Phong Ảnh Nguyệt không thể tin bố đã quyết định thay cô.
"Không! Con không muốn gặp anh ấy. Bố bảo anh ấy rời khỏi đây ngay!" Cô kích động nói gần như hét.
Nhưng ông Phong vẫn nghiêm mặt khuyên nhủ: "Tiểu Nguyệt Nhi à, đây là điều nó nên làm. Hãy để cho nó chuộc lại lỗi lầm, cho nó cơ hội chăm sóc con, có được không?"
"Không, không, không!" Cô bứt tóc, tức giận thét lên, "Bảo anh ấy đi, bảo anh ấy đi!"
Ôn Tĩnh Bang cũng lên tiếng cầu xin: "Ảnh Nguyệt, cho anh một cơ hội nữa đi."
Không! Cô không muốn cho anh bất kỳ cơ hội nào nữa.
Phong Ảnh Nguyệt quay đi, hít thở sâu vài lần. Sau khi quay lại, trên môi cô là một nụ cười gượng gạo. Cô khẽ nói: "Làm ơn đừng gọi thân thiết như vậy, tôi gánh không nổi đâu." Cô lại hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận trong lòng. Phải mất một lúc lâu cô mới nói nên lời, "Tôi đã tha thứ cho anh rồi, anh đi đi."
Ôn Tĩnh Bang hiểu. Tuy cô không trách móc anh, càng không muốn trả thù những việc anh đã làm trước đây, nhưng cô khó có thể tha thứ cho anh.
Cho dù là vậy anh vẫn cố gắng chuộc lỗi của mình.
Lúc này, ông Phong lại ném một quả bom, "Tiểu Nguyệt Nhi, chị con xảy ra chuyện rồi. Bố phải bay sang Pháp ngay. Nghe lời bố lần này, tạm thời để nó ở lại đây lo cho con. Đừng để bố phải lo lắng cho con nữa, được không?"
"Bố..." Nghe tin Phong Ảnh Tinh có chuyện, cô tự nhiên bỏ tính trẻ con, "Vậy thì cứ để người giúp việc trong nhà lo, không nhất thiết phải là anh ấy."
Ông Phong không ngại nói thẳng, "Con bây giờ đã khác, bố làm sao yên tâm giao con cho người dưng?"
"Người đó là dì Trương mà." Bà là vú nuôi của cô hồi nhỏ. "Còn có dì Trần và dì Hoàng nữa." Hai người đó một là quản gia lâu năm của gia đình cô, một là vú nuôi của chị cô.
"Bọn họ ai cũng bận cả." Ông Phong vừa bao họ một kỳ nghỉ mát dài hạn.
Phải, vì con cái ông thật đã hy sinh không ít.
"Bố..." Cô hết cách nên bắt đầu làm nũng, "Bố, con không muốn đâu!"
"Phong Ảnh Nguyệt!" Ôn Tĩnh Bang nghe lời cô, không dám xưng hô thân mật như trước nữa. Anh không ngờ cô lại bướng bỉnh như vậy. Từ khi quen biết cô luôn chiều theo ý anh, sao bây giờ lại không chịu nghe lời?
Anh cuối cùng cũng nhận ra một điều. Thì ra trước đây vì lấy lòng anh nên cô đã ngược đãi bản thân.
"Tôi không nghe, tôi không nghe!" Phong Ảnh Nguyệt bịt tai lại, giống như đà điểu vùi đầu vào cát. Cô lắc đầu tuyệt vọng, không muốn giọng nói của anh lọt vào tai mình.
"Tôi chính thức giao con gái cho cậu. Nó mà chịu một chút ấm ức nào thì tôi sẽ trở về lột da cậu!" Thấy con gái không nói gì nữa, Ông Phong cho rằng cô đã đồng ý và bắt đầu ra điều kiện khắt khe với Ôn Tĩnh Bang.
"Tôi sẽ toàn tâm toàn ý lo cho cô ấy." Đây là lời hứa chân thành của Ôn Tĩnh Bang.
Phong Ảnh Nguyệt lúc này đã quyết tâm. Để xua đuổi anh cô sẵn sàng hy sinh sự dịu dàng vốn có, bởi vì cô muốn anh tối ngày phải nhìn thấy bộ dạng tàn tật của cô.
Suy cho cùng khi cô còn khỏe mạnh anh đã không thích cô. Giờ cô đã là một người mù, anh tốt với cô cùng lắm cũng chỉ là thương hại mà thôi.
Điều cô không cần nhất chính là lòng thương hại của anh.
"Tiểu Nguyệt Nhi, bố ra ngoài trước." Ông Phong nhẹ ôm con gái yếu đuối của mình vào lòng, rồi ngậm ngùi trao cô cho Ôn Tĩnh Bang.
Nhưng lần này ông không lo Ôn Tĩnh Bang sẽ bắt nạt con gái mình nữa, bởi vì đây là địa bàn của nhà họ Phong. Ông có rất nhiều tai mắt theo dõi Ôn Tĩnh Bang.
Nếu anh dám nói một lời khó nghe với Phong Ảnh Nguyệt, lập tức sẽ có người xông vào đánh gãy chân anh, tuyệt đối không tha.
......
Ôn Tĩnh Bang cảm nhận rất rõ sự thù nghịch từ những người trong nhà họ Phong, nhưng anh không hề để bụng. Anh chỉ muốn chăm sóc Phong Ảnh Nguyệt thật tốt.
"Ảnh Nguyệt, em có mệt không? Có cần anh đưa em về phòng không?" Thấy cô đứng lâu như vậy, anh định bế cô về phòng nghỉ ngơi, nhưng không ngờ làm vậy cũng sai.
"Xin anh hãy gọi tên họ tôi đầy đủ, tôi nghe vậy đã quen rồi." Phong Ảnh Nguyệt lạnh lùng nói, "Còn nữa, chân tôi không bị tàn tật, tôi tự đi được."
Ôn Tĩnh Bang lập tức nhận sai, "Anh xin lỗi, anh sẽ sửa đổi."
Sự khiêm nhường của anh khiến trái tim Phong Ảnh Nguyệt càng thêm đau. Cô... không muốn nghe anh nói lời xin lỗi.
Ôn Tĩnh Bang mà cô thích chính là một người kiêu ngạo, nhìn đời bằng nửa con mắt.
"Bây giờ anh có thể đi rồi." Cô hướng về phía giọng nói của anh, để cho anh thấy rõ đôi mắt mù của cô. Cô không đáng để cho anh lãng phí thời gian, "Tôi thực sự không cần anh quan tâm. Tôi ở nhà họ Phong sống rất tốt."
Cô đang nhắc nhở anh rằng ở đây anh chỉ là người ngoài.
"Anh đã nói là anh tình nguyện hiến giác mạc cho em. Anh thà cả đời này sống trong bóng tối còn hơn để em bị mù lòa. Hiện tại bố em còn chưa quyết định, nhưng sớm muộn gì anh cũng sẽ trả lại đôi mắt này cho em." Anh tha thiết nói ra lời từ tận đáy lòng.
Phong Ảnh Nguyệt xúc động run lên, "Tôi không cần. Anh đi đi!"
Cô đã nói rõ rồi. Cô không cần anh thương hại, cũng không cần anh đền bù. Cô chỉ muốn anh tránh xa cô ngay từ bây giờ. Anh không hiểu sao?
"Xin lỗi, tôi không thể..."
Thấy cô bị kích động anh liền lao đến đỡ lấy cô, bế cô lên. "Hôm nay em mệt rồi, về phòng nghỉ một lát nhé."
Từ khi bị ngã cầu thang, ngoài chấn thương đầu và mắt, trên người cô còn đầy những vết bầm tím.
Có lẽ lời nói vừa rồi của anh cảm động được những người trong nhà họ Phong. Ai cũng muốn hàn gắn chứ không muốn chia rẽ, bởi vì cô chủ nhỏ hiền lành của họ xứng đáng có được hạnh phúc.
Họ không ngăn cản Ôn Tĩnh Bang mà còn chỉ đường cho anh đến phòng của Phong Ảnh Nguyệt.
"Thả tôi xuống!" Phong Ảnh Nguyệt vừa tức giận vừa căng thẳng, "Tôi nói chân của tôi không bị tật, tôi tự biết đi..."
Nhưng... được anh ôm trong lòng thật dễ chịu. Cô vùng vẫy một lúc, nhưng rồi cơ thể cô không muốn phản kháng nữa, ngoan ngoãn nằm yên trong vòng tay anh.
Nhìn quanh phòng ngủ của cô, Ôn Tĩnh Bang chợt thấy hổ thẹn. Thì ra cuộc sống trước đây của cô tốt đẹp như vậy. Vì đi theo anh mà cô bỏ lại tất cả, chịu đựng mọi gian khổ chỉ để thỏa mãn lòng tự phụ vô lý của anh.
Anh thật có lỗi với cô.
Ôn Tĩnh Bang nhẹ nhàng đặt cô lên chiếc giường lớn mềm mại, dịu dàng hỏi: "Em có muốn ngủ một lát không?"
Phong Ảnh Nguyệt không trả lời, chỉ nằm im trên giường không thèm để ý đến anh.
Anh lặng lẽ đi đến cửa, cẩn thận quan sát nhất cử nhất động của cô.
Không nghe tiếng của anh, Phong Ảnh Nguyệt thấy kỳ lạ, sau đó từ từ ngồi dậy, nghiêng đầu cố nghe ngóng xem còn có người nào ở trong phòng. Cô nhỏ giọng gọi: "Có ai đó không?"
Từ khi bị mù, thính giác của cô đã trở nên nhạy bén hơn.
Ôn Tĩnh Bang định đáp lời cô, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe cô lẩm bẩm, "Chắc là không." Lúc này anh lại không dám lên tiếng.
Anh nhìn cô vươn tay ra, cẩn thận chạm vào mép giường và chậm rãi bước xuống. Cô đưa chân tìm đôi dép mang vào, sau đó từng bước tiến gần bức tường.
Sau khi chạm được tường cô mới bắt đầu mò về phía phòng tắm, vừa đi bám vào tường.
Ôn Tĩnh Bang sợ cô vấp phải ngưỡng cửa nên vội vàng chạy theo, ôm lấy eo cô: "Coi chừng! Phía trước có ngưỡng cửa, em phải bước cao hơn một chút."
Nhưng Phong Ảnh Nguyệt lại không thấy cảm kích. Cô đã nhịn quá lâu chỉ vì không muốn người khác nhìn thấy cô đi vệ sinh. Không ngờ anh lại núp ở đó theo dõi cô.
Nghĩ đến đây, cô nổi giận giơ gót chân giẫm mạnh lên chân anh. Tuy biết mình mang dép sẽ không làm anh đau, cô vẫn muốn trút hết cơn giận đang dồn nén trong lòng. "Đi ra ngoài! Tôi tự đi được, không cần phiền tới anh."
Nhưng Ôn Tĩnh Bang nào chịu buông. Anh vòng tay qua eo cô, nhẹ nhàng bế cô vào phòng tắm. Anh hỏi không chút dè kiêng: "Em muốn đi vệ sinh à? Hay là muốn tắm?"
"Không phải chuyện của anh." Cô không nhìn thấy gì, chỉ dựa theo giọng nói đẩy anh ra xa.
Anh nóng lòng hỏi: "Phong Ảnh Nguyệt, em còn ngại gì nữa? Chúng ta là vợ chồng. Trên người em có chỗ nào mà anh chưa nhìn qua?" Ý anh là cô không cần cảm thấy xấu hổ trước mặt anh, chuyện thân mật nhất họ cũng đã làm rồi.
Lời anh nói khiến Phong Ảnh Nguyệt sững sờ, hoàn toàn mất hết kiểm soát.
"Huhu..." Cô chợt thấy tủi thân, "Anh đi ra, tôi thà chết còn hơn để cho anh nhìn thấy."
Khi không bị bố mình bỏ rơi, khi không bị ném cho anh, lại không có người giúp cô giải quyết chuyện riêng tư... tất cả những oan uổng này khiến Phong Ảnh Nguyệt khổ sở vô cùng. Cô cảm thấy mình làm người thật vô dụng.
Mọi uất ức và đau khổ tích tụ từ khi cô gặp tai nạn cho đến nay tuôn trào như nước vỡ bờ đê. "Ôi... Không có ai quan tâm đến tôi, hãy để cho tôi yên... tôi chỉ muốn một mình..."
Cô bắt đầu đấm vào bức tường trước mặt, càng đấm cành mạnh tay, cho đến khi đôi tay nhỏ bé của cô đỏ bừng.
Anh lập tức phản ứng, chen mình vào giữa cô và bức tường, hứng chịu những nắm đấm đang giáng xuống, "Em đánh anh đi, muốn đánh bao nhiêu cũng được, chỉ cần em trút được giận."
Vì anh mà cô phải chịu nhiều đau khổ như vậy, anh đáng bị trừng phạt.
Phong Ảnh Nguyệt gào khóc một trận ...
Sau khi trở về nhà cô không dám khóc nhiều. Cô sợ bố lo lắng cho nên đã cố kìm chế, chờ đến nửa đêm mới cắn chặt chăn âm thầm rơi nước mắt.
Nhưng hôm nay bố cô không có ở đây. Cuối cùng cô cũng có thể khóc thật to, khóc cho thỏa lòng.
"Huhu..." Cô khóc rất nhiều, khóc hết sức mình, khóc vì đau khổ và tức giận.
Điều duy nhất Ôn Tĩnh Bang có thể làm là ôm chặt cơ thể nhỏ bé đang run rẩy, để cho cô vơi hết nỗi buồn. Nghe tiếng khóc của cô, nhìn gương mặt ướt đẫm của cô, anh không khỏi suy ngẫm sâu sắc về bản thân mình. Tại sao anh lại tổn thương cô đến vậy? Cô chỉ là một cô bé chưa hiểu sự đời.
Cô khóc cho đến khi kiệt sức, để mặc cho anh giúp cô tắm rửa và vệ sinh.
Khi anh chăm sóc cô, chạm vào cơ thể cô, Phong Ảnh Nguyệt cứng đờ như một khúc gỗ, thụ động phản kháng.
......
Trút hết cơn giận và sức lực, Phong Ảnh Nguyệt không muốn bước ra khỏi phòng nữa. Bữa tối được Ôn Tĩnh Bang mang lên cho cô.
Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, hướng dẫn cô đến chiếc bàn trà rồi đỡ cô ngồi xuống. Anh không để bụng thái độ khó chịu của cô. Cô luôn tìm cách hất tay anh ra, nhưng anh vẫn kiên trì giữ lấy, đặt bát đĩa và đũa vào trong tay cô.
"Hôm nay có món cá, gà và..."
"Tôi không muốn nghe." Phong Ảnh Nguyệt ngắt lời anh. Cô quyết tâm để cho anh thấy một sự thật - đó là người mù vô dụng đến cỡ nào. Cô tin chắc rằng anh sẽ không đủ kiên nhẫn chăm sóc một người như cô cả đời.
Cô cố ý chạm đầu đũa xuống mặt bàn, rồi kéo dọc đũa dọc cho đến khi chạm vào một đĩa thức ăn. Cô cầm đĩa lên, há miệng thật to và dùng đũa lùa thức ăn vào miệng.
Sau vài lần làm văng tung tóe, cô lẩm bẩm: "Ừ, cái này chắc là thịt bò chiên trứng."
Cô tiếp tục mò lấy chiếc đĩa khác, lần này càng làm dữ dội hơn, "Ồ, thịt heo xào ớt xanh."
Cứ như vậy cô thử từng món ăn trên bàn, ăn một cách bừa bãi, cái miệng nhỏ dính đầy dầu mỡ như một đứa trẻ.
Cô cho rằng làm như thế sẽ khiến Ôn Tĩnh Bang tự giác, bởi vì một người mù không dễ hầu hạ.
Nhưng cô không hề biết Ôn Tĩnh Bang đang nhìn cô bằng ánh mắt đau lòng. Anh biết cô là một cô gái ưa sạch sẽ, thích ăn mặc gọn gàng tươm tất. Anh không ngờ rằng sau khi bị mù cô lại trở thành như vậy.
"Anh giúp em." Anh cầm đũa dịu dàng gắp thức ăn cho cô, "Ăn chậm thôi, đừng vội."
Anh nhẹ nhàng lau sạch mỡ trên miệng cô, "Này, ăn từng miếng một. Em yên tâm, còn có anh ở đây."
Anh không thể không tự trách. Tại sao lúc trước anh lại tàn nhẫn với cô đến vậy?
Không! Anh sẽ không bao giờ đối xử với cô như vậy nữa. Anh sẽ dùng quãng đời còn lại để bù đắp mọi lỗi lầm trong quá khứ.
Riêng Phong Ảnh Nguyệt lại nghĩ, anh tốt với cô chỉ là vì không nỡ thấy cô khốn đốn như bây giờ.
"Làm sao tôi có thể yên tâm?" Cô không nhịn được thở dài, "Anh biết không? Trong thời gian ở bên anh tôi đã học được một điều rất quan trọng, đó là làm người phải tin vào chính mình. Không thể tin ai khác, trừ khi đó là người thân."
Cô cố tình mỉa mai anh, nhưng không ngờ những lời này lại mang cho anh một tia hy vọng.
Thì ra cô vẫn xem anh là người thân của cô!
Họ là vợ chồng hợp pháp, đương nhiên là người một nhà rồi.
Nghĩ đến đây, tinh thần chiến đấu của anh được vực dậy. Đúng vậy, anh sẽ nắm bắt cơ hội này khiến cô yêu anh lần nữa. "Ừm, thân nhất chính là người trong gia đình."
Hừ, anh cũng đồng ý kiến với cô. Vậy thì từ bây giờ anh nên tránh xa cô đi. Phong Ảnh Nguyệt đẩy tay anh ra, tiếp tục ăn một cách vụng về vô cảm.
Còn anh thì càng kiên định hơn. Anh sẽ tiếp tục cố gắng, cũng như cô đã từng cố gắng khi còn yêu anh.
......
"Rầm!" Chiếc bình cổ quý giá bị vỡ thành trăm mảnh. Điều đáng sợ hơn nữa là thân hình nhỏ bé đang nằm giữa những mảnh vỡ đó.
Có một bóng người chạy như bay xuống cầu thang. Mặc cho những mảnh vỡ đâm vào tay chân, anh nhẹ nhàng bế Phong Ảnh Nguyệt đang nằm sóng sượt dưới sàn nhà lên, lo lắng hỏi: "Có bị thương ở đâu không?"
Cô không trả lời, để yên cho anh ôm cô đến chiếc ghế sô pha bên cạnh và kiểm tra xem cô có bị thương không.
Nghe thấy tiếng động, những người giúp việc trong nhà họ Phong vội vã chạy ra. Có người kêu lên: "A, cậu à, cậu bị chảy máu rồi kìa..."
Ôn Tĩnh Bang lập tức đáp: "Tôi không sao, các người mau mang hộp y tế đến đây. Dì Trương, dì dọn dẹp đống vụn dưới sàn, đừng để cho cô ấy bị thương nữa."
Anh bây giờ làm chủ cục diện, mọi người đều theo lời anh làm việc.
Cô cảm giác được anh đang nhẹ nhàng bôi thuốc khử trùng lên vết thương trên đầu gối cô. Chất cồn khiến cho cô đau rát, buột miệng xuýt xoa. Anh nhanh chóng nhận ra và dừng lại, đưa môi thổi nhè nhẹ lên vết thương nhỏ, "Không đau, không đau. Bôi thuốc xong sẽ ổn thôi."
Anh trở nên dịu dàng như thế từ khi nào?
Cô không nhớ rõ nữa, dường như là từ khi anh chuyển đến nhà cô. Anh chăm sóc cô từng li từng tí, lo sợ cô sinh hoạt bình thường sẽ bất tiện.
Anh lo cho cô rất chu đáo, nhưng điều đó càng khiến cô không muốn để cho anh dễ chịu. Có nhiều lần cô cố tình vấp ngã và làm cho mình bị thương, khiến anh lo cuống lên.
Nghe anh luôn miệng xin lỗi vì đã không chăm sóc tốt cho cô, cô mừng thầm trong bụng bởi vì đó nằm trong kế hoạch của cô. Cô muốn anh bỏ cuộc, đừng can thiệp vào cuộc sống của cô nữa.
Nhưng điều cô không ngờ là đối với hành vi quá quắt của cô, anh có một sự kiên nhẫn vô hạn.
Thật ra hôm nay là cô cố ý gây chuyện. Cô vội vã xuống cầu thang khi anh không chú ý, và tự mình lao vào chiếc bình hoa lớn.
Điều cô muốn rất đơn giản - là anh rời khỏi nhà họ Phong, rời xa cô càng sớm càng tốt.
Vào lúc này cô nghe thấy dì Trương bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở anh: "Cậu, vết thương của cậu chảy máu nhiều quá..."
Cô nhận ra anh muốn dì Trương đừng nói nữa. Họ không biết rằng người mù như cô rất thính tai.
Đủ rồi! Cô không muốn làm khó anh... cũng không muốn anh làm khó cô nữa.
"Anh Ôn..." Đã lâu lắm rồi, đây là lần đầu tiên cô gọi tên anh. Bàn tay nhỏ chạm vào bàn tay to lớn của anh, "Cầm máu trước đi, em có chuyện muốn nói với anh."
Khi nói chuyện, cô hướng khuôn mặt nhỏ nhắn của mình về phía anh.
Cuối cùng cô cũng chịu đối mặt với anh rồi. Anh rất cảm động, đau lòng, áy náy, nhưng cũng rất vui, "Phong Ảnh Nguyệt, anh không sao. Em muốn nói gì thì cứ nói."
"Không!" Cô nài nỉ: "Dì Trương, giúp anh ấy xử lý vết thương rồi đưa anh ấy đến phòng con nhé."
Cô đứng dậy và gọi người khác đưa cô về phòng. Đi được hai bước, cô quay lại nói: "Anh Ôn, anh làm vậy đã đủ rồi, em... tha thứ cho anh."
Sau đó cô quay người đi lên lầu.
Mắt Ôn Tĩnh Bang ướt lệ. Không, những gì anh làm vẫn chưa đủ. Anh chỉ chăm sóc cô có mười ngày, còn cô phải chịu đựng sự ghẻ lạnh của anh hơn nửa năm qua...
"Cậu, để tôi giúp cho." Thấy Ôn Tĩnh Bang muốn đuổi theo, dì Trương liền cản anh lại. Không phải bà muốn đập tan đôi uyên ương trẻ, mà vì bà lo ngại cho vết thương ở chân anh.
Sau một vài tuần quan sát, bà đã có cái nhìn khác về Ôn Tĩnh Bang, đơn giản là vì anh thật lòng với cô chủ. Mọi người đều mong có thể giúp cho hai người họ gương vỡ lại lành.
"Cậu à, tính cách của cô chủ..." Dì Trương vừa giải thích vừa băng bó vết thương cho anh.
Ở bên kia, dì Lưu đỡ Phong Ảnh Nguyệt lên lầu. Sau khi đặt cô ngồi xuống ghế sô pha trong phòng, bà bắt đầu khuyên nhủ: "Nếu tha thứ được thì hãy tha thứ đi. Chồng của con đã làm hết sức rồi. Con nên đặt mình vào vị trí của cậu ta..."
Phải, cô hiểu.
Phong Ảnh Nguyệt nghe dì Lưu kể về sự bao dung của Ôn Tĩnh Bang đối với cô trong những ngày qua, lại nghĩ đến những lời cô thật lòng muốn nói với anh...