Phong Ảnh Nguyệt thực sự thấy mình đã tiến bộ rất nhiều!
Cô từ một tiểu thư nhà giàu không hiểu chuyện đời trở thành một người phụ nữ của gia đình. Cô tự đi chợ, giặt giũ, nấu ăn, quét nhà...
Cô cũng biết làm việc nhà. Lúc trước cô xem tiền không là gì, bây giờ cô lại quý nó như mạng sống. Chỗ nào có thể tiết kiệm được thì cô sẽ tiết kiệm, quyết không lãng phí một đồng xu nào.
Điều khiến cô vui mừng hơn nữa là những việc cô làm ít nhiều gì đã được Ôn Tĩnh Bang công nhận. Mặc dù anh chưa bao giờ khen hay đối xử tốt với cô, nhưng cô nhận ra rằng anh không khó tính với cô như trước nữa.
"Dạo này em tăng cân thì phải." Trong lúc ăn sáng, Ôn Tĩnh Bang nhìn cô và buông một câu phê bình.
Nhưng Phong Ảnh Nguyệt lại nghĩ anh... đối với cô tốt hơn, thậm chí còn để ý đến sức khỏe của cô. Dường như nỗ lực của cô đã thực sự được đền đáp.
"Em không béo..." Chỉ là bụng cô hơi to và thỉnh thoảng thấy hơi khó chịu.
"Em nên giữ gìn vóc dáng đi. Anh không muốn ngủ với một người phụ nữ béo đâu." Anh tiếp tục nói những lời cay độc ác và gây tổn thương cho cô.
Sống chung với anh hơn ba tháng nay, Phong Ảnh Nguyệt cũng đã quen rồi.
Cô tươi cười nói, "Vậy thì em sẽ bắt đầu giảm cân."
"Gập bụng đi." Anh cho cô một lời khuyên, "Mỗi ngày gập bụng ba nghìn lần. Vài hôm nữa bụng em sẽ nhỏ lại."
Nói xong anh đi ra ngoài.
Phong Ảnh Nguyệt lập tức làm theo lệnh của anh và bắt đầu gập bụng một cách khó khăn. Sau lần thứ sáu mươi, bụng dưới của cô bắt đầu cảm thấy khó chịu.
"Mình thật vô dụng." Cô tự nhủ, "Thôi nghỉ năm phút trước đã."
Ngay lúc ấy chuông điện thoại chợt reo lên và cô vội trả lời.
"Alô... Ừ... em đang tập gập bụng. Cái gì? Em sẽ mang tới phòng làm việc của anh ngay... Ồ, mồ hôi trên người em khó ngửi à? Được rồi, vậy em sẽ tắm trước. Anh đợi em nhé!" Cô cúp điện thoại rồi vội vàng lấy quần áo để thay.
"Mình có nên mặc chiếc váy hồng này không? Không! Anh ấy sẽ nói mình béo. Hay là chiếc váy màu xanh nhạt? Không được, anh ấy sẽ chê là quá ngắn. Vậy thì mặc chiếc quần đen đi!" Cô trải mấy bộ quần áo mà Ôn Tĩnh Bang mua cho cô trên giường để chọn lựa.
Cũng không trách cô được. Ôn Tĩnh Bang ngày càng kiểm soát cô, cho nên cô ngỡ rằng anh càng ngày càng thích cô. Nếu cô mặc váy ngắn hay quần áo hở hang một chút thì anh sẽ mắng cô và nghi ngờ cô muốn ra ngoài dụ trai.
Cô luôn tưởng rằng Ôn Tĩnh Bang thích cô nên mới có ý chiếm hữu mãnh liệt như vậy.
Điều này khiến cô cảm thấy rất hạnh phúc.
Trong lúc tắm Phong Ảnh Nguyệt nhìn dòng nước ấm chảy dọc xuống chân mình, trong lòng có chút bất an. Tại sao trong nước lại có chút máu? Có phải cô đang trong thời kỳ kinh nguyệt không?
Từ khi bỏ trốn theo Ôn Tĩnh Bang, kinh nguyệt của cô không đều đặn... Không, hình như là chưa có. Chắc là vài ngày nữa sẽ có thôi. Cô thấy chuyện này không đáng lo.
Sau khi tắm rửa và thay quần áo xong, cô cầm tài liệu của Ôn Tĩnh Bang chạy ra ngoài đón tàu điện ngầm.
Ừ, cô đã tiến bộ và biết dùng phương tiện giao thông công cộng.
......
Ôn Tĩnh Bang thực sự không ngờ hôm nay lại có bạn bè từ phương xa đến thăm.
Đám bạn thân của anh ở bên Mỹ đã quyết định đến công ty hôm nay để tạo cho anh một sự bất ngờ.
"Jerry, anh thật là tệ. Đã lâu rồi mà không thèm liên lạc với chúng tôi." Linda là người bạn giường của anh trước đây. Cô ta lập tức quấn chặt lấy anh như một con bạch tuộc, bàn tay không chút do dự mà lướt qua chỗ ấy của anh. "Coi bộ anh vẫn còn nhớ em nhỉ?"
Cô ta sờ soạng một lúc, đến khi thỏa mãn rồi mới chịu buông anh ra.
Những người bạn khác cũng ôm và chào hỏi nhau. Anh quên mất rằng mình đã bảo Phong Ảnh Nguyệt mang tài liệu đến công ty, "Đã đến rồi thì đưa các người đi tham quan."
Sau khi giao phó việc cho thư ký, Ôn Tĩnh Bang vỗ tay với các bạn, "Đi thôi!"
"Hay quá, Jerry là tuyệt nhất!" Vừa nghe nói bọn họ sắp ra ngoài chơi, Linda phấn khích nhào tới hôn Ôn Tĩnh Bang.
Có lẽ đã lâu không gặp nên đôi môi đỏ của Linda luyến tiếc không muốn rời, thậm chí còn hôn sâu hơn.
Khoảnh khắc Ôn Tĩnh Bang bị hôn, gương mặt đáng thương ngốc nghếch kia lại hiện lên trong đầu anh! Anh đột nhiên nhớ tới nụ hôn ngọt ngào của cô, và cơ thể của anh phản ứng một cách thành thật.
Lúc môi Linda còn đang dán vào môi anh, gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn ấy chợt xuất hiện trước mặt mọi người.
Phong Ảnh Nguyệt bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ. Cô đứng ngây người ở đó.
"Em... em ở đây làm gì?" Ôn Tĩnh Bang như bị cô bắt quả tang. Không! Đó là cảm giác tội lỗi.
Linda không vui khi bị anh đẩy ra. Cô ta cố ý áp thân hình đầy đặn của mình vào Ôn Tĩnh Bang, khinh thường hỏi: "Quả táo xanh này là ai?"
"Quả táo này dễ thương quá. Tôi thực sự muốn ăn." Một người bạn khác tên Tom thẳng thắn nói lên suy của mình.
Ôn Tĩnh Bang không hiểu tại sao mình lại nổi nóng. Biết được người bạn thân thèm muốn người phụ nữ của mình, anh càng tức giận hơn vì hành vi thu hút ong bướm của Phong Ảnh Nguyệt.
"Ai cho phép em đến đây?" Ôn Tĩnh Bang giận dữ quát, "Về nhà ngay cho tôi!"
Trái tim yếu đuối của Phong Ảnh Nguyệt đã bị tổn thương khi nhìn thấy anh hôn người phụ nữ khác. Bây giờ anh lại vô cớ buộc tội cô. "Anh... anh bảo em mang cái này đến..."
Nhưng anh lập tức ngắt lời cô, "Còn dám cãi! Em không hiểu tôi đang nói gì sao? Cút khỏi đây ngay!"
Anh không thích Tom nhìn Phong Ảnh Nguyệt bằng ánh mắt thèm thuồng. Anh không cho phép!
"Em..." Phong Ảnh Nguyệt cảm thấy vô cùng oan ức, "Vậy thì cô ấy..." Bàn tay nhỏ không nhịn được chỉ vào Linda xinh đẹp. Cô muốn hỏi xem cô ta là ai.
"Im miệng!" Ôn Tĩnh Bang cảm thấy dù muốn giải thích cũng phải đợi đến khi hai người nói chuyện riêng. Anh không cho phép cô cãi lời anh trước mặt bạn bè, "Đi ngay!"
Phong Ảnh Nguyệt thực sự không thể chấp nhận được. Nhưng dù sao cô cũng đã bị anh thao túng hơn ba tháng nay, cho nên cô chỉ biết cúi đầu như con đà điểu, quay người rời khỏi đây.
"Jerry, cô gái đó là gì của anh vậy?" Tom có vẻ rất ngưỡng mộ Phong Ảnh Nguyệt. Anh ta hỏi Ôn Tĩnh Bang về thân phận của cô, tỏ ý muốn theo đuổi cô.
"Của tôi cái gì, cô ấy xứng đáng sao?" Anh không cố ý nói như vậy, anh chỉ không muốn Tom theo đuổi cô, "Cô ấy chỉ là một đứa trẻ ngỗ nghịch mà thôi."
Không, cô không còn là đứa trẻ nữa! Phong Ảnh Nguyệt rất muốn quay lại phản đối, nhưng cô lại đổi ý. Cô nhận ra anh không thích cô cãi lại anh trước mặt đám đông. Cô đành giấu nỗi đau đi về nhà chờ anh.
Nhìn thấy vẻ mặt buồn bã và thất vọng của Phong Ảnh Nguyệt, Ôn Tĩnh Bang rất muốn gọi cô lại nhưng anh không thể bỏ mặc đám bạn. Thôi đi, ai bảo cô thích anh làm gì, đây là cô tự chuốc lấy.
Phong Ảnh Nguyệt không cảm thấy đau lòng hay khó chịu cho đến khi cô rời khỏi công ty và đi bộ đến ga tàu điện ngầm.
Cô cố chịu đựng, chỉ mong mau được về nhà nghỉ ngơi. Nhưng cơn đau ập đến, khiến cô co rúm người, "A!"
"Cô ơi, cô không sao chứ?" Có một số người qua đường tốt bụng vây quanh cô và hỏi thăm.
Phong Ảnh Nguyệt đau đến nỗi không ngóc đầu lên được, trước mắt cô tối sầm lại, "Chồng tôi... nói cho anh ấy biết..." Cô nắm chiếc cặp vốn định đưa cho Ôn Tĩnh Bang nhưng lại không có cơ hội.
Sau đó cô ngất đi.
"Cô ấy chảy máu rồi kìa!" Những người qua đường ngạc nhiên hét lên.
Họ vội đưa cô đến bệnh viện gần nhất.
Trong lúc họ lo cấp cứu cho Phong Ảnh Nguyệt thì ở bên kia, Ôn Tĩnh Bang cùng bạn bè vừa ra khỏi công ty, dọc đường cười nói vui vẻ.
......
Khi Ôn Tĩnh Bang đến bệnh viện thì đã là nửa đêm.
"Anh là người thân của cô Phong Ảnh Nguyệt à?" Một bác sĩ trẻ mặc áo khoác trắng bước vào phòng bệnh của Phong Ảnh Nguyệt với thái độ không mấy thân thiện. Anh ta giải thích, "Lúc đưa vào cấp cứu bệnh nhân đã bị mất rất nhiều máu, không thể trì hoãn được nữa. Để giữ mạng của cô ấy, chúng tôi đã tiến hành phẫu thuật phá thai."
Bác sĩ bất mãn không phải vì không liên lạc được với Ôn Tĩnh Bang, mà là vì anh không đến bệnh viện để kịp chăm sóc cho vợ.
Sắc mặt của Ôn Tĩnh Bang trở nên tái mét. Anh không ngờ cô lại có thai.
Anh vốn không có kế hoạch ở bên cô lâu dài, cho nên khi nghe tin cô sảy thai anh lại cảm thấy nhẹ nhõm.
Thật ra anh đã cố tình kéo dài thời gian trước khi đến đây, bởi vì anh không biết nên đối mặt với Phong Ảnh Nguyệt như thế nào.
Sau khi đuổi bác sĩ đi anh đi đến giường số 3 trong phòng bệnh và kéo rèm lại. Anh cẩn thận quan sát gương mặt xanh xao của Phong Ảnh Nguyệt.
Tại sao cô lại không biết cách bảo vệ mình?
Tại sao cô luôn làm những điều khiến cho anh phải đau đầu?
Ôn Tĩnh Bang không nhịn được than thở. Anh vẫn chưa chuẩn bị tinh thần, cũng chưa nghĩ ra một lý do nào thích đáng để giải thích tại sao anh thà đi chơi với bạn bè hơn là chăm sóc cô, người vừa bị sảy thai.
Phong Ảnh Nguyệt mơ hồ cảm thấy bên cạnh cô có người. Cô lặng lẽ mở mắt ra. Thì ra người đó cuối cùng cũng xuất hiện.
Đột nhiên nước mắt cô trào ra, "Anh Ôn..."
Anh mủi lòng trước vẻ đáng thương của cô, không tự chủ được lấy khăn tay ra lau nước mắt cho cô, "Phong Ảnh Nguyệt, đừng khóc."
"Con của chúng ta..."
"Không có con!" Anh nói một cách tàn nhẫn: "Bây giờ không có và sau này cũng sẽ không có."
Cô ngơ ngác nhìn anh như không hiểu những gì anh đang nói.
Ôn Tĩnh Bang nói một cách trực tiếp hơn. Anh không muốn cô có ý tưởng sai lầm về tương lai của họ. "Sau một năm chúng ta đường ai nấy đi. Giữ lại đứa bé để làm gì?"
"Không..." Như vậy có nghĩa là anh không yêu cô, vẫn muốn chia tay với cô. Nhưng mà... anh đã có một chút thích cô rồi, có phải không?
"Phải." Anh nhìn vào mắt cô và phát hiện trong đó tràn đầy quyến luyến, điều này khiến anh bình tĩnh lại một chút, cũng khiến anh nói lời tàn nhẫn hơn nữa: "Em yêu tôi, nhưng tôi không yêu em. Hết thời hạn một năm chúng ta sẽ không còn quan hệ gì nữa."
"Không phải!" Cô vội vàng nắm lấy tay anh, "Em có thể cảm nhận được anh thích em. Em tin vào trực giác của mình."
Mặc dù Ôn Tĩnh Bang biết lời cô nói có một phần là sự thật, đôi khi anh cảm thấy... hơi thích cô, nhưng anh không định thừa nhận điều này. "Em nghĩ nhiều quá rồi."
"Có lẽ em chưa đủ cố gắng." Giờ phút này cô đã quên mất chuyện lăng nhăng của anh sáng nay, "Chúng ta vẫn còn hơn tám tháng nữa, em sẽ tiếp tục cố gắng." Cô hứa với anh.
Anh nên đập tan ảo tưởng của cô, để cô không quá đau buồn khi họ chia tay. Nhưng lòng kiêu hãnh của người đàn ông lại không cho phép anh làm vậy, vì anh không muốn cô ngừng yêu anh. Anh đứng dậy và nói: "Tôi về đây, em nghỉ ngơi đi."
Tuy cô không sinh đẻ nhưng nghe nói sẩy thai cũng gây tổn hại đến cơ thể. Vì vậy anh không nên cãi nhau với cô.
"Ở lại với em..." Cô đưa bàn tay nhỏ lạnh ngắt của mình ra nắm lấy bàn tay to ấm áp của anh, "Em rất sợ ở đây một mình."
Nhìn ánh mắt cầu xin của cô, Ôn Tĩnh Bang biết anh nên kiên nhẫn hơn một chút, ở bên cô nhiều hơn một chút, nhưng anh đã kiên quyết, "Không! Tôi mệt rồi, muốn về nhà nghỉ ngơi."
Anh quay đầu bỏ đi không chút do dự, không muốn cô kỳ vọng quá nhiều vào anh.
Nhìn bàn tay nhỏ bé của mình vuột mất tay anh, tình cảm cô dành cho anh lần đầu tiên bị lung lay.
Anh... ít nhất cũng nên niệm tình cô mang thai đứa con của anh, ở lại với cô một đêm chứ, có đúng không?
Nhưng anh không ở lại.
Chẳng lẽ trực giác của cô đã sai, anh chưa từng thích cô một chút nào sao?
Phong Ảnh Nguyệt thức trắng đêm, mở to mắt nhìn lên trần nhà. Cô suy nghĩ về mối quan hệ của họ, nhưng tình yêu cô dành cho anh vẫn còn đó, và cô... vẫn không muốn bỏ cuộc.
......
Sau khi cô bị sẩy thai Ôn Tĩnh Bang rất cẩn thận với cô và luôn bắt cô mặc áo mưa cho anh mỗi khi hai người họ quan hệ.
Phong Ảnh Nguyệt phớt lờ bóng tối đang lớn dần trong lòng mình. Cô tự an ủi rằng anh chỉ ngại ngùng không biết bày tỏ tình cảm mà thôi. Chỉ cần cô tiếp tục cố gắng thể hiện tình yêu và sự tôn sùng của mình đối với anh, sớm muộn gì anh cũng hồi tâm chuyển ý. Thượng đế luôn che chở cho những kẻ có lòng tin, và cô tin chắc rằng ước mơ của mình sẽ có ngày thành hiện thực.
Mặc dù trong lòng còn chút uất ức, cô vẫn cố hết sức lấy lòng anh, dành cho anh sự quan tâm vô bờ bến.
Nhưng cô đã bị anh đối xử tàn nhẫn.
Có lẽ vì cô đã từng mang thai ngoài ý muốn cho nên thái độ của anh đối với cô ngày càng khó hiểu hơn. Hay là vì Linda cứ bám lấy anh không buông nên anh trở nên xa cách với cô hơn trước nữa.
Anh bắt nạt cô không thương tiếc và bỏ qua mọi việc cô làm cho anh.
Phong Ảnh Nguyệt không muốn nhớ tới lần anh phản bội cô... Không! Cô thậm chí không muốn nghe anh giải thích, nhưng sâu thẳm trong lòng cô vẫn để tâm đến sự tồn tại của người phụ nữ kia.
Bởi vì cô thường ngửi thấy mùi nước hoa của cô ta trên người Ôn Tĩnh Bang mỗi tối khi anh về muộn.
Cho đến một ngày nọ, hơn hai tháng sau khi cô sẩy thai, sau khi anh và cô thân mật trên giường cô lấy hết can đảm ra hỏi anh.
"Anh Ôn... dạo này anh thường về muộn. Anh bận lắm à?" Tuy không thể gánh bớt công việc cho anh, cô vẫn mong được hòa nhập vào cuộc sống của anh.
"Phụ nữ các người làm sao biết được những khó khăn trong sự nghiệp của đàn ông chứ?" Anh nhàn nhạt trả lời một cách không rõ ràng.
"Em muốn biết!" Cô muốn làm người phụ nữ đứng sau người đàn ông thành đạt.
"Không cần phải biết." Anh nói tóm gọn, rồi chợt nghĩ ra một điều, "Có phải gần đây em quá rảnh rỗi cho nên mới phiền như vậy không?"
Trước đây cô luôn lờ đi việc của anh ở bên ngoài. Tại sao bây giờ lại can thiệp vào chuyện của anh? Cô thật to gan!
"Không phải." Cô rụt rè nói ra suy nghĩ trong lòng, "Em chỉ muốn rút ngắn khoảng cách giữa hai chúng ta..."
"Em vốn làm không được." Anh dập tắt hy vọng của cô, nhưng vẫn ham muốn thân thể này của cô: "Xem ra vừa rồi tôi vẫn chưa làm em thỏa mãn. Vậy thì tôi cũng không ngại tiếp tục phục vụ em."
Bàn tay anh lại bắt đầu vuốt ve cơ thể trần trụi của cô.
Cho dù có chiếm lấy cô cả ngàn lần, anh vẫn cảm thấy không bao giờ đủ. Khi ở bên cô thân dưới của anh lúc nào trong tình trạng "cảnh giác."
"Đừng..." Cô không thích kiểu quan hệ chỉ dựa trên tình dục. Anh luôn đòi hỏi cơ thể cô nhưng lại không chịu mở lòng với cô. "Em không muốn anh chỉ làm chuyện này... Em muốn anh nói chuyện nghiêm túc với em, bàn về tương lai của hai chúng ta. Em muốn nói..."
Anh bực bội ngắt lời cô, "Em không có tư cách nói chuyện khác với tôi!" Nỗi ham muốn không được giải tỏa khiến anh bốc lửa, "Ngoài việc ngủ với tôi, tôi chẳng thấy em có giá trị gì cả!"
Là anh cố tình nói thế.
Phong Ảnh Nguyệt tự nhủ không nên vì lời nói phũ phàng của anh mà đau lòng. Cô cho rằng anh chỉ muốn chọc giận cô, có hứng thú với phản ứng của cô. Cô không nên để tâm chuyện này.
Mặc dù... cô thực sự rất để tâm.
"Chúng ta có thể như trước khi..." Ý cô là trước khi mất đứa con, mối quan hệ của họ đã có chút tiến triển.
Nhưng phản ứng của cô lại khiến anh mất hứng. Anh lạnh lùng nói: "Nếu như em không muốn làm chuyện đó với anh thì giữa chúng ta không còn gì để nói."
Anh đứng dậy mặc lại quần áo, định ra khỏi phòng ngủ của họ.
Cô vội vàng túm lấy góc áo ngủ của anh, "Đừng xem em là... loại người như thế. Em là vợ của anh mà..."
Cô không nhìn thấy sự chuyển biến trên gương mặt Ôn Tĩnh Bang.
Đúng là anh đã nảy sinh tình cảm với cô, nhưng anh đã cố gắng hết sức để kìm nén. Anh không muốn lún quá sâu. Nếu sau này anh vẫn không thể quên được cô, anh sẽ nghiêm túc cân nhắc khả năng hai người chung sống với nhau trong tương lai.
Nhưng lúc này anh không muốn dây dưa với cô nữa.
Anh cũng đang đau khổ và vùng vẫy... Tại sao cô cứ ép buộc anh như vậy?
"Tôi chưa bao giờ coi em là vợ." Anh cố tình nói lời khó nghe. Dù sao thì anh vẫn luôn đối xử với cô như thế. Anh không bao giờ xem xét mọi việc theo góc nhìn của cô hay quan tâm đến cảm xúc của cô trước hành vi tệ bạc của mình. "Trước đây không, hiện tại không, sau này cũng không."
Là cô buộc anh phải nói như vậy. Nếu cô không chịu đựng được thì đó là vấn đề của cô ấy.
Bàn tay nhỏ bé bấu lấy áo anh chặt đến mức nổi gân xanh. Nhưng sau khi nghe lời nói tàn nhẫn đó cô liền buông tay.
Nhìn vẻ thờ ơ của cô, Ôn Tĩnh Bang có chút lo lắng, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy nhẹ nhõm.
Suy cho cùng, anh luôn đối xử với cô tệ như vậy. Cô đã biết rồi, thậm chí đã quen với điều đó. Qua ngày mai thì cô lại vui vẻ tươi cười với anh thôi.
Phong Ảnh Nguyệt chợt hiểu ra một điều.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô cứng đờ. Dường như cô nghe được tiếng vỡ của trái tim mình, vỡ thành nghìn mảnh vụn.
Đau đớn là cảm giác duy nhất của cô lúc này.
Nỗi đau này còn hơn gấp trăm lần cơn đau bị sẩy thai, gấp ngàn lần sự cô đơn cô phải chịu khi nằm một mình trong phòng bệnh. Trái tim cô như bị anh lấy dao xẻo thành từng mảnh...
Có lẽ vì quá đau nên cô chợt bình tĩnh đến lạ, "Anh thật chưa bao giờ thích em, đúng không?"
Thì ra mọi chuyện chỉ là cô nằm mơ ban ngày.
Ôn Tĩnh Bang rất không thích nghe cô dùng giọng điệu vô cảm như vậy nói chuyện với anh. Anh bắt đầu thấy bất an, trong lòng tự hỏi, cô có quyền gì mà trách anh?
"Đúng, chưa bao giờ." Nếu nói đến lạnh lùng, anh không tin là mình sẽ thua cô, "Tôi giữ em lại chỉ vì không muốn em về nhà kể lể với bố em. Ôn thị không thể nào bị phá sản dưới tay ông bố nhà giàu mới nổi của em được."
Thì ra... thì ra mọi việc cô làm đều là công dã tràng.
Gương mặt Phong Ảnh Nguyệt vô cùng buồn bã. Nét buồn đó có thể làm lay động trái tim sắt đá nhất. Ngay cả Ôn Tĩnh Bang cũng không dám nhìn cô nữa. Anh nhanh chóng quay đầu bỏ đi, bởi vì ngay lúc đó anh đã hối hận vì những lời nói tàn nhẫn của mình.
Nhưng Phong Ảnh Nguyệt lại cho rằng hành động quay đầu của anh là vì khinh thường cô, khinh thường đến mức không muốn nhìn thấy cô nữa.
"Trong mắt anh, em thật đê tiện." Giọng nói của cô thật nhẹ nhàng, thật trong trẻo, nhỏ đến nỗi anh khó có thể nghe được.
Phong Ảnh Nguyệt đau buồn đến mức không thể khóc nổi. Cô chỉ có thể mang sự nghi ngờ cất giấu trong lòng nói ra: "Người phụ nữ kia... anh thích cô ấy sao?"
"Đó không phải chuyện của em." Đủ rồi, anh không muốn nói bất cứ lời gì khiến cho cô đau lòng nữa, bởi vì... anh đã nhận ra rằng anh không còn ghét cô nữa.
Thì ra anh thật sự quan tâm đến cô... quan tâm rất nhiều.
Để cho hai người họ bớt căng thẳng, Ôn Tĩnh Bang quyết định rời khỏi phòng, "Ngày mai chúng ta nói chuyện."
Phong Ảnh Nguyệt như bị hóa đá sau khi anh rời đi rất lâu, lâu như một thế kỷ.
Rồi cô khẽ nói với chính mình, "Hóa ra tình yêu chẳng có gì là to tát cả..."
Cô lặng lẽ bước xuống giường mặc lại quần áo rồi ngồi trước bàn trang điểm, nhìn kỹ gương mặt hốc hác trong gương, "Mẹ ơi, mẹ hoàn toàn sai rồi. Thích một người là vô ích. Nếu người đó không thích mình, cho dù có cố gắng thế nào đi nữa... cũng vô ích."
Cô nhìn thấy người con gái trong gương đang khóc như thể trái tim cô ấy đang tan vỡ. Cô không nhịn được đưa tay vuốt khuôn mặt trong gương, thì thầm an ủi: "Đừng khóc, đừng khóc. Hãy mạnh mẽ lên, học cách quên đi nỗi buồn, can đảm tiến về phía trước..."
Cô không hiểu tại sao mình không có cảm giác gì, nhưng bản thân trong gương lại đau khổ đến vậy?
"Hay là mình không đủ mạnh mẽ?"
Cô vô thức chạm vào gò má của mình, và nhận ra nước mắt của mình chảy nhiều đến nỗi chiếc áo ngủ mỏng manh cũng bị ướt đẫm.
"Ồ... thì ra là mình vẫn còn khóc được!" Cô thì thầm với cô gái ở trong gương.
Không thể kìm nén được sự uất ức, cô úp mặt xuống bàn bật khóc như muốn trút hết nỗi buồn trong lòng...
Ngoài cửa, Ôn Tĩnh Bang sững sờ đứng đó, vẻ mặt trầm trọng, nhưng lại không biết có nên vào an ủi cô hay không?
Cuối cùng anh vẫn đứng ngoài cửa, không thể rời đi.