngoài."

Cô là con gái nhà lành, không thể làm chuyện này ở nơi công cộng!

"Tôi không dừng lại được nữa." Anh cũng không muốn dừng. Nơi này tối, lại rất ít người qua lại, anh tha hồ làm những gì anh thích.

"Nhưng..." Cô rất ngại ngùng.

"Không nhưng nhị gì cả." Anh lại giở thái độ bá đạo.

"Nhưng mà..." Cô gần như cầu xin anh.

"Đã nói không có nhưng." Anh thẳng thừng gạt bỏ yêu cầu của cô.

"Em không dám..." Cô thật không muốn làm chuyện này ở nơi công cộng.

"Em sợ cái gì, có tôi ở đây." Anh dứt khoát nói. Cho dù trời có sập xuống cũng có anh đỡ, cô cần gì phải lo lắng.

Không biết vì sao, nghe được lời hứa hẹn của anh, trong thâm tâm Phong Ảnh Nguyệt lại muốn tin tưởng. Thì ra cô đã yêu anh không lối thoát.

"Ừm." Cô buông xuôi, mặc cho anh muốn làm gì thì làm.

Anh không để cho cô phải thất vọng, ngay lập tức khuấy lên một trận gió tanh mưa máu ... À không, là một sự đam mê của mối tình đầy phong hoa tuyết nguyệt.

.....

Ôn Tĩnh Bang chỉ vào người phụ nữ trung niên đang đứng ngoài cửa, "Phong Ảnh Nguyệt, tôi mời quản gia Lưu đến dạy cho em việc nội trợ. Em phải học cho nghiêm túc, không được lười biếng, có hiểu không?"

Anh cố tình chọn người quản gia khắc khe nhất của nhà họ Ôn để làm khó cô.

"Vâng, em nhất định sẽ nghiêm túc." Cô cúi rạp người trước nữ quản gia kia, cảm kích nói: "Tôi là Ảnh Nguyệt. Chuyện bếp núc tôi không biết gì cả, xin bà hãy chỉ dạy. Tôi sẽ cố gắng học hỏi."

Ôn Tĩnh Bang rất hài lòng với thái độ khiêm nhường của cô. Trước khi rời khỏi anh còn vỗ vai quản gia Lưu, "Chỗ này giao cho bà. Không cần nể mặt tôi, cứ tùy ý sai bảo cô ấy."

Quản gia Lưu nghe đồn rằng Phong Ảnh Nguyệt dùng tiền và quyền lực ép Ôn Tĩnh Bang phải lấy cô. Hôm nay bà ta một lòng muốn trút giận cho cậu chủ của mình.

Bà vờ đưa tay đóng cửa, rồi từ phía sau huých Phong Ảnh Nguyệt một cái, "Ôi, tôi va vào cô hả? Sao khi không lại đứng sau lưng tôi? Sau lưng tôi đâu có mắt!"

Bà ta không buồn đỡ cô dậy.

Phong Ảnh Nguyệt vốn không đề phòng nên ngã quỵ xuống sàn. Đầu gối cô bị thương và bắt đầu rỉ máu. Nhìn quản gia Lưu nhanh chóng bỏ đi xuống bếp, cô mỉm cười và ngoan ngoãn đi theo.

"Sao trong này lại trống không như vậy? Phải đi chợ trước đã." Quản gia Lưu phớt lờ vết thương của Phong Ảnh Nguyệt, mở ngăn kéo dưới bồn rửa bát lấy ra một cái ví.

À, thì ra tiền cất ở đây, cô biết rồi. Cô tỉ mỉ quan sát từng hành động của quản gia Lưu.

Quản gia Lưu vờ như không thấy vết thương của cô, "Tôi đi chợ, cô muốn đi cùng không?"

"Đi, đi!" Đang vò đầu, cô vội buông tay xuống và đi theo quản gia Lưu.

Quản gia Lưu đi đến chiếc xe gắn máy 50cc của mình. Bà mở hộp lấy một chiếc mũ bảo hiểm cũ kỹ, "Cho cô dùng tạm. Bắt đầu từ ngày mai cô tự mang mũ của mình."

Mũ của cô? Phong Ảnh Nguyệt quyết định, đợi quản gia Lưu đi rồi cô sẽ lấy tiền trong ngăn kéo mua cho mình một chiếc mũ bảo hiểm mới.

Quản gia Lưu đạp máy, nhưng Phong Ảnh Nguyệt đứng đó rất lâu mà vẫn chưa lên xe. Bà ta không nhịn được quát: "Này, có muốn lên xe hay không?"

Cô muốn chứ, nhưng nhìn thế nào cũng cảm thấy rất nguy hiểm.

Vẻ mặt cô đầy lo âu, "Ngồi như vậy có an toàn không?"

Nhưng quản gia Lưu đã đạp ga phóng xe đi mất. Ai mà thèm để ý đến cô? Muốn đi theo thì cứ đi bộ đi!

Phong Ảnh Nguyệt không ngờ bà bỏ cô lại. Thấy chiếc xe xa dần, cô hớt hải đuổi theo, vừa chạy vừa kêu to: "Quản gia Lưu... Tôi còn chưa lên xe mà..."

Cô chạy bộ khoảng chừng mười phút, đôi chân gần như rụng mất quản gia Lưu mới chịu dừng lại.

"Còn không lên xe?" Bà ta hét vào mặt cô, mặc kệ đôi chân của cô đang đau nhức.

Cô vội vàng ngồi lên yên xe, hai tay nắm chặt vòng eo dày dặn của quản gia Lưu, nhưng lập tức bị bà ngăn lại.

"Bỏ tay ra." Bà đời nào chịu cho một người đáng ghét như cô chạm vào mình!

Phong Ảnh Nguyệt muốn nói rằng cô rất sợ, nếu không bám vào một cái gì đó thì cô sẽ ngã xe mất. Cô đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó sau lưng mình, quay lại mới biết đó là một thanh ngang. Cô nhanh chóng giữ chặt lấy nó.

Chiếc xe lại lao về phía trước.

"Sao cô nặng thế?" Sau hai phút quản gia Lưu dừng xe lại, "Chúng ta tới rồi."

Nhà cô ở gần chợ như vậy sao? Thế thì lần sau cô sẽ đi bộ, không cần nhờ quản gia Lưu lấy xe chở đi nữa. Cô thực sự không muốn phụ thuộc vào bà ta.

Cô cao 160cm, nặng 39kg. Vậy cũng đâu có tính là nặng lắm, phải không?

Phong Ảnh Nguyệt im lặng theo sau quản gia Lưu, vừa đẩy giỏ hàng vừa quan sát những nguyên liệu bà cho vào giỏ. Cô cẩn thận ghi nhớ từng món đồ, quyết định lần sau sẽ một mình đi chợ, không để cho bà ta coi thường nữa.

Tính tiền xong, quản gia Lưu đưa hết đồ cho cô, "Tôi đi đổ xăng đây. Cô mang đồ về trước đi."

"Ồ." Phong Ảnh Nguyệt không từ chối. Cô gồng mình khuân chiếc giỏ 10 cân, từng bước từng bước đi về nhà. Là nhà của cô và anh.

Khi cô về đến cửa, quản gia Lưu đang nhàn nhã ngồi chờ ở đó, "Sao cô đi chậm thế? Đúng là tiểu thư con nhà giàu mà."

Bà ta đang mắng cô à? Phong Ảnh Nguyệt thề với lòng, tuyệt đối sẽ không để người khác khinh thường mình nữa. Cô sẽ làm một người vợ, một người mẹ đảm đang. Nhất định sẽ làm được!

Cô đi theo quản gia Lưu xuống bếp học cách sơ chế thức ăn, cất vào tủ lạnh. Suốt quá trình đó đôi tay nhỏ bé của cô tê nhức không thôi.

Lặt rau, rửa rau... cô có làm qua bao giờ đâu?

Cô còn chưa kịp than mệt thì quản gia Lưu đã lấy máy hút bụi ra, nói với cô: "Cô quét nhà trước, tôi hút bụi sau, như vậy sẽ sạch hơn."

"Ồ." Cô nghe lời lấy cây chổi, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

Cô đang đứng giữa phòng khách, cho nên bắt đầu quét từ đó. Ngay lập tức cô bị quản gia Lưu mắng.

"Đúng là ngốc! Ai mà chẳng biết quét nhà phải quét từ trong góc ra? Phải làm như thế này... như thế này..." Bà ta vừa quét vừa càu nhàu.

Cô ngoan ngoãn lắng nghe, cẩn thận học cách quét sàn nhà và hút bụi sao cho sạch bóng.

Sau đó bà đưa cô ra ngoài sau nhà để học cách sử dụng máy giặt.

Cô liền ghi nhớ phải phân ra quần áo màu sáng và màu tối để mà giặt. Cô cũng nhớ phải bấm nút nào để thêm nước và bột giặt.

Đến lúc phơi quần áo, cô lại bị cằn nhằn suốt hai tiếng đồng hồ.

"Cần phải lộn ngược quần áo trước khi phơi, có hiểu không?"

"Ê, ê... quần áo phải giũ trước khi phơi mới không bị nhăn. Cô là đầu heo hả? Việc này mà cũng không biết?"

"Quần áo lót phải phơi trong bóng râm. Cô bị ngốc hay bị điên đây? Tại sao mẹ cô lại vô trách nhiệm vậy, không dạy cho cô làm việc nhà sao?"

Đủ rồi! Bà ta muốn mắng cô thế nào cũng được, nhưng không được mắng mẹ cô.

Phong Ảnh Nguyệt quay lưng bỏ đi. Cô không cần phải nghe lời chỉ trích của những người vốn chướng mắt với cô.

"Đợi đã!" Thấy Phong Ảnh Nguyệt bỏ vào trong quản gia Lưu vội vàng đi theo, thẳng thừng ra lệnh: "Bây giờ cô phải học nấu ăn. Cậu chủ sắp về ăn tối rồi."

Nhắc đến Ôn Tĩnh Bang, Phong Ảnh Nguyệt không còn có tính khí của một tiểu thư nữa. Cô nhớ rất rõ anh muốn cô làm một bà nội trợ đảm đang.

Vì vậy cho dù chân tay cô đau nhức, lòng cô cũng đau, cô vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Ồ, tôi biết rồi."

Thấy cô chịu xuống bếp, quản gia Lưu cố tình sai cô làm những việc nguy hiểm, nhằm hạ gục ý chí của cô.

Hừ, một tiểu thư nhà giàu mới nổi, hống hách ngang ngược, còn dám tỏ thái độ với bà à? Để bà đây dạy cho cô một bài học.

Thế là Phong Ảnh Nguyệt phải làm rất nhiều việc mà trước đây cô chưa từng làm.

Lần đầu tiên cô bật bếp ga, vì đứng quá gần nên một chút tóc của cô đã bị cháy xém, mặt cũng hơi bị bỏng. Lần đầu tiên cô dùng dao chặt cá lại lỡ cứa trúng tay, máu của cô ra còn chảy nhiều hơn con cá nằm trên thớt.

Nhưng cô không bỏ cuộc. Sau nhiều lần thất bại cô lại càng gan dạ hơn... ờ, cũng không hẳn là vậy. Quản gia Lưu mặc kệ thương tích của cô, tiếp tục để cho cô làm hết việc này đến việc khác.

Trời đã tối, đồng hồ trên tường điểm 8 giờ, và cuối cùng trên bàn cũng có một con cá khét lẹt, một đĩa rau chiên đến mức không còn xanh nữa, một đĩa đồ ăn đen như than và một tô canh vàng đặc sệt.

Thấy Ôn Tĩnh Bang vẫn chưa về nhà, quản gia Lưu mới hiểu anh bảo Phong Ảnh Nguyệt nấu cơm chỉ vì muốn hành xác cô. Bà ta không có lý do ở lại đây nữa. Buổi tối nằm nhà xem phim truyền hình là tuyệt nhất, bà xin từ chối tháp tùng vị tiểu thư nhà giàu mới nổi này.

"Cô ở đây chờ cậu chủ về. Ngày mai tôi lại tới." Quản gia Lưu thay một bộ quần áo sạch sẽ tươm tất, vẫy tay một cái rồi lặn mất tăm hơi.

Bà đừng tới nữa, có được không? Đây chính là ao ước chân thành nhất trong lòng Phong Ảnh Nguyệt.

Nhưng cô không dám nói ra. Tuy cô thấy mình đã học đủ hết rồi, nhưng cô không nên hành động trước khi được sự đồng ý của Ôn Tĩnh Bang.

Mặc cho khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy dầu mỡ và đôi tay đầy vết thương lớn nhỏ, cô vẫn vui vẻ ngồi ở bàn ăn chờ chồng về ăn tối.

Đồng hồ trên tường điểm 9 giờ, 10 giờ, 11 giờ...

Mãi cho đến khi điểm 2 giờ, Phong Ảnh Nguyệt mới lặng lẽ cầm nửa bát cơm đã bới lên, bắt đầu ăn từng chút, "Cá chim chiên thơm quá, rau muống ngon, thịt bò xào ớt chuông xanh ngọt..."

Giọng nói của cô nghe thật cô đơn, thậm chí có chút nghẹn ngào, nhưng cô vẫn cho từng miếng một vào miệng.

Cuối cùng, cô múc một thìa canh, "Canh ngô cũng thơm và ngọt..."

Sau khi nhấp một ngụm, cô thấy canh dường như bị mặn, quá mặn. Nhưng cô không để ý rằng nước mắt của mình đã rơi đầy vào bát.

Cô chậm rãi dọn dẹp bát đĩa trên bàn, lau sạch bàn, đặt ghế vào vị trí cũ rồi mới xuống bếp rửa bát.

"Không khó, không khó chút nào. Chỉ cần một ngày là học được hết..." Cô bướng bỉnh làm những công việc mình học được hôm nay, bỏ mặc đôi tay đau nhức không chịu được.

Rửa xong bát đĩa, cô quay lại phòng khách tiếp tục đợi Ôn Tĩnh Bang. Bỗng dưng có một cái bóng đột nhiên xuất hiện, khiến cho cô kinh hãi hét to: "A! Anh Ôn... anh về hồi nào?"

Cô không nghe thấy tiếng anh mở cửa, làm cô sợ muốn chết.

Ôn Tĩnh Bang đã về từ lâu, vào lúc cô bắt đầu ăn. Anh không cố ý nhìn trộm cô, nhưng từ khi nghe giọng nói nghẹn ngào buồn tủi của cô, trong lòng anh lại đau nhói. Cảm giác đó... rất đau!

Anh không tự chủ được đứng bên ngoài phòng ăn, lắng nghe cô thổ lộ cảm xúc của một một cô gái sống trong tháp ngà.

Anh muốn hỏi tội cô, để cô biết rằng việc cô làm là bổn phận của tất cả phụ nữ trên đời này. Nhưng anh không ngờ cô lại trông thảm hại đến vậy!

Sự tươi trẻ và rạng rỡ trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đã biến mất, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi và ai oán sâu sắc. Đôi mắt từng lấp lánh yêu thương giờ đây chứa đầy sự chịu đựng.

"Anh Ôn, anh về rồi..." Cô có chút muốn làm anh vui, "Anh đói không? Có muốn em hâm nóng đồ ăn cho anh không? Em xin lỗi, em không đợi anh..."

"Tôi no rồi." Cô định quay xuống dưới nhưng anh đã kéo thân hình mảnh mai của cô lại, nắm lấy bàn tay nhỏ bé dẫn cô về phòng ngủ.

Cảm nhận được tay cô đang run rẩy, anh ngạc nhiên hỏi, "Sao thế?"

"Không có gì." Cô mỉm cười rất hồn nhiên và chân thành, "Em rất vui vì anh đã về nhà."

Nói lên hai chữ "về nhà," trong lòng cô cảm thấy ngọt như mật.

"Em học làm việc nhà cả ngày à?" Anh chạm vào gương mặt nhỏ sưng tấy của cô, phát hiện đôi má hồng hào của cô không những tím bầm mà còn ươn ướt. "Em khóc sao?"

"Không!" Cô kích động đáp lại, "Em không mệt, cũng không khóc, em chỉ... chỉ là... em rất nhớ mẹ."

Không hiểu sao anh chợt mềm lòng. Sao anh lại tàn nhẫn để cho một cô gái mong manh như vậy làm những công việc nặng nhọc?

Ôn Tĩnh Bang ôm cô vào lòng, "Không cần học, không cần học nữa."

Anh không muốn cô phải chịu thêm nhục nhã, "Ngày mai tôi sẽ bảo quản gia Lưu đừng đến nữa."

"Ừ..." Phong Ảnh Nguyệt lúc này mới thả lỏng, thấy yên lòng hơn nhiều: "Bà ấy thực sự không cần đến nữa, em đã học hết rồi."

Không hiểu sao khi nghe lời này của cô, anh lại có chút không nỡ. Dù sao thì anh cũng biết quản gia Lưu là người cay nghiệt, cô nhất định đã nếm đủ mọi đau khổ.

Nghĩ đến đây, anh đột nhiên muốn an ủi cô một chút. Anh nhẹ nhàng ôm cô, ở trên đầu cô thì thầm: "Trễ rồi, chúng ta đi tắm nhé."

A, anh muốn cô tắm với anh! Phong Ảnh Nguyệt càng tin rằng anh thích cô nhiều hơn anh tưởng.

Thật ra Ôn Tĩnh Bang có ý đồ xấu, định cùng cô quan hệ trong phòng tắm. Đã chiếm lấy cô bao nhiêu lần rồi, tại sao anh vẫn chưa thấy đủ?

Nhưng khi cởi quần áo của cô ra, nhìn những vết bầm trên người cô, trái tim anh đột nhiên chùng xuống. Có phải anh quá tàn nhẫn đối với cô không?

Không biết là vô tình hay cố ý, bàn tay to lớn của anh đặt lên một vết bầm rồi vuốt nhẹ, "Còn đau không?"

Phong Ảnh Nguyệt tựa người vào anh, để cho nước ấm chảy qua cơ thể mình. Cơn mệt mỏi đột nhiên dâng trào, cô không còn sức trả lời câu hỏi của anh, chỉ muốn nhắm mắt nghỉ ngơi.

"Ưm..." Cô khẽ rên, nhẹ nhàng trượt xuống cơ thể anh.

Giữa hai người họ không có một mảnh vải che thân, nhưng cô lại không để ý đến tinh thần chiến đấu của anh, thực sự ngủ thiếp đi. Anh trừng mắt nhìn cô, nhưng khi đỡ lấy cơ thể nhỏ bé ấy, anh chợt nhìn rõ đôi mắt thâm quầng của cô. Có lẽ cô... thực sự kiệt sức rồi.

Anh để nước ấm trong bồn tắm bao quanh cô, rồi bất ngờ khi phát hiện ngoài khuôn mặt, hai bàn tay của cô cũng đầy những vết thương lớn nhỏ. Chẳng trách cô đau buồn như vậy trong khi chờ anh trở về nhà, còn phải chờ rất lâu.

Ôi, anh không nên mềm lòng với cô. Bản thân anh là một người đàn ông tồi tệ xấu xa. Anh không thể nào tử tế với cô được!

Mặc dù biết là không thể, anh vẫn dịu dàng tắm cho cô thật sạch, sau đó quấn cô trong một chiếc khăn lớn và bế cô lên giường.

Anh cẩn thận lau khô mái tóc cho cô. Sự dịu dàng của anh hôm nay là điều cô sẽ không bao giờ biết được khi cô tỉnh dậy.

"Thật xin lỗi, Phong Ảnh Nguyệt. Em thật là xui xẻo khi gặp được tôi." Anh thì thầm, ngón tay nhẹ nhàng vuốt đôi mày hơi cau lại của cô, "Có phải sau khi gặp tôi, em đã hình thành thói quen cau mày không?"

Nhưng Phong Ảnh Nguyệt quá mệt mỏi, hoàn toàn không cảm nhận được sự dịu dàng của anh, chỉ mỉm cười trong giấc ngủ. Trong mơ cô rất vui vẻ vì anh cuối cùng không còn ghê tởm với cô nữa. Anh bắt đầu thích cô một chút rồi.

Nhưng cô vẫn không biết bao giờ mình mới có được trái tim của anh.

Cô hoàn toàn tin rằng thời gian sẽ khiến cho anh thay đổi, bởi vì họ có cả một năm để ở bên nhau!

Nhưng cô không biết rằng sâu thẳm trong lòng Ôn Tĩnh Bang, anh không hề có ý định giữ cô lại bên mình. Mặc dù anh đã... hơi động lòng, nhưng anh vẫn biết kiềm chế bản thân, không để một chút mềm lòng đó phát triển quá mức.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương