Ánh Trăng Sáng Là NPC Trong Học Viện Quý Tộc

Chương 2

Trước Sau

break

Lâm Phủ mở tin nhắn xem. Cửa lớn của nhà thi đấu bỗng bị đẩy mạnh, một học sinh khóa dưới khác chạy vào: “Đàn anh Hilaire!”

Hilaire nghiến răng: “Biến sang một bên!”

“Xin lỗi đàn anh, nhưng tin này chắc anh không muốn gác lại đâu.”

Cậu ta rõ ràng là đàn em thân tín của Hilaire, đành liều mạng tiến lại gần. Hilaire trừng mắt nhìn thanh niên khóa dưới nọ rồi đẩy mạnh sang một bên, nghiêng người nghe.

Tên đàn em ghé tai nói nhỏ gì đó.

Giây tiếp theo, đồng tử xanh lục sẫm của Hilaire bỗng co lại.

“C... cậu chắc chứ?” Hắn ta hỏi rành rọt từng chữ.

“Ngu Thính tỉnh rồi?”

Tên đàn em run rẩy gật đầu. Hilaire đờ ra một giây, đột ngột quay đầu sang, ánh mắt chạm vào ánh nhìn của Lâm Phủ. Người kia đã bỏ điện thoại xuống, trên màn hình còn thấp thoáng hình ảnh một tấm ảnh bệnh viện mờ.

Môi Hilaire mấp máy: “Xem ra cậu cũng biết rồi.”

Lâm Phủ cất điện thoại, gập sách đứng bật dậy. Trong động tác mang theo một chút nôn nóng hiếm thấy.

“Vừa rồi đấy, Ngu Thính tỉnh rồi. Sau ba tháng, cuối cùng cậu ấy đã mở mắt. Cậu tiếp tục nói chuyện với đàn em của mình đi, ủy viên kỷ luật.” Lâm Phủ nói: “Tôi xin phép đi trước nhé.”

Nói xong thì vội vàng bước ra cửa nhà thi đấu. Hilaire đẩy lưỡi chống má: “Khoan đã, tôi đi với cậu.”

Hắn ta nói rồi bước nhanh theo sau, tên đàn em cũng không dám chậm trễ.

Cửa lớn đóng sầm lại, nhà thi đấu lập tức trở nên tĩnh mịch như chết, chỉ còn lại thanh niên học sinh khóa dưới vừa thoát chết đứng ngơ ngác tại chỗ.

...

Cùng lúc đó.

Bệnh viện tư Raymond, phòng chăm sóc đặc biệt hạng nhất.

Lông mi Ngu Thính khẽ run, cậu chậm rãi mở mắt.

Trước mắt chỉ toàn một màu trắng lạnh lẽo sạch sẽ.

Vô số thiết bị y tế phát ra ánh đèn xanh đỏ và con số nhấp nháy, bao quanh giường bệnh của cậu. Dây điện và ống truyền dịch đan thành một mạng lưới dày đặc.

Cậu thử hé môi, yết hầu lăn lên lăn xuống nhưng không phát ra được một âm nào.

Cửa phòng bị đẩy ra.

“Tiểu thiếu gia, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi. Đúng là tai qua nạn khỏi, ắt có phúc về sau.”

Một y tá đeo khẩu trang bước vào, đứng cạnh giường Ngu Thính.

“Những ngày này bệnh viện đã ban hành không biết bao nhiêu giấy báo nguy kịch, lão phu nhân lo đến sắp khóc ngất... Tiểu thiếu gia, tôi biết cậu rất mệt, nhưng vẫn phải cố thêm một chút nữa rồi mới được ngủ.”

Đôi mày Ngu Thính khẽ nhíu lại, muốn nói gì đó, nhưng chỉ một làn gió nhỏ lùa qua khe cửa cũng đủ khiến hai hàm răng của cậu va lập cập.

Y tá dùng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng nâng mí mắt mỏng của cậu lên, soi đèn nhỏ kiểm tra, lại xem các thiết bị, cuối cùng sờ vài chỗ trên người cậu: “Mục cuối cùng rồi, tiểu thiếu gia, nhìn vào đây nào.”

Cô đưa một chiếc gương cầm tay đến trước mặt Ngu Thính, chỉ cách chóp mũi hơn chục phân.

“Nhận ra ai không? Nếu nhận ra thì chớp mắt ba cái.”

Ngu Thính cố gắng mở mắt.

Trong gương phản chiếu một khuôn mặt trắng bệch như ánh trăng, gương mặt thanh niên gầy gò, da trắng như giấy lại càng nổi bật trên nền tóc đen và đôi mắt đen. Mỗi hơi thở, đường xương bên cổ cậu lại hằn rõ; môi khô nứt, mang màu hồng tươi của thiếu máu.

Mang bệnh nặng nhưng vẫn lạnh lùng, tuấn tú như một nắm tuyết mới.

Ngu Thính nhìn chằm chằm vào gương rất lâu không rời mắt.

Đến khi y tá bắt đầu hoài nghi cậu có qua nổi bài kiểm tra nhận thức cuối hay không, hình ảnh trong gương mới từ từ khép mi mắt, chớp một cái, hai cái, ba cái.

Y tá thở phào, cất gương: “Tốt quá tiểu thiếu gia. Tôi báo tin mừng này cho bác sĩ chủ trị và bác sĩ gia đình ngay. Cậu nghỉ ngơi, tôi mười phút lại vào kiểm tra.”

Cửa khép lại theo bước chân cô.

Khớp xương đau như bị trộn lẫn với mảnh thủy tinh vỡ, mí mắt Ngu Thính nặng trĩu, cuối cùng không chống đỡ nổi nữa, từ từ nhắm lại.

Trớ trêu thay, cậu lại xuyên vào đúng thời điểm này.

Đến giờ Ngu Thính mới buộc phải chấp nhận. Cậu đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đam mỹ rẻ tiền ở thế giới trước của mình.

Trong nguyên tác, “Ngu Thính” đáng lẽ chết vì nhiễm trùng nghiêm trọng sau tai nạn xe. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương