Ánh Trăng Sáng Là NPC Trong Học Viện Quý Tộc

Chương 3

Trước Sau

break

Nhưng giờ cậu tỉnh dậy, nghĩa là cậu phải kéo lê cơ thể suy kiệt sau ba tháng hôn mê này, tiếp tục sống cuộc đời một nhân vật làm nền chỉ được vài dòng miêu tả trong truyện, đồng thời cũng là cuộc đời mới của bản thân cậu ở thế giới này.

Nghe thì như được trời ban bánh nhân... nếu như Ngu Thính không biết rõ mức độ máu chó của cuốn truyện trước đó.

“Tiểu thiếu gia ơi?”

Y tá lại gõ cửa bước vào. Thời gian chưa tới mười phút, rõ ràng có chuyện quan trọng.

“Xin lỗi đã làm phiền, nhưng có mấy người đang ở dưới tầng của khu nội trú muốn gặp tiểu thiếu gia, chắc họ là những người đầu tiên nhận được tin cậu tỉnh lại. Ai cũng nói muốn vào thăm.” Cô lật sổ ghi chép: “Có vẻ đều là các thiếu gia nhà nào đó, thái độ không hợp tác lắm, nhưng tôi vẫn bảo người ghi tên lại...”

Mi mắt trắng bệch của Ngu Thính mệt mỏi nâng lên, đôi mắt đen nhìn y tá, ánh mắt vừa vẩn đục của người bệnh nặng, lại vừa tỉnh táo kỳ lạ.

Y tá đọc: “Có một vị thiếu gia nhà họ Owen, còn một người tên Lâm Phủ, là người duy nhất chịu để lại họ tên đầy đủ... để tôi xem, ngoài ra còn...”

Ánh mắt Ngu Thính khẽ rung, như mặt hồ có gợn sóng.

“Hilaire Owen?” Cậu hỏi với âm giọng khàn đặc.

Y tá sững người, đóng sổ, tiến lên muốn điều chỉnh đầu giường: “Vâng, tiểu thiếu gia. Vị thiếu gia Owen đó là bạn của cậu sao?”

Ngu Thính nâng tay, ngón tay thon dài run lên vì yếu sức. Động tác nhỏ khiến y tá lập tức dừng lại.

Thiếu niên bệnh tật nằm trên giường này quá mức yếu ớt, như chỉ cần một cơn gió là ngã, vậy mà vẫn kiên quyết ngăn cô lại.

Y tá không dám thở mạnh, đợi chỉ thị.

Giọng Ngu Thính vì khàn mà thấp trầm hơn đôi chút: “Từ chối hết.”

“Từ chối thăm? Tiểu thiếu gia, những người bạn và bạn học của cậu trông có vẻ rất lo, không thể chỉ một câu mà đuổi được đâu...”

Nằm quá lâu khiến toàn thân Ngu Thính như gỉ sét. Tóc mái của cậu dài quá mức, sợi tóc quét qua khóe mắt khiến đôi mắt khô rát.

Cậu mím đôi môi mỏng: “Nói với họ, đây là lệnh của viện trưởng, cũng là mẹ tôi. Không cho bất kỳ người ngoài nào thăm.”

Y tá do dự một giây rồi gật đầu lui ra.

Trong phòng chỉ còn tiếng máy móc cao thấp xen nhau.

Ngu Thính khép mắt, cố nghiêng đầu sang bên. Tóc mái mềm rơi xuống, lướt qua hàng mi dày. Thân thể ốm yếu được quấn trong chăn tơ tằm, má bên hơi lõm xuống gối lông ngỗng mềm, hơi thở đứt quãng.

Cậu đương nhiên biết đám nhân vật chính kia đối với bất kỳ ai cũng là sự tồn tại không thể đắc tội.

Cũng như đối với bất kỳ ai, việc sống lại đều đáng để vui mừng.

Thế nhưng đối với Ngu Thính, tình huống luôn có ngoại lệ.

Ví dụ như bây giờ điều cậu cần nhất vẫn là một giấc ngủ sâu thật sự, để thả lỏng tinh thần và hồi lại sức.

...

Dưới sự chăm sóc luân phiên của đội ngũ y tế, ba ngày sau, Ngu Thính đã thuận lợi tháo bỏ phần lớn các thiết bị y tế, hơn nữa còn hồi phục khả năng tự ăn uống.

“Để bà nội nhìn kỹ xem nào, đứa cháu ngoan của bà... tóc dài hơn rồi, người cũng tiều tụy đi, thật là... thật là chịu khổ quá rồi...”

Giường điện trong phòng bệnh hạng đặc biệt được điều chỉnh về chế độ không trọng lực, cho phép bệnh nhân dựa ngồi lên phần đầu giường cong gập được nâng lên.

Ngu Thính cầm điện thoại thông minh, nhìn vào cuộc gọi video, thấy bà lão tóc bạc đang dùng khăn tay lau khóe mắt, cậu khẽ thở dài một tiếng rất nhẹ.

“Bà ơi, đừng khóc nữa, cháu không phải vẫn khỏe sao?” Ngu Thính bất đắc dĩ cong khóe môi: “Bà xem, mỗi ngày y tá chỉ cho phép cháu dùng thiết bị điện tử nửa tiếng thôi, hai bà cháu mình nên dùng thời gian này để nói chuyện vui vẻ chứ.”

Mặc dù hồi phục rất tốt, nhưng bệnh viện vẫn đặt ra quy định nghiêm ngặt về quyền thăm bệnh của Ngu Thính, ngoài người thân trực hệ, bất cứ ai cũng không được phép lấy lý do thăm hỏi mà làm phiền cậu nghỉ ngơi.

Bà lão trên màn hình lúc này đang ở một nơi giống như vườn sau nhà, những bụi hoa rực rỡ tương phản rõ nét với phòng bệnh nhạt nhẽo, đơn điệu trong bệnh viện.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương