Phong Ảnh Nguyệt đã đưa ra quyết định. Sáng sớm cô như thường lệ bước ra khỏi phòng định xuống bếp chuẩn bị bữa sáng cho Ôn Tĩnh Bang - cô là người đã hứa rồi thì sẽ làm.
Khác với mọi khi, cô vừa mở cửa thì đã thấy anh đứng đó.
"Anh Ôn..." Cô ngạc nhiên thốt lên. Anh tìm cô sớm như vậy để làm gì? Muốn đuổi cô đi à?
Thôi, cứ để anh nói những nhục nhã ấy đi!
"Phong Ảnh Nguyệt." Ôn Tĩnh Bang nhìn cô với đôi mắt đỏ hoe, "Tôi... chúng ta nói chuyện đàng hoàng có được không?"
Có lẽ anh không nên nhẫn tâm như vậy nữa. Anh sẽ mang tất cả những cảm xúc và mâu thuẫn trong lòng nói hết cho cô biết.
"Được." Cô ngoan ngoãn gật đầu rồi đi xuống cầu thang trước anh. Hãy để cô làm bữa ăn sáng cho anh lần cuối cùng.
Có lẽ vì đêm qua cô khóc quá nhiều, hay là vì cô kiệt sức, cũng có thể vì trái tim cô đã chết... Tóm lại đôi chân của cô đột nhiên mềm nhũn, thân thể lao đao như sắp ngã.
Ôn Tĩnh Bang cả đêm không ngủ cho nên phản ứng không được nhanh nhẹn như ngày thường. Anh muốn túm lấy cô nhưng lại trượt tay đẩy cô về phía trước.
Không ngờ anh ghét cô đến vậy!
Phong Ảnh Nguyệt hiểu lầm anh tức giận muốn đẩy cô xuống cầu thang. Điều này khiến cô nản lòng đến cực hạn. Cô thậm chí không muốn tự cứu mình, mặc kệ cho mình lăn xuống...
Ngay cả khi cô lăn xuống, trong lòng cô vẫn thét lên: "Em yêu anh nhiều như vậy..."
Lúc chạm xuống mặt đất cô cảm thấy có thứ gì đó đập mạnh vào mắt mình, sau đó cô không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa.
Cô mơ hồ nghe tiếng kêu thảm thiết của Ôn Tĩnh Bang, nhưng... muộn rồi. Cô thật muốn nói với anh rằng anh không cần phải nhẫn nhịn chung sống với một người như cô nữa, bởi vì trong khoảnh khắc đó cô cuối cùng cũng dứt bỏ được mối tình đơn phương của mình.
Bóng tối đen như mực lan rộng trước mắt cô. Cô không còn nghe hay nhìn thấy gì nữa...
.....
Ánh sáng mờ ảo, cô dường như nghe thấy giọng nói quen thuộc thân thương. Có bàn tay ai đó đặt lên má cô. Ý thức của cô dần dần trở lại. Cô mở to mắt, hoảng sợ kêu lên: "Bố ơi, bố đâu rồi? Con... tại sao con không nhìn thấy bố?"
Đột nhiên có ai đó ôm chặt lấy cô.
Là bố. Cô ngửi được mùi hương quen thuộc của ông.
Ngay sau đó, có hai bàn tay khác phủ lấy tay cô. Đó là chị cả và anh hai của cô.
À! Bây giờ cô mới thấy nhẹ nhõm. Cuối cùng cô cũng đã trở về trong vòng tay của gia đình, tìm lại cảm giác an toàn.
"Bố ơi, anh chị ơi." Cô khẽ gọi, "Con không sao, nhưng... tại sao con không thể nhìn thấy các người?"
Phong Ảnh Nguyệt nghe tiếng chị mình khóc nức nở. Không, chị cô không có mít ướt như cô. Chị ấy luôn là một cô gái kiên cường.
"Anh bắt nó phải trả cái giá rất đắt!"
Cô nghe anh mình nghiến răng nói. Nhưng nó là ai? Phải trả tiền cho ai?
"Tiểu Nguyệt Nhi của bố!" Cô lại được ông Phong ôm chặt vào lòng, "Bố sẽ lấy lại công bằng cho con. Bố sẽ mời bác sĩ tốt nhất trị liệu cho con. Đừng sợ, đừng sợ!"
Cô chợt hiểu ra.
"Có phải con bị mù rồi không?" Phong Ảnh Nguyệt kiên quyết hỏi, nhưng trong lòng cô đã rõ. Như thế này cũng tốt. Người tàn tật như cô càng không xứng với anh, chỉ có như vậy cô mới có thể dứt khoát cắt đứt tình cảm với Ôn Tĩnh Bang.
"Không!" Ông Phong nói như đang tự thuyết phục mình: "Bố sẽ tìm cách điều trị tốt nhất, con nhất định sẽ thấy lại ánh sáng."
Nhưng cô... không cần nữa.
"Bố..." Cô không nhìn thấy người thân của mình, nên chỉ có thể hướng về phía giọng nói của ông: "Con muốn về nhà."
"Được rồi, được rồi." Ông Phong vỗ về đứa con gái đã chịu quá nhiều đau khổ, "Bố đưa con về nhà ngay."
"Anh chị, bố..." Phong Ảnh Nguyệt vươn tay ra, nhưng chỉ nắm được không khí. Cô giống như đang cầu xin, và đôi tay nhỏ bé của cô lập tức được ông Phong nắm chặt. "Con chỉ muốn trở về nhà, không muốn làm hại đến anh ấy. Con xin bố... đừng gây phiền phức cho anh ấy. Cứ để chúng con trở thành người xa lạ, không bao giờ liên lạc với nhau nữa."
Đây chính là mong muốn của cô. Cho dù không còn yêu anh nữa cô vẫn không muốn trả thù anh, càng không muốn anh bị tổn thương.
Cô thật sự đã ngừng yêu sao?
Phong Ảnh Nguyệt buông tay ông Phong, rồi đưa tay chạm vào gương mặt của mình. Mắt, mũi, miệng...
"Con muốn làm lại từ đầu, không bao giờ nghĩ đến quá khứ nữa, được không?"
Ba người nhà họ Phong đều rơi nước mắt, chỉ có thể đồng ý với mong muốn nhỏ nhoi của Phong Ảnh Nguyệt: "Được, được!"
Bọn họ vẫn không cam lòng. Tại sao người đàn ông đó biến cô trở thành như vậy? Nhưng họ đành phải chiều theo ý muốn của cô.
Vào ngày hôm đó, Phong Ảnh Nguyệt đã được gia đình đón về nhà. Từ đó trở đi cô tự nhốt mình trong chiếc lồng son, không bao giờ ra ngoài gặp ai nữa.
.....
Ông Phong ngồi giữa căn phòng khách rộng thênh thang, lắng nghe đề xuất của đám thuộc hạ. Ngay từ đầu vẻ mặt của ông đã u ám: "Thật sự không còn cách nào khác sao?"
Chỉ có thay giác mạc mới có thể phục hồi thị lực cho con gái ông.
Nhưng chuyện này rất khó. Nếu không có người thích hợp hiến giác mạc, cho dù ông có bản lĩnh hô mưa gọi gió thì cũng phải bó tay. Cơn giận của ông tăng gấp bội, "Được, tôi treo tiền thưởng."
Ông nóng nảy đập lên mặt bàn gỗ tếch, "Bằng tất cả mọi giá, cho dù có phá sản tôi cũng phải khiến cho Tiểu Nguyệt Nhi thấy lại ánh sáng."
Ông đưa mắt nhìn mọi người một cách đáng sợ: "Trong các người có ai muốn hiến giác mạc không?"
Không dám đâu! Mọi người đều sợ toát mồ hôi lạnh. Chẳng có ai muốn biến thế giới của mình thành một màu đen tối cả.
"Sao? Chê ít hả?" Ánh mắt sắc bén của ông liếc quanh căn phòng: "Vậy thì tăng tiền thưởng đi. Tôi sẽ bảo Ảnh Tinh và Ảnh Dương rút tiền từ trong quỹ giáo dục của bọn chúng, sau đó thêm một khoản nữa..."
"Giám đốc Phong." Một nhân viên thay mặt cho tất cả mọi người run rẩy lên tiếng: "Xin cho chúng tôi thời gian một tuần. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức tìm người tình nguyện hiến giác mạc."
Hy sinh bản thân là điều không thể. Nhưng hy sinh người khác thì đương nhiên là có thể.
"Được." Ông Phong nói như thỏa hiệp: "Nếu thực sự không tìm được thì đôi mắt của ông già này cũng có thể cho..."
"Không! Bố đừng lãng phí công sức của mọi người nữa." Phong Ảnh Nguyệt đang ngồi dưới chân cầu thang ở hành lang bên ngoài phòng khách. Cô đã nghe hết tất cả, "Bố, con không mong nhìn thấy thế giới này nữa. Bố không cần phải lo cho con."
"Tiểu Nguyệt Nhi, bố chỉ muốn..." Ông Phong muốn khóc. Nửa đời trước ông đã lăn lộn trong thương trường mà chẳng làm nên gì. Nửa đời sau ông mới trở mình và nắm lấy quyền lực trong giới kinh doanh. Ông chưa bao giờ nhận được sự kính trọng nên có, đơn giản là vì cái mác nhà giàu mới nổi.
Ngoài mặt họ đều tung hô và ngưỡng mộ ông, nhưng trong thâm tâm lại khinh thường ông. Ông có làm gì sai đâu? Làm giàu là có tội à? Ông chưa bao giờ hại ai, còn thường xuyên làm việc từ thiện. Như vậy chưa đủ sao?
Tại sao thượng đế lại bất công, để đứa con gái nhỏ yêu quý của ông phải chịu số phận bi thảm như vậy?
Trên thực thế, tình trạng của con gái khó có thể cứu vãn được, khiến cho ông đau lòng vô cùng.
"Tiểu Nguyệt Nhi..." Giám đốc Phong ngang tàng biến mất trong chớp mắt, thay vào đó là một người cha thương con hết mực. Ông lao đến đỡ Phong Ảnh Nguyệt, "Bố nhất định sẽ chữa khỏi đôi mắt cho con."
"Bố, không cần đâu." Phong Ảnh Nguyệt nhỏ nhẹ an ủi, "Bố xem, cuối cùng con cũng trở về nhà rồi. Bố không vui sao?"
"Vui! Bố vui lắm!" Nhưng ông vẫn muốn con gái mình được lành lặn như xưa. Ông không chịu được khi cô phải sống quãng đời còn lại trong bóng tối.
"Vậy thì đủ rồi." Phong Ảnh Nguyệt nhẹ giọng, "Cứ để cho họ về đi. Con chỉ muốn ở bên cạnh bố của con thôi."
Ông Phong không còn cách nào khác ngoài chiều theo ý con gái mình, đuổi hết mọi người đi.
"Bố có thể đưa con đi làm quen với cách bố trí trong nhà không?" Phong Ảnh Nguyệt không hiểu vì sao mình lại dễ dàng chấp nhận số phận. Cô thật sự không có gì phàn nàn, chỉ muốn nhanh chóng làm quen với ngôi nhà của mình.
"Trước đây con rất thích chạy dọc theo hành lang này, nhưng bây giờ..." Cô dừng lại, "Bây giờ con không nhìn thấy gì cả. Con sợ ngã. Bố giúp con nhé."
"Bố giúp, bố giúp." Ông Phong xót xa nắm lấy tay con gái. Bắt đầu từ bậc thang đầu tiên, ông kiên nhẫn hướng dẫn: "Lan can bên trái có chạm trổ. Ngày mai bố sẽ bảo người đến mài nhẵn, tránh làm đau tay con."
"Nào, bước lên đi." Ông cẩn thận dìu con, "Phải rồi, dừng lại sau mỗi bước, đếm từng bước một. Con tự đếm đi, một, hai, ba..."
Phong Ảnh Nguyệt cố tỏ vẻ xem nhẹ. Cô không muốn bố mình lo lắng thêm nữa.
Từ ngày đầu tiên trở về nhà cô đã tự nhủ rằng mình của hôm qua đã chết, và mình của hôm nay đã được tái sinh. Cô phải giữ thái độ tích cực, ngoan ngoãn ở nhà.
"Bố nhớ phải nuôi con cả đời đấy." Giọng nói cô vẫn nhẹ nhàng, "Con quyết định từ nay sẽ ở nhà ăn bám."
"Được, con cứ thoải mái ăn bám đi. Bố thừa sức nuôi con mười kiếp." Thật ra ông đã dặn dò anh chị của Phong Ảnh Nguyệt rồi. Một khi ông mất trách nhiệm chăm sóc cho Phong Ảnh Nguyệt sẽ do bọn họ đảm nhiệm, không ai được phép bỏ rơi cô.
"Ừm, cảm giác về nhà thật thoải mái." Đây chính là lời thật lòng của Phong Ảnh Nguyệt.
Cô không còn phải ép mình làm người vợ đảm đang làm việc nhà suốt ngày nữa. Bây giờ cô có thể an tâm làm một con sâu lười.
"Thật ra..." Cô lẩm bẩm, "Làm tiểu thư giàu có gì không tốt?" Ít ra cô không còn phải chịu cực khổ nữa.
"Đúng vậy. Bố con là người giàu mới nổi mà, đảm bảo sẽ cho con những gì tốt nhất." Ông Phong vẫn cảm thấy tiếc nuối vì không thể chữa được đôi mắt cho con gái.
"Bố con là tốt nhất." Vào khoảnh khắc đó, cô thực sự cảm nhận được tình thương của gia đình.
......
"Ông chủ, con rể của ông lại đến rồi."
Từ khi Phong Ảnh Nguyệt trở về nhà, mỗi ngày Ôn Tĩnh Bang đều đến đây xin gặp. Đây là lần thứ 23 rồi.
"Đuổi nó đi!" Ông Phong giận dữ quát: "Tôi đã nói với dì cả trăm lần rồi, nó không phải là rể tôi."
"Dạ." Người giúp việc toan bước ra ngoài từ chối lời thỉnh cầu của Ôn Tĩnh Bang.
Phong Ảnh Nguyệt chưa từng nghĩ anh sẽ đến đây. Nghe thấy chữ "lại" cô mới nhận ra anh tìm cô không chỉ một lần. Anh chỉ muốn yêu cầu cô ly hôn thôi, không phải sao?
Nhưng cô có chút khó hiểu. Thỏa thuận ly hôn cô đã ký và đưa cho anh rồi, anh còn tìm cô làm gì?
Có thể là thời hạn trên giấy ly hôn là một năm, và anh muốn ly hôn sớm hơn?
Thôi đi, dù sao thì trái tim cô cũng đã chết rồi, cô đồng ý ly hôn sớm. "Khoan đã, dì có thể mời anh ấy vào không?"
Ông Phong quên bẵng con gái mình đang ngồi trong phòng khách tập đọc chữ nổi, vì vậy đã sơ ý để lộ chuyện của Ôn Tĩnh Bang thường tìm tới đây. Ông không bao giờ đồng ý cho gã đàn ông kia gặp cô.
"Tiểu Nguyệt Nhi, đừng gặp nó nữa." Ông không bao giờ tha thứ cho bất kỳ ai làm tổn thương con gái ông.
Đừng tưởng ông không biết, con gái ông luôn tỏ ra lạc quan và năng động trước mặt mọi người, nhưng ông thường nghe thấy tiếng khóc nức nở mỗi khi cô một mình ở trong phòng.
"Bố, anh ấy chỉ muốn con ký vào đơn ly hôn thôi. Con không có lý do gì để từ chối cả." Trong suy nghĩ của cô, hai người họ nên chấm dứt mối quan hệ này càng sớm càng tốt.
Ông Phong tức đến mức râu ria dựng đứng, hai mắt trợn trừng. Nhưng ông không thể làm gì được cô con gái ngoan của mình, đành bảo dì giúp việc đưa Ôn Tĩnh Bang vào.
Anh vừa bước vào thì ông đã tức giận chỉ vào mặt anh, "Đứng yên đó không được nhúc nhích, đừng có làm bẩn nhà của chúng tôi." Cảnh cáo xong, ông chắn giữa Ôn Tĩnh Bang và con gái mình, "Muốn ký cái gì thì đưa cho tôi."
Liệu hồn thì sau này đừng có làm phiền con gái ông nữa.
Không ngờ Ôn Tĩnh Bang lại đột nhiên quỳ một chân, hai tay dâng một xấp giấy tờ : "Giám đốc Phong, tôi biết mình không đáng được ông tha thứ. Tôi chỉ cầu xin ông một điều, xin ông hãy để tôi hiến giác mạc cho Phong Ảnh Nguyệt. Đây là đơn tình nguyện tôi đã ký."
Ông Phong không tin nổi tai mình. Ông bảo người giúp việc bên cạnh véo mình một cái để xác nhận xem đây có phải là mơ hay không.
"Ui da!" Ông Phong la oai oái, sau đó mừng như điên giật lấy giấy tờ từ trong tay Ôn Tĩnh Bang. Ông chạy đến bên con gái, "Tiểu Nguyệt Nhi, con có nghe thấy không? Cuối cùng con cũng được nhìn thấy ánh sáng rồi!"
Nhưng Phong Ảnh Nguyệt lại bị lời nói của Ôn Tĩnh Bang dọa sợ. Cô vội quay đi, nhưng Ôn Tĩnh Bang đã phát hiện đôi mắt đẹp long lanh của cô giờ đã trở nên vô hồn.
"Không. Bố, con không đồng ý. Con không muốn nhìn thấy thế giới này nữa." Cô kích động nói lên cảm nghĩ của mình.
Anh biết, cô đau buồn và thất vọng với thế giới này biết bao.
"Ảnh Nguyệt." Đây là lần đầu tiên anh gọi cô như vậy, "Anh biết em không thể... không thể nào tha thứ cho anh, nhưng chuyện này là anh thật lòng."
Phong Ảnh Nguyệt sửng sốt. Cô không ngờ có một ngày anh lại gọi tên cô trong tình huống như thế này. Lòng cô rối bời, nỗi đau từ từ lan tỏa trong tim. Cô bất lực lắc đầu, "Anh đi đi. Chúng ta không còn liên quan với nhau nữa. Làm ơn đi đi."
Cho dù hai người đã đi đến nước này, cô vẫn không nỡ đối xử tàn nhẫn với anh.
Hơn nữa, điều cô không muốn nhất chính là lòng thương hại của anh, càng không muốn thấy con người kiêu ngạo như anh hạ mình trước mặt cô. "Đi! Đi nhanh đi. Bố, bảo anh ấy đi đi."
Nhưng ông Phong vẫn muốn lấy giác mạc của anh. Đây là hy vọng duy nhất để con gái ông phục hồi thị lực.
"Tiểu Nguyệt Nhi, chúng ta chỉ nhận giác mạc của nó, còn những thứ khác chúng ta mặc kệ..." Lúc này ông chỉ là một người cha ích kỷ.
"Không, con không mong anh ấy mù lòa như con." Sau khi gặp tai nạn cô đã thức đêm suy nghĩ rất lâu. Cô hiểu rất rõ, dù cô đã rời xa anh nhưng tình yêu cô dành cho anh vẫn còn đó... tuy rằng anh đã làm cô tổn thương sâu sắc.
Ông Phong không nhịn được ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của con gái, "Tiểu Nguyệt Nhi, bố chỉ muốn con vui vẻ mà thôi. Bố không đành lòng thấy con buồn, con có hiểu không?"
Phong Ảnh Nguyệt đau lòng rơi nước mắt. Cô thấy mình thật bất hiếu, khiến cho người cha thân yêu của cô phải nhọc lòng. Vì vậy từ khi trở về nhà cô đã quyết định quên đi mối tình đơn phương đó, làm đứa con gái nhỏ bên cạnh cha mình.
"Con hiểu, con hiểu. Con không buồn đâu. Bố bảo anh ấy đi đi!" Phong Ảnh Nguyệt nức nở.
Không còn cách nào khác, ông Phong nhanh chóng ra lệnh, "Đưa nó ra ngoài."
Nhưng ông lại âm thầm ra hiệu cho người giúp việc đưa Ôn Tĩnh Bang đến thư phòng của mình. Theo ông nghĩ, cho dù không hiến giác mạc thì Ôn Tĩnh Bang vẫn còn chỗ để lợi dụng.
Bị người nhà họ Phong xua đuổi, Ôn Tĩnh Bang không cam lòng hét lên lời ân hận: "Ảnh Nguyệt, cho anh một cơ hội để đền bù cho em, đừng có không ngó ngàng đến anh..."
Không... đừng gọi cô nữa, cô không chịu nổi! Trong lòng cô đang gào thét, nhưng cô vẫn lặng thinh đè nén cơn đau này.
Ôn Tĩnh Bang bị lôi ra khỏi phòng khách.
"Ngoan nào, đừng buồn nữa. Bố đưa con lên lầu nghỉ ngơi."
Ông Phong nhanh chóng đưa con gái về phòng, bởi vì ông còn có việc quan trọng phải giải quyết.
Khi rời khỏi phòng, ông quay đầu nhìn vẻ mặt u sầu của con. Ông khép cửa lại và thề với lòng: "Tiểu Nguyệt Nhi, bố không có khoan dung như con. Bố sẽ bắt nó cả đời phải chịu trách nhiệm với con."
Ông không bị mù. Ông thấy rất rõ, khi Ôn Tĩnh Bang mở miệng cầu xin, một nụ cười nhẹ cuối cùng cũng hiện trên môi con gái ông. Tuy chỉ là thoáng qua, nhưng ông biết trái tim con gái ông vẫn hướng về gã đàn ông tệ bạc đó.
Được rồi, xem ra lương tâm của Ôn Tĩnh Bang còn chưa bị chó ăn. Hai người họ còn chỗ để thương lượng.
Đương nhiên điều kiện tiên quyết là người đàn ông đó phải thật lòng yêu con gái ông.
......
Ôn Tĩnh Bang kiên trì quỳ trong thư phòng chờ ông Phong.
Người giúp việc đó không đuổi anh ra khỏi nhà họ Phong, anh liền thấy mình còn một tia hy vọng, cho nên anh chân thành quỳ ở đây chờ.
Ông Phong bước vào phòng rồi đóng kín cửa, không để cho ai nghe cuộc trò chuyện sắp tới.
"Xin lỗi." Ôn Tĩnh Bang cúi đầu nhìn đôi chân đang tiến đến gần mình. Anh buồn bã thú nhận,"Tôi thực sự không cố ý làm cô ấy bị thương..."
Ông Phong khó mà bỏ qua chuyện này, nhưng ông biết rõ đây không phải là điểm mấu chốt, "Tôi không cần biết chuyện gì xảy ra giữa hai đứa." Lúc này mà ông không hỏi thì sau này không cần hỏi nữa. Nói cho cùng ông chỉ muốn đòi lại công đạo cho con gái mình, "Tôi chỉ hỏi cậu một câu thôi."
Ôn Tĩnh Bang ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ông, "Xin cứ hỏi."
Ông thấy được tia hối hận trong ánh mắt Ôn Tĩnh Bang, "Cậu thật lòng muốn hiến giác mạc cho Tiểu Nguyệt Nhi sao?"
"Tôi thật lòng." Anh cương quyết đáp.
"Hay lắm. Tôi chưa thuyết phục được Tiểu Nguyệt Nhi chấp nhận việc này, cho nên tôi tạm thời để cậu giữ lại giác mạc." Ông Phong lại có điều kiện, "Trước khi nó đồng ý phẫu thuật, cậu phải trở thành đôi mắt của nó."
Ôn Tĩnh Bang không thể tin được.
Anh kinh ngạc nhìn chằm chằm vào ông Phong, một lúc lâu sau mới mở miệng, "Ý ông là... để cho tôi ở bên cô ấy sao?"
Đây chính là điều anh hằng mong ước kể từ khi cô bị thương, nhưng cho đến bây giờ anh vẫn không dám nói ra.
"Nó bị thương, người có trách nhiệm lớn nhất là cậu. Cậu làm đôi mắt của nó là chuyện đương nhiên. Cậu phải chăm sóc cho nó, mọi việc của nó phải do cậu tự tay làm." Ông Phong đâu phải là người dễ bắt nạt. Ông không ngại dùng thủ đoạn để bảo vệ quyền lợi của con gái.
Vẻ mặt áy náy của Ôn Tĩnh Bang hiện lên một tia hy vọng, "Tôi đồng ý."
"Nếu nó có gì không vừa ý thì tôi hỏi tội cậu." Nói cách khác, ông có rất nhiều lý do để trừng phạt Ôn Tĩnh Bang.
"Tôi tình nguyện làm tất cả." Những gì anh có thể làm được, anh nhất định sẽ làm.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô lăn xuống cầu thang, Ôn Tĩnh Bang mới biết mình không phải là con người. Anh có tư cách gì mà chà đạp cô như vậy?
Nhưng anh không có cơ hội để chuộc tội vì cô đột nhiên biến mất khỏi bệnh viện. Sau khi hỏi thăm anh mới biết được là ông Phong đã đón cô về nhà.
Sau đó bất kể trời mưa hay gió, ngày nào anh cũng mang tấm lòng chân thành đến đây xin gặp cô.
Và hôm nay anh đã đạt được mong ước của mình.
"Đừng nghĩ nó dễ hầu hạ." Ông hiểu rất rõ con gái mình. Để đuổi Ôn Tĩnh Bang đi, cô nhất định sẽ có những hành động quá đáng, và ông cũng sẽ đứng phía sau đổ dầu vào lửa.
Nếu con gái ông không còn tình cảm với anh nữa thì ông sẽ lập tức sẽ đá anh ra bãi rác.
Trong thời gian Ôn Tĩnh Bang đến chăm sóc Phong Ảnh Nguyệt, ông sẽ tìm cách thăm dò suy nghĩ của con gái mình. Suy cho cùng, con cái được hạnh phúc chính là mong muốn lớn nhất của cha mẹ.
Mặc dù bất đắc dĩ nhưng ông vẫn mong cô tìm được hạnh phúc. Vì vậy ông thầm đặt hy vọng vào tương lai của con gái và con rể...