Băng bó xong vết thương, Ôn Tĩnh Bang lập tức chạy đến phòng Phong Ảnh Nguyệt. Anh rất mong được nói chuyện đàng hoàng tử tế với cô. Nếu được thì anh sẽ bày tỏ tình cảm ngày càng sâu đậm của mình.
Anh đã ở nhà họ Phong một thời gian. Cô càng đối xử ngang ngược với anh thì anh càng cảm thấy hối hận, bởi vì cô đã vì anh mà hy sinh rất nhiều.
Những gì anh nợ cô, anh tin rằng cả đời này sẽ không bao giờ trả hết.
Trong khi anh muốn kéo gần khoảng cách thì cô lại tìm cách chống đối anh. Và ngọn lửa nhỏ mang tên tình yêu lại bùng cháy trong tim anh, ngày càng đốt sáng hơn.
Suốt thời gian này họ ngày đêm ở bên nhau. Ngoài cảm giác tội lỗi đối với cô, anh còn khám phá được con người thật của cô. Cho dù bị tàn tật cô vẫn không nổi nóng vô cớ, trút giận lên đầu người khác... ngoại trừ với anh. Cô tôn trọng tất cả mọi người, ngay cả những người ăn kẻ ở trong nhà họ Phong.
Càng hiểu rõ cô, anh càng thích cô. Không, còn hơn cả thích!
Đây chính là tình yêu.
Lúc này anh phát hiện ra cô đã bám rễ trong trái tim anh, không những chiếm một vị trí quan trọng mà còn thanh lọc hết mọi tạp niệm trong lòng anh.
Anh muốn nhân cơ hội này để cô hiểu được lòng anh. Đó là lý do vì sao anh lại vội vã muốn gặp cô.
"Phong Ảnh Nguyệt, là anh đây." Anh không quan tâm đến vết thương ở chân mình. Vừa bước vào phòng, thấy cô đang định rót ly trà, anh vội chạy đến đoạt lấy ấm trà trong tay cô, "Để anh, để anh."
Phong Ảnh Nguyệt không từ chối anh rót trà cho cô.
Cô cầm lấy tách trà, loay hoay tìm một chỗ ngồi.
Anh hồi hộp ôm chặt lấy cô, "Để anh giúp em nhé."
Cô nói rất khẽ: "Anh Ôn, anh cũng ngồi xuống đi."
Kể từ khi gặp chuyện, đây là lần đầu tiên cô dịu dàng với anh như vậy. Ánh mắt Ôn Tĩnh Bang có chút cay. Anh ngoan ngoãn ngồi đối diện cô.
Phong Ảnh Nguyệt đợi một lúc mới mở lời: "Anh Ôn, đủ rồi. Anh làm vậy là đủ rồi."
Không! Vẫn chưa đủ. Mong muốn của anh là được chăm sóc cho cô hết quãng đời còn lại, "Anh..."
"Anh Ôn." Phong Ảnh Nguyệt không để ý đến điều anh muốn nói, "Anh thật xem em như một kẻ vô dụng, không biết tự chăm sóc mình."
Có lẽ cô quá nặng lời. Anh sững sờ, nhất thời không biết nên nói thế nào.
Phong Ảnh Nguyệt không có ý trách anh, "Em là người mù, nhưng..." Cô ngập ngừng, sau đó quyết định nói hết suy nghĩ trong lòng, "Chỉ có mắt em không nhìn thấy thôi, ngoài ra em rất khỏe mạnh."
Nói cách khác, cô không muốn từ bỏ chính mình.
"Xin lỗi, em không nên đối xử với anh như vậy. Là em cố ý dằn vặt anh." Cô thú thật, "Nghĩ đến lúc trước em thích anh nhiều như vậy, nhưng anh lại chán ghét em, cho nên em vẫn thấy có chút bất công..."
"Phong Ảnh Nguyệt." Anh khẽ gọi tên cô.
"Nhưng mọi việc tới đây là đủ rồi. Cho dù là anh muốn chuộc tội hay đền bù, em đều cảm nhận sự chân thành của anh." Cô đưa tay ra, anh nhanh chóng nắm chặt lấy bàn tay cô, đan các ngón tay của hai người vào nhau, "Em từng mong rằng đôi tay này có thể chăm sóc em cả đời. Mười ngày qua anh quả thật đối với em rất tốt, em rất cảm kích."
"Phong Ảnh Nguyệt." Trong mắt anh tràn đầy sự áy náy và tình yêu sâu sắc dành cho mình cô.
"Nghe anh gọi tên em, em rất vui. Em từng rất mong được anh gọi như vậy." Cô nhẹ nhàng chạm vào từng ngón tay của anh, "Từ khi quen biết anh đã gọi cả tên lẫn họ của em. Em tự hiểu mình khó có thể thay đổi suy nghĩ của anh."
"Ảnh Nguyệt." Anh ngoan ngoãn gọi tên cô lần.
"Nhưng em vẫn không bỏ cuộc. Đã yêu thích thì tại sao không thể vì anh mà đấu tranh, mong rằng một ngày nào đó anh cũng sẽ yêu em..." Đây chính là lý do cô vẫn luôn chờ đợi anh. "Sau này em mới hiểu, tình cảm không thể miễn cưỡng."
"Nguyệt..." Ôn Tĩnh Bang khẽ thở dài, gọi cô bằng cái tên mà trong lòng đã gọi trăm ngàn lần.
"Em đã trả giá cho sự cố chấp của mình. Em không còn oán hận hay trách móc gì. Anh Ôn, em thật sự tha thứ cho anh." Cô xin anh, "Đừng thương hại em. Đó là điều em không bao giờ muốn."
Cô cười thật tươi: "Cho dù có mù thì em vẫn là công chúa nhỏ của nhà họ Phong. Anh thật sự không cần lo lắng cho em đâu."
Bàn tay của cô mò mẫm về phía trước, "Em chỉ có một ước nguyện..." Cô có vẻ hơi ngại ngùng, giống như đang quay về làm cô vợ nhỏ mong được anh ban cho một ánh mắt. "Em có thể chạm vào mặt anh không? Em... không muốn quên gương mặt của anh."
Nước mắt Ôn Tĩnh Bang chảy dài trên má. Anh cúi người về phía trước, nắm lấy hai bàn tay nhỏ nhắn của cô đặt lên mặt mình, nghẹn ngào hỏi: "Anh thật sự không còn cơ hội sao?"
Bàn tay của Phong Ảnh Nguyệt lướt qua chân mày anh, chạm vào giọt nước nóng hổi đang ứa ra từ khóe mắt, "Anh Ôn, anh chỉ tội nghiệp cho em thôi, có phải không? Đừng như vậy, em mạnh mẽ hơn anh tưởng rất nhiều."
Cô vuốt chiếc mũi đẹp và đôi môi mỏng của anh, "Em sẽ sống thật tốt, và anh cũng vậy. Em không muốn anh phải tự trách nữa. Tất cả đều là lỗi của em."
Phải, ban đầu anh thực sự cho là vậy, nhưng anh... đã thay đổi rồi.
"Đừng buồn." Giọng cô nhẹ như gió thoảng, "Cho dù thời gian có quay trở lại em vẫn làm như thế. Đừng tự trách nữa..."
Anh nắm chặt tay cô, "Nguyệt, anh yêu em, chỉ là trước đây anh không nhận ra..."
"Em ghi nhớ khuôn mặt của anh, vậy là đủ rồi..." Phong Ảnh Nguyệt dường như không nghe thấy lời tỏ tình của anh. Cô tiếc nuối rút tay lại, "Anh Ôn, hãy về đi. Đừng nhớ tới em nữa."
Cô kiên quyết kéo chuông gọi người ra. Nghe thấy tiếng cửa mở, cô bình tĩnh nói: "Là dì Lưu có phải không? Phiền dì đưa anh Ôn rời khỏi nhà họ Phong, anh ấy không còn nợ con bất cứ thứ gì nữa."
Ôn Tĩnh Bang còn chưa kịp nói thì dì Lưu đã không nhịn được khóc: "Cô chủ, cô đừng bỏ rơi cậu Ôn. Cậu ta thực sự rất hối hận."
Phong Ảnh Nguyệt chật vật đứng dậy, đầu gối vô tình đập vào bàn trà. Cô mỉm cười, nhẹ nhàng nói: "Con phải để cho anh ấy đi. Con vẫn còn thích anh ấy, muốn anh ấy làm lại chính mình."
Khoảnh khắc Ôn Tĩnh Bang nhìn thấy cô đập vào bàn, anh muốn bất chấp tất cả lao tới che chở cho cô. Nhưng anh lại kiềm chế, vì anh đã hiểu được ý tứ trong lời nói của cô, "Nguyệt, em phải tự chăm sóc bản thân..."
Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong tim anh. Cô nói rằng cô vẫn còn thích anh, vì vậy cô muốn cho anh tự do và để anh được làm chính mình. Thì ra cô thực sự không muốn rời xa anh!
Anh cuối cùng cũng hiểu được cô.
Ôn Tĩnh Bang lau nước mắt, tham lam nhìn Phong Ảnh Nguyệt lần cuối rồi lặng lẽ bước ra khỏi phòng cô. Trong lòng anh tự nhủ: Nguyệt, anh sẽ quay lại.
Khi trong phòng chỉ còn lại một mình cô, Phong Ảnh Nguyệt mới để cho những giọt nước mắt đã kìm nén bấy lâu nay tuôn trào, "Anh Ôn, cái em thích chính là sự kiêu ngạo của anh trước đây. Em không muốn anh phải cúi đầu trước mặt em nữa."
Phải, cô vẫn yêu anh. Nhưng anh còn một tương lai trước mắt, cô không muốn làm lỡ anh.
......
Hai năm sau.
Ông Phong nhìn trợ lý đắc lực của mình: "Con chắc chắn khoản đầu tư này có thể kiếm lời à?"
Trợ lý của ông ngạo mạn hỏi ngược lại: "Con có bao giờ để chú chịu thua lỗ không?"
"Nói cũng phải." Ông Phong phải thừa nhận, trợ lý này của ông không nói ngoa.
Hai năm trước khi ông vừa bay từ Pháp về, người trợ lý tài giỏi này đột nhiên xuất hiện trước mặt ông, quỳ xuống xin ông giúp anh làm nên sự nghiệp.
Ông miễn cưỡng đồng ý chỉ vì tình cảm sâu nặng của anh đối với con gái út của ông. Không ngờ kể từ đó giá trị cổ phiếu của ông tăng vùn vùt, tài sản của ông cũng tăng lên gấp bội, khiến cho cái danh nhà giàu mới nổi của ông càng vang dội hơn.
"Đề nghị của chú lúc trước con thấy sao?" Ông Phong là một doanh nhân khôn ngoan, đương nhiên không muốn vuột mất một nhân tài xuất chúng.
Vẻ mặt của anh trở nên nghiêm túc, "Con... cô ấy vẫn không muốn gặp con sao?"
Ông Phong thấy hơi ngại, "Con cũng biết tính tình của Tiểu Nguyệt Nhi rồi, không có ai có thể thay đổi được quyết định của nó."
Trợ lý của ông cúi đầu buồn bã, vẻ tự tin trước đó đã biến mất, "Con vẫn muốn xin cô ấy cho con thêm một cơ hội nữa."
"Được rồi." Ông Phong vỗ vai trợ lý như muốn động viên anh, "Chú nói giúp con lần nữa."
"Cảm ơn bố vợ." Gương mặt của anh bừng sáng, coi như anh đặt hết hy vọng của đời mình vào tay ông.
Ông Phong không còn cách nào khác ngoài việc đưa trợ lý của mình đi gặp con gái út.
......
Phong Ảnh Nguyệt đã làm quen với thế giới không có ánh sáng.
Cô đi xuống cầu thang như một người bình thường, đến bàn trà trong phòng khách rót cho mình một cốc nước, từ từ uống rồi cất cốc nước đi, sau đó ra ngoài vườn tản bộ. Cô ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt những cánh hoa đang đung đưa trước gió, "Hoa thơm quá."
"Tiểu Nguyệt Nhi, bố có chuyện muốn nói với con." Ông Phong vội vã đi đến bên con gái, nóng lòng muốn hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng của mình.
"Bố à, bố lợi dụng anh ấy như vậy còn chưa đủ sao?" Phong Ảnh Nguyệt đã nghe bố mình cầu xin cho Ôn Tĩnh Bang suốt hai năm qua. "Con đã nói là không trách anh ấy nữa. Anh ấy được tự do rồi."
Cô không có ý định quay lại với Ôn Tĩnh Bang.
Không vì lý do nào khác, chỉ vì cô không muốn anh giống như hai năm trước đây, ở bên cô quỳ xuống cầu xin. Cô muốn anh giữ nguyên sự tự tin, kiêu ngạo của mình.
Coi như hết cách, ông Phong đành đánh liều một phen. Ông rất mong con gái có thể ở bên cạnh mình suốt đời, nhưng so với việc có một chàng rể có thể kiếm ra tiền, ông tất nhiên sẽ chọn phương án sau. Ai nói ông không phải là người thực dụng chứ?
"Hôm nay bố đến để nói chuyện với con chứ không phải đến ép con quay về với nó." Ông tiêm cho con gái một liều thuốc mạnh.
Thân thể Phong Ảnh Nguyệt run lên. Chuyện phải đến cuối cùng cũng đã đến. Có lẽ bố cô sắp tìm cho anh một người thích hợp, để anh kết hôn và sinh con.
Tuy đã chuẩn bị tâm lý nhưng cô vẫn thấy như có ai đó đột nhiên cầm dao đâm vào tim cô, khiến lòng cô đau nhói.
"Bố muốn nói chuyện gì?" Cô chợt thấy chán nản vô cùng.
"Nó đã không thể làm con rể bố." Ông cẩn thận quan sát biểu cảm trên mặt con gái. Được lắm, cô còn quan tâm đến anh, vậy thì còn chút hy vọng. "Để bố nhận nó làm con nuôi. Qua một thời gian nữa sẽ tìm cho nó một người vợ để sinh con đẻ cái."
Ai bảo ông sinh ba đứa con vô tích sự như vậy chứ? Ngay cả khi lập gia đình bọn chúng cũng không biết sống hòa hợp với nhau, đã vậy còn gây rắc rối, báo hại ông không có cháu để ẵm.
"Nó rất biết điều, chắc chắn sẽ vui vẻ chấp nhận thôi." Ông kết thúc cuộc trò chuyện này bằng câu: "Vậy nhé, coi như con đã đồng ý."
Phong Ảnh Nguyệt nghe ông sắp bỏ đi, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vô cùng hoang mang. Cô gần như muốn khóc: "Bố, con..."
"Con không đồng ý!" Ôn Tĩnh Bang làm theo lời ông Phong, núp một bên chờ câu trả của cô. Nhưng anh thật không ngờ ông lại cắt đứt cơ hội cuối cùng của anh. Anh buộc phải ra mặt tuyên bố: "Con sẽ đợi cô ấy cả đời."
Phong Ảnh Nguyệt định quay vào trong nhà, nhưng khi nghe thấy giọng nói quen thuộc và lời hứa chân thành đó, cô đứng sững tại chỗ.
Đương nhiên cô biết anh luôn ở bên cạnh cô, nhưng cô chưa bao giờ để lộ tình cảm của mình, thậm chí còn giả vờ như anh không tồn tại.
Thật ra cô vẫn chờ đợi...
Cô chờ lời tỏ tình của anh. Hai năm qua anh vẫn âm thầm theo cô, nhưng chưa bao giờ dám lên tiếng cho cô biết. Anh luôn e dè, chỉ biết lặng lẽ bảo vệ cô.
"Anh Ôn!" Cuối cùng anh cũng chịu lên tiếng trước mặt cô.
"Nguyệt! Hãy cho anh một cơ hội nữa để yêu em." Anh bất chấp tất cả nói: "Anh nguyện làm đôi mắt của em, làm chỗ dựa của em. Chỉ cần được ở bên cạnh em, em có xem anh như không khí cũng không sao, anh yêu em là đủ rồi."
Anh kích động đến mức quên cả kiêng dè, lao đến ôm chặt lấy cô, "Anh không dám cầu xin điều gì cả, chỉ mong em cho anh thêm một cơ hội..."
"Đừng thương hại em..." Giọng cô nhỏ dần.
"Không phải là thương hại." Bên cạnh cô hai năm, anh đã hoàn toàn hiểu rõ tình cảm của mình, "Anh thực sự yêu em. Anh yêu sự độc lập của em, lòng tốt của em, tinh thần hy sinh vì tình yêu của em... Không! Anh yêu em chỉ vì em là em thôi..."
"Kể cả khi em là một người tàn tật?" Cô hỏi rất nhẹ nhàng.
"Em không bao giờ là người tàn tật." Anh trả lời dứt khoát, "Bởi vì em còn có anh, anh sẽ là chỗ dựa suốt đời của em."
"Anh Ôn..." Phong Ảnh Nguyệt biết đây chính là tình yêu đích thực. Cô không nhịn được đưa hai bàn tay nhỏ nhắn của mình áp lên mặt anh, "Em thật sự rất nhớ anh..."
"Hãy tiếp tục yêu anh, có được không?" Anh hỏi một cách chân thành: "Không yêu cũng không sao, anh sẽ cố gắng khiến cho em yêu anh lần nữa."
Không, em chưa bao giờ ngừng yêu anh. Đây là tiếng lòng của Phong Ảnh Nguyệt.
Ông Phong đứng một bên lau nước mắt, nhưng vẻ mặt lại rất mãn nguyện. Con gái út cuối cùng đã tìm được hạnh phúc. Ông sẽ tiếp tục công tác tư tưởng, đảm bảo hai đứa con lớn của ông cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.
Con cháu nhà họ Phong nhất định được viên mãn. Đây chính là ao ước của vợ ông từ khi bước chân đến ngôi nhà này.
Hết