Ánh Trăng Sáng Là NPC Trong Học Viện Quý Tộc

Chương 5

Trước Sau

break

Ngu Thính lật tấm thiệp lại.

Cậu biết người gửi thiệp tên là Lâm Phủ, anh ta là bạn cùng lớp của mình, cũng là đối thủ cạnh tranh vị trí hạng nhất với Ngu Thính suốt nhiều năm trong các kỳ thi và cuộc thi.

Đồng thời, anh ta còn là một trong những thành viên F4 nổi tiếng của học viện Serromir trong tiểu thuyết, kiểu thiên tài lạnh lùng học thần tiêu chuẩn.

Mặt sau của thiệp dùng ruy băng buộc một chiếc huân chương vàng lấp lánh dưới ánh nắng. Ngu Thính tháo huân chương xuống, thấy phía sau thiệp còn viết thêm một dòng.

[Thêm: Đây là huân chương giải đặc biệt của cuộc thi đồng đội trước khi cậu nhập viện. Tôi giữ hộ ba tháng, lần này gửi trả, vật về nguyên chủ.]

Ngu Thính nhét huân chương dưới gối, rồi cầm tấm thiệp đưa lên gần mũi, rũ mắt hít nhẹ. Một mùi hương hoa nhàn nhạt lan tỏa.

Cậu cười khẽ: “Thì ra học thần cũng có ngày cảm thán vô địch thật cô độc... thiệp thơm ghê.”

Nhưng ngửi kỹ thì không phải mùi của thiệp, mà là mùi hoa.

Ngu Thính lại nhìn về chiếc xe đẩy.

Quả nhiên, tầng trên cùng còn có một bó hoa, bên cạnh xếp chồng cao những hộp giữ tươi.

Nhìn kỹ, tất cả đều là dược liệu cao cấp được đóng gói và vận chuyển bằng đường hàng không từ đâu đó, những củ sâm núi trắng mập và đông trùng hạ thảo dường như còn vương những giọt sương nhỏ chưa kịp bốc hơi, như vừa mới được hái thủ công từ rừng sâu núi thẳm.

Chỉ là với tình trạng cơ thể hiện tại của Ngu Thính, e rằng vẫn chưa thể dùng những thứ đại bổ như vậy.

Ngu Thính bật cười, tiếc là cậu không hưởng nổi tấm lòng chân thành này.

Cậu hơi nghiêng người, lướt qua những dược liệu đắt tiền, ôm lấy bó hoa. Dù đã hồi phục khá tốt, động tác đơn giản này vẫn suýt kéo căng kim truyền trên mu bàn tay cậu.

Chỉ mới ôm hoa vào lòng đã khiến Ngu Thính cúi người ho sặc sụa.

Thân thể gầy gò của chàng trai trong bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, xương bả vai nhô lên thành những đường sắc nhọn qua lớp vải.

Một cánh tay trong ống tay áo rộng ôm bó hoa, tay kia nắm lại che miệng, cậu ho từng đợt một hồi lâu.

Cơn ho kéo theo vết thương, Ngu Thính khép đôi mi mắt ửng đỏ nhạt, vai phập phồng, ghé mặt lại gần bó hoa. Khi cúi đầu, phần sau cổ trắng ngà của cậu lộ ra một đốt xương sống hơi nhô lên, tạo thành một đường gãy mong manh.

Hoa rất đẹp, Ngu Thính nghĩ, chỉ là...

Cậu cúi thấp đầu hơn, những cánh hoa cao cấp được chăm sóc trong nhà kính khẽ cọ vào chóp mũi, lại gần những nụ hoa này, cứ như đang đứng giữa một khu vườn xuân thu nhỏ.

Thế nhưng Ngu Thính khẽ nhắm mắt.

“Người tặng hoa này thật là không có gu.” Cậu lẩm bẩm: “Chỉ cần có chút kiến thức về cắm hoa hay mỹ thuật thôi cũng sẽ không ghép hoa hướng dương với cẩm chướng đỏ.”

Công chính trong tiểu thuyết đam mỹ mà lại có gu thẩm mỹ thẳng nam như vậy. Quả nhiên quyết định tránh xa đám người này vẫn là đúng.

“Nhưng mà... vẫn rất thơm, với lại... cũng khá là rực rỡ.” Ngu Thính khàn giọng cười khẽ.

Cậu đặt bó hoa khó khen này sang một bên. Trên thiệp của bó hoa không có gì cả, phần ký tên ghi là Hilaire Owen.

Nhớ lại các mối quan hệ của vai diễn này trong sách cũng không khó. Trước tai nạn xe, Ngu Thính từng là ủy viên kỷ luật của hội học sinh Serromir, còn Hilaire thì học cùng khóa với cậu, là một tên đại ca trường học đúng nghĩa.

Theo cốt truyện, hắn ta sẽ nhanh chóng dựa vào quan hệ gia tộc để thay thế Ngu Thính, trở thành ủy viên kỷ luật mới. Không còn Ngu Thính, từ đó về sau không ai có thể kiềm chế hắn ta nữa.

Dù có xuất thân gia đình hàng đầu và nhân duyên rất tốt ngay cả trong Serromir được mệnh danh là nơi danh lưu tụ hội, Ngu Thính hiểu rất rõ, cái gọi là “ánh trăng sáng” của mình trong tiểu thuyết chẳng qua chỉ là một cái đệm cốt truyện dành cho nhân vật chính thật sự, nói là “thiết lập của thiết lập” cũng không quá.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương