Ánh Trăng Sáng Là NPC Trong Học Viện Quý Tộc

Chương 1

Trước Sau

break

Hầu như không có học sinh nào lại không thích tiếng chuông tan học.

Thế nhưng ở Học viện Serromir, tình huống luôn có chút ngoại lệ.

“Nghe nói trên diễn đàn học viện, cậu bênh vực cho mấy người được tuyển đặc cách lắm nhỉ?”

Giờ tan học, ánh hoàng hôn xuyên qua bức tường kính chiếu vào nhà thi đấu trống trải, rọi lên gương mặt một học sinh có vẻ mặt xám xịt như tro tàn.

Người bị tra hỏi không dám ngẩng đầu, rụt cổ như chim cút, cúi gằm nhìn mũi giày của mình, cố nuốt lượng nước bọt không kìm được.

“Tôi nghĩ đây là một sự hiểu lầm ạ.” Thanh niên đan mười ngón tay ra sau lưng: “Đàn anh Hilaire...”

Một quả bóng rổ lao tới, đập mạnh vào bức tường cách thanh niên nửa mét.

“Bộp!”

Toàn thân thanh niên giật bắn, nhưng ánh mắt vẫn chỉ dám nhìn xuống mặt đất. Luồng gió do quả bóng mang theo gần như sượt qua mặt cậu ta.

Khóe mắt cậu ta liếc thấy trên mặt đất bị ánh hoàng hôn kéo dài ra một cái bóng cao lớn. Bóng đó đưa tay hờ hững bắt lấy quả bóng nảy lại một cách tùy tiện và lười nhác.

“Đàn anh cũng là thứ để cậu gọi bừa à?” Giọng hắn ta đầy kiêu ngạo.

Giọng thanh niên nhỏ như muỗi: “... Xin lỗi, tôi muốn nói là thưa thiếu gia Owen ạ.”

Người kia hừ lạnh, cầm lấy quả bóng rổ, bước ra khỏi vạch ném phạt rồi nhẹ nhàng nhảy lên ngồi lên bệ cao bên cạnh, đôi chân dài đong đưa, cúi xuống khinh miệt nhìn cậu đàn em đang co rúm.

“Ngẩng đầu lên. Với lại cái chữ thiếu gia đó cậu cũng không xứng gọi đâu.” Hắn ta nói: “Nào, nói thử xem, cậu thấy có chỗ nào không ổn khi để mấy người được tuyển đặc cách dùng thời gian rảnh để dọn dẹp nhà thi đấu này?”

Thanh niên buộc phải ngẩng đầu đối diện với hắn ta.

Giờ tan học, thỉnh thoảng mới vang lên tiếng học sinh cười nói, chạy ngang ở bên ngoài; nhà thi đấu cao mười mét vì thế càng trở nên trống trải, đến cả ánh hoàng hôn dường như cũng mất đi hơi ấm.

Thanh niên lắp bắp: “Đương nhiên là không ạ, những người được tuyển đặc cách mà đóng không đủ học phí thì đến đây dọn dẹp cũng xem như vừa làm vừa học, hơn nữa đó cũng là nghĩa vụ phải làm. Thưa ngài ủy viên kỷ luật, tôi tuyệt đối không có ý chất vấn hội đồng trường. Vậy... vậy tôi có thể đi được chưa ạ?”

Hilaire Owen nhìn chằm chằm vào cậu học sinh khóa dưới. Đôi mắt xanh lục vô cảm như vực sâu không đáy, càng nhìn lâu, hai chân thanh niên càng run.

Cuối cùng, cậu ta không chịu nổi nữa, quay đầu nhìn sang hướng khác: “Đàn anh Lâm, cứu tôi với. Tôi thật sự biết sai rồi, sau này tuyệt đối không dám than phiền lung tung nữa, xin anh...”

Tầm mắt của cậu ta hướng về khu nghỉ ngơi trong nhà thi đấu. Một thanh niên tóc đen đang tựa trên ghế dài đọc sách. Nghe tiếng gọi, anh ta thậm chí không ngẩng đầu, chỉ đẩy đẩy gọng kính rồi đọc tiếp, làm như không nghe thấy.

Ngay giây tiếp theo...

“Bộp!”

Quả bóng rổ đập vào ngực, thanh niên lùi hai bước, cúi gập xuống vì đau nhưng vẫn hốt hoảng đỡ lấy bóng, trán túa mồ hôi lạnh.

Hilaire phủi bụi trên tay: “Đến lúc này mới biết cầu xin? Muốn tìm Lâm Phủ cũng vô ích.”

“Tôi... tôi sẽ không dám tự cho mình là thông minh nữa đâu, đàn anh!” Thanh niên gần như sắp khóc: “Tôi chỉ nghe nói trong số những người bị bắt làm lao động nghĩa vụ, có cả một người mà hai vị đàn anh rất để ý, nên mới muốn bênh vực một chút... biết đâu sau này có thể...”

Trong mắt Hilaire lóe lên vẻ dữ tợn, nhưng hắn ta tức đến bật cười.

“Để ý?” Hắn ta nhảy xuống bệ cao, từng bước đi về phía cậu khóa dưới: “Cậu nói tôi và anh em của tôi sẽ để ý cái tên học sinh được tuyển đặc cách chuyên đối đầu với tôi ở mọi nơi, Lục Nguyệt Chương ấy hả?”

Thanh niên khóa dưới lắc đầu như trống bỏi: “Không không đàn anh, xin tha lỗi cho tôi nói năng hồ đồ...”

Hilaire đưa tay ra, sắp tóm lấy cậu ta thì đúng lúc đó, một tiếng rung “ong” vang lên, tiếng báo tin nhắn điện thoại trong trẻo từ xa truyền lại, dây dội trong nhà thi đấu khiến âm thanh càng chói tai.

Hilaire khựng lại, gầm lên đầy mất kiên nhẫn: “Lâm Phủ! Điện thoại chết tiệt của cậu không thể yên một lúc được à?”

Lâm Phủ đặt sách xuống, lấy điện thoại ra: “Hai người cứ tiếp tục đi.”

Mặt thanh niên khóa dưới hiện ra vẻ tuyệt vọng sâu sắc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương