Ánh Trăng Sáng Là NPC Trong Học Viện Quý Tộc

Chương 6

Trước Sau

break

Thú thực, việc công chính Hilaire giành chiến thắng trong cuộc chiến tình địch này, lại cất công tới thăm một ánh trăng sáng hữu danh vô thực, còn kiên trì tặng quà hỏi thăm, quả thực đã nằm ngoài dự liệu của cậu.

Ngu Thính nhìn chiếc xe đẩy nhỏ chất đầy quà cáp, rồi đắm chìm vào suy nghĩ của mình.

Một nhân vật nền chỉ tồn tại qua vài câu chữ ngắn ngủi trong sách, một ánh trăng sáng có gia thế hoàn hảo, được mọi sinh viên kính trọng nhưng lại vì ốm yếu bệnh tật mà chết yểu.

Một ánh trăng sáng chỉ sống trong những lời kể về bối cảnh, nhưng cũng chính là nguồn cơn cho mọi bất hạnh của nhân vật chính trong cuốn sách này.

Chính vì có vài phần nét mặt tương đồng với một ánh trăng sáng chết sớm như cậu, mà một sinh viên đặc cách nghèo khó với tính cách kiên cường như cỏ dại của thụ chính đã nhanh chóng nhận được sự quan tâm đặc biệt từ F4 của Học viện Serromir, từ đó rơi vào vòng xoáy yêu hận tình thù máu chó với những người này.

Ngu Thính tựa lưng vào đầu giường, mười ngón tay thon dài đan vào nhau đặt trên bụng dưới, ngay chính nơi cậu vừa trải qua phẫu thuật.

Trong phòng bỗng vang lên tiếng chuông. Ngu Thính sực tỉnh, một lần nữa cầm điện thoại lên và nhấn nút nghe: “Alo.”

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói mang theo ý cười: “Nghe thấy giọng của đàn anh vẫn tràn đầy tinh thần thế này, tôi cũng yên tâm rồi.”

Ngu Thính lại ngẩn ra một chút, bỏ điện thoại xuống nhìn màn hình.

Cậu thử đọc cái tên hiển thị trên cuộc gọi: “Julius?”

“Hôn mê suốt ba tháng, sao đàn anh lại trở nên xa lạ với tôi thế này.” Julius cười khẽ: “Trước đây đàn anh toàn gọi tôi là July thôi.”

Khác với giọng nói trầm ấm có chút khàn của Ngu Thính, giọng của gã trai tên Julius này mang lại cảm giác thanh xuân nhẹ nhàng hơn, nhưng tông giọng không hề cao, trái lại so với những người cùng lứa thì nó được coi là trầm thấp.

Đầu dây bên kia Julius nói tiếp: “Không biết tôi có làm phiền đàn anh nghỉ ngơi không. Suốt ba tháng qua ngày nào tôi cũng cầu nguyện cho anh, cảm ơn Thượng đế đã cho tôi có được ngày hôm nay để lại trò chuyện cùng anh.”

Hàng lông mi dày và dài của Ngu Thính hơi rủ xuống, tay kia của cậu vô thức vén lọn tóc dài đã mọc thành kiểu đuôi sói suốt ba tháng qua ra sau tai.

“Cảm ơn nhé.” Ngu Thính đáp.

Julius chuyển tông giọng: “Vốn dĩ tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để đến thăm đàn anh rồi, nhưng hai ngày nay Nguyệt Chương... Ồ đúng rồi, đàn anh chắc vẫn chưa biết cậu ấy đâu, Nguyệt Chương là đàn em của chúng ta, cậu ấy bị ngã bị thương trong giờ học cưỡi ngựa, tôi đang ở bệnh viện chăm sóc cậu ấy nên thực sự không thể qua được.”

“Chỉ là đàn anh à, tôi nghĩ với lòng tốt của anh, chắc anh cũng không muốn tôi bỏ mặc Nguyệt Chương đâu, cho nên...”

Ngu Thính rủ mắt, hàng lông mi che đi đồng tử màu mực đen thẫm, dưới đáy mắt phủ xuống một bóng râm hình rẻ quạt.

“Tấm lòng của cậu tôi nhận rồi.” Cậu nói: “Tôi rất hiểu mà, cậu có người cần cậu chăm sóc hơn.”

Cả hai đều không nói gì, tiếng thở đều đặn và yếu ớt của Ngu Thính được ống nói điện thoại ghi lại, thông qua sóng điện từ truyền tải trọn vẹn tới tai của Julius.

Một lúc sau, Julius là người phá vỡ sự im lặng trước: “Thật sự xin lỗi đàn anh. Chúc anh sớm ngày bình phục.”

Ngu Thính ừ một tiếng, lại đối phó thêm vài câu hỏi han ân cần của đối phương, cuối cùng mới cúp máy.

Thành viên thứ ba trong F4, Julius Thorne.

Cha mẹ nhà họ Ngu và gia tộc Thorne là chỗ quen biết cũ, hai người có thể coi là quan hệ thanh mai trúc mã từ nhỏ. Theo đánh giá trong nguyên tác, Julius có lẽ là người duy nhất trong nhóm F4 dành sự quan tâm cho thụ chính, là một “anh trai mưa” dịu dàng tiêu chuẩn.

Ngu Thính cười nhạt.

Anh trai mưa dịu dàng.

Chỉ cần vị anh trai mưa dịu dàng này thực sự có ý định đến bệnh viện thăm hỏi như lời gã ta nói, gã ta sẽ biết được bệnh viện đã nhận được lệnh từ cậu là cấm người ngoài đến thăm nom.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương