“Gần đây chẳng có chuyện gì khiến bà vui lên được.” Đôi mắt bà đỏ hoe, đau lòng nhìn đứa cháu ở đầu dây bên kia: “Trước là cháu bị tai nạn xe, sau lại đến mẹ cháu đột ngột bị điều ra nước ngoài tham gia cứu trợ y tế, đó là nơi dịch bệnh nghiêm trọng và nguy hiểm nhất!”
“Khó khăn lắm mới đợi được cháu tỉnh lại, cha cháu thì bận chỉ huy diễn tập ngoài kia không rảnh về, lại còn để quản gia ngăn không cho bà đến thăm cháu... Bà già rồi, nhưng cái thân già này chưa đến mức không đi nổi đâu!”
“Dĩ nhiên rồi ạ.” Ngu Thính ngoan ngoãn mỉm cười: “Nhưng cha cũng chỉ sợ bà xúc động quá, hoặc bệnh viện có lây nhiễm gì đấy, nếu bà cũng nằm xuống thì trong nhà ai còn là chỗ dựa nữa.”
“Nó đúng là lo bò trắng răng, ngay cả lời của mẹ nó, nó cũng để ngoài tai...”
Bà lão bên kia điện thoại lải nhải không ngừng.
Sinh ra trong một gia đình giàu điển hình “không cần quá nhiều tiền nhưng rất cần rất nhiều tình thương”, so với mẹ mình là viện trưởng bệnh viện và cha là tướng lục quân, Ngu Thính năm nay hai mươi tuổi, rõ ràng có tình cảm sâu đậm hơn với người bà này.
Ngu Thính vừa lặng lẽ lắng nghe, vừa gật đầu với bà qua màn hình. Bà chỉ vào cậu: “Bảo bối à, cháu gầy đến mức má sắp hóp vào rồi, có phải cơm dinh dưỡng ở bệnh viện mẹ cháu không hợp khẩu vị không?”
“Không đâu, bà yên tâm mà.” Ngu Thính kiên nhẫn đáp: “Lần sau gặp lại, cháu đảm bảo bà sẽ thấy cháu béo lên cho mà xem.”
Bà cụ lắm lời mà đáng yêu trước mắt khiến Ngu Thính lại nhớ về bà nội ruột của mình, bà nội cậu cũng rất hay càm ràm về việc cậu ăn ít quá, người không đủ khỏe mạnh.
Có lẽ chính những đề tài vĩnh viễn không đổi giữa ông bà và cháu chắt ấy đã khiến người ta tìm lại được hơi ấm quen thuộc trong một thế giới xa lạ, nên Ngu Thính thật sự sinh ra vài phần thân thiết với bà.
Nói chuyện phiếm được vài câu thì đúng lúc y tá vào thay thuốc, hai bà cháu cúp máy. Ngu Thính đặt điện thoại xuống, thấy y tá vừa thay chai truyền vừa nói: “Tiểu thiếu gia, hôm nay trông tâm trạng cậu tốt thật đấy, đây là lần đầu trong ba ngày qua tôi thấy cậu cười đó.”
Ngu Thính: “...”
Chàng trai theo bản năng đưa mu bàn tay chạm vào má.
Những câu kiểu “Thiếu gia cuối cùng cũng cười rồi” quả thật đúng là lời thoại hợp cảnh nhất trong thế giới tiểu thuyết.
Biết thế kiếp trước đọc thêm mấy cuốn tiểu thuyết máu chó thì tốt rồi, không đến mức bị mấy câu sến súa này làm cho ê răng.
Y tá nhanh nhẹn thay xong chai thuốc truyền cho Ngu Thính. Ba tháng trước, chiếc xe đưa đón Ngu Thính đã gặp tai nạn trên đường tan học, trầy trật va chạm chỉ là chuyện nhỏ, không hiểu sao lại dẫn đến nhiễm trùng phổi nghiêm trọng.
Trong tiểu thuyết chỉ viết Ngu Thính chết vì biến chứng do nhiễm trùng và suy đa tạng, cho dù cậu ngoài ý muốn sống sót, thì một nhân vật nhỏ bé không quan trọng như cậu cũng sẽ không làm lệch hướng cốt truyện.
Thay thuốc xong, Ngu Thính đang định bấm điều khiển để hạ phẳng giường, y tá bỗng đẩy một chiếc xe nhỏ vào từ ngoài phòng bệnh: “Tiểu thiếu gia, đây là những quà thăm hỏi mà khoa nội trú nhận được trong ba ngày qua, cậu có muốn xem không?”
Ngu Thính quay đầu nhìn, chỉ trong ba ngày, quà của những người không thể vào thăm đã chất thành một ngọn núi nhỏ.
“Phiền cô.” Ngu Thính nói.
Y tá đẩy xe vào rồi rời khỏi phòng bệnh. Ánh mắt Ngu Thính lướt qua những giỏ trái cây sặc sỡ và bao bì quà tặng, dừng lại ở tầng trên cùng.
Cậu đưa tay ra, lấy một tấm thiệp từ chiếc xe chật ních. Đó là một tấm giấy cứng khổ chừng hai tấm bưu thiếp, nền xanh nhạt in chìm hoa văn trúc sẫm màu, chữ viết rõ ràng là bút máy, nét bút lên xuống có lực, cứng cáp mạnh mẽ, như xuyên thấu cả mặt giấy.
[Ngu Thính thân mến. Nghe nói cậu đã tỉnh lại, tình trạng cơ thể rất tốt.]
[Ba tháng cậu không có mặt, các cuộc thi và kỳ thi đều rất nhàm chán. Không chỉ vậy, trong đợt tuyển đặc cách mới của trường còn xuất hiện thêm một gánh nặng, chế độ kèm cặp một đối một thật sự khiến người ta đau đầu.]
[Mong cậu sớm trở lại Serromir, mang đến cho cuộc sống tẻ nhạt này thêm chút thử thách.]
Không có chữ ký, phía dưới đóng một con dấu gia tộc riêng, hoa văn như hoa lan, là một chữ Lâm được cách điệu.
Thật mới lạ, đây là thiệp mừng hay thư khiêu chiến?