Hứa Tinh Châu không nói thêm lời nào nữa, Tần Độ chỉ nghĩ là cô buồn ngủ.
Cô gái nhỏ nhắm nửa mắt dựa vào xe anh, từng sợi tóc nhỏ nước xuống váy cô. Tần Độ đưa tay thử điều hòa, lo cô bị cảm, rồi vặn gió ấm lớn hơn một chút.
Hứa Tinh Châu khẽ động, Tần Độ để ý thấy mười ngón tay cô lạnh đến tái xanh, vẫn ôm chiếc áo khoác ướt sũng của anh.
Tần Độ nói: "Để áo khoác ra sau đi."
Hứa Tinh Châu ngoan ngoãn đặt áo khoác ra phía sau, vẫn không nói gì.
"Đừng vội," Tần Độ nhìn đồng hồ, an ủi: "Trước 12 giờ rưỡi, sư huynh nhất định đưa em đến nơi, ký túc xá của các em không có giờ giới nghiêm mà?"
Hứa Tinh Châu gật đầu, tỏ ý không có giờ giới nghiêm, mông lung nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tần Độ không nói nữa, để Hứa Tinh Châu chợp mắt một lúc trên xe.
Trong xe chỉ còn lại ánh đèn đường hai bên lướt qua vun vút và tiếng động cơ gầm gừ. Họ đi qua vùng ngoại ô, ngoài cửa sổ xe trong đêm mưa tĩnh lặng, bắt đầu xuất hiện những sắc màu xanh đỏ tím vàng xen kẽ.
Trong ánh đèn tím, Hứa Tinh Châu đột nhiên nói: "Tần Độ, anh đã bao giờ đứng bên bờ vực chưa?"
Tần Độ ngẩn ra: "...Vách núi thì chưa, nhưng nhảy bungee thì rồi."
"Nhảy bungee tôi cũng đi rồi." Hứa Tinh Châu khẽ nói: "Tôi nói là vách núi, loại mà bên dưới là vực sâu ấy, đứng trên mép nhìn xuống, thậm chí còn cảm thấy có một lực hút."
Tần Độ nói: "Chưa đi, anh chẳng có hứng thú với mấy điểm tham quan kiểu đó."
Hứa Tinh Châu cười cười, nói: "Tốt nhất là đừng đi."
"Cảm xúc của con người không thể tự kiểm soát được," Hứa Tinh Châu mờ mịt nói: "Có thể bây giờ anh thấy việc đứng bên bờ vực sâu mà muốn nhảy xuống là một chuyện ngu ngốc, nhưng tôi thì không thấy vậy."
Tần Độ sững sờ, nhìn về phía Hứa Tinh Châu.
Hứa Tinh Châu tự giễu cười cười: "Tôi là loại người, sẽ thật sự bị vực sâu quyến rũ, rồi nhảy xuống."
Đó thực ra là một trong số ít những khoảnh khắc trong đời Hứa Tinh Châu sẵn lòng đối diện với chính mình, nhưng cô đã dùng những lời lẽ mơ hồ nhất để che đậy sự thôi thúc mà cô phải đối mặt hàng ngày, giống như một lời cầu cứu đã được lên kế hoạch từ lâu nhưng cuối cùng lại trở thành một ý định nhất thời.
Tần Độ im lặng rất lâu, lúc Hứa Tinh Châu nói ra những lời đó cũng không mong anh đáp lại, những lời này của cô cực kỳ vô lý, thậm chí còn mang chút hơi hướm trẻ trâu, cô cũng không trông mong Tần Độ hiểu được.
Anh chắc sẽ coi đó là lời nói lúc say thôi, Hứa Tinh Châu mông lung nghĩ, hoặc coi là nói mê cũng được.
Nhưng cuối cùng Tần Độ cũng chậm rãi "ừm" một tiếng.
"Vách núi thì có gì mà sợ," Tần Độ nheo mắt: "Sau này cùng lắm thì không đưa em đến đó nữa."
Tần Độ không lái chiếc siêu xe màu mè của mình vào khuôn viên trường.
Cơn mưa cuối xuân rơi trên những đóa hoa cẩm tú cầu, hoa lay ơn mọc khắp nơi, Tần Độ đi bộ đưa Hứa Tinh Châu về ký túc xá. Khu ký túc xá của họ luôn có một cánh cổng mở ra phía đường lớn, Tần Độ đã đỗ xe ở ngay trước cổng nhỏ đó.
Lúc đó mưa đã ngớt đi nhiều, cả ký túc xá khu Nam chìm trong một màn mưa phùn mờ ảo.
Tần Độ nhìn khung cảnh xung quanh rồi nói: "Khu Nam này, đúng là vẫn còn cũ nát thật."
Hứa Tinh Châu gật đầu.
"Có phải rất buồn ngủ không?" Tần Độ cười hỏi: "Sáng mai có tiết không?"
Hứa Tinh Châu chậm rãi nói: "...Tiết thứ hai."
Tần Độ và Hứa Tinh Châu che chung một chiếc ô, những giọt mưa vàng óng rơi trên mặt ô, cô đi bên cạnh anh, hàng mi dài rũ xuống, đôi môi cô như cánh hoa hồng tháng năm, một dáng vẻ vô cùng thích hợp để hôn.
Tần Độ nói: "Bị ướt rồi, nhớ tắm rửa rồi hãy ngủ."
"Nhà tắm công cộng của bọn tôi đóng cửa rồi." Hứa Tinh Châu không khỏi mỉa mai nói: "Tần Độ, anh quả nhiên là cậu ấm chưa từng ở ký túc xá bao giờ."
Tần Độ nghẹn lời.
Hứa Tinh Châu thong thả nói: "Lúc tôi mới nhập học năm nhất, đàn chị đã nói với bọn tôi, nhà tắm mở cửa buổi chiều, 11 giờ tối đóng cửa, nếu muốn tắm thì tốt nhất là đi trong khoảng từ 3 đến 5 giờ chiều. Tôi đoán là không có ai nói với anh chuyện này nhỉ?"
Tần Độ nói: "Lúc anh làm thủ tục nhập học..."
Anh nhớ lại lúc mình làm thủ tục nhập học còn chẳng đến ký túc xá, mà đi thẳng đến gặp viện trưởng, ngay cả các loại thẻ và mạng trường đều do giáo viên chủ nhiệm và giáo viên hậu cần đích thân dẫn đi chen ngang làm cho xong.
"Năm nhất là lần đầu tiên tôi đi nhà tắm công cộng," Hứa Tinh Châu nhìn Tần Độ, nói: "Sau đó tôi đã tắm ở nhà tắm đó hai năm."
Đây chính là sự khác biệt rõ ràng giữa chúng ta, Hứa Tinh Châu nghĩ.
Trong lúc nói chuyện, Hứa Tinh Châu đã về đến dưới lầu ký túc xá của mình, cô lấy thẻ sinh viên từ trong túi ra, quẹt cửa.
"Cảm ơn anh, sư huynh." Hứa Tinh Châu nhìn Tần Độ, nói: "Cảm ơn anh hôm nay đã đưa tôi đi hóng gió, đưa tôi đi ăn ngon, cả hai việc này tôi đều rất vui."
Đi hóng gió rất vui, cua lông xào dầu cũng rất ngon, cô nghĩ.
Khoảnh khắc Tần Độ bước xuống từ xe cũng rất ngầu, Hứa Tinh Châu thích dáng vẻ Tần Độ đạp xe đạp công cộng, cũng như cô thích dáng vẻ Tần Độ bước xuống từ siêu xe.
Em thích sự ngông cuồng và sắc bén của anh, cũng như em thích sự không hoàn hảo của anh. Hứa Tinh Châu nghĩ.
Nhưng em tự ti và sợ hãi, cô nghĩ. Em tự ti vì mình không có gì cả, tự ti vì mình không có nhà để về, tự ti vì nỗi buồn sâu thẳm như vực sâu trong em. Em sợ sự ung dung tự tại của anh, sợ sự cả thèm chóng chán của anh, sợ tất cả những gì em nghĩ anh sẽ làm.
Hứa Tinh Châu không đợi Tần Độ chào tạm biệt, lập tức đi vào tòa nhà ký túc xá.
Đêm khuya tiếng mưa rả rích, đánh cho những đóa hồng tháng năm đang nở rộ phải cúi đầu. Tần Độ một tay cầm ô, một tay kẹp điện thoại, dựa vào dưới lầu ký túc xá của Hứa Tinh Châu.
Anh móc một điếu thuốc từ trong túi ra, dùng bật lửa châm, thế là giữa màn mưa đen kịt ào ạt, một đốm lửa bừng sáng.
Đầu dây bên kia điện thoại kêu "tút tút" một lúc lâu, mới truyền đến tiếng "Alo?" đầy mất kiên nhẫn của Tiêu Nhiên.
Tiêu Nhiên bực bội hỏi: "Lão Tần, cậu muốn vào danh sách đen rồi phải không, bao giờ cậu mới sửa được cái tật nửa đêm canh ba gọi điện đòi mạng này hả?"
Tần Độ hỏi: "Tối nay có chuyện gì xảy ra không?"
Tiêu Nhiên dường như thở dài, nói gì đó với một người ở đầu dây bên kia, một lúc sau trong ống nghe truyền đến tiếng mưa và gió, cô ấy đã đi ra ngoài.
"Chắc không có chuyện gì đâu." Tiêu Nhiên nói ở đầu dây bên kia: "Ít nhất thì tôi không thấy có gì cả."
Tần Độ nói: "Hứa Tinh Châu xuống xe hóng gió một lúc, lúc về trông không vui lắm."
Tiêu Nhiên mờ mịt nói: "Tôi đoán có lẽ là em ấy buồn ngủ? Dù sao thì trông em ấy có vẻ sinh hoạt rất điều độ, không giống loại cú đêm như chúng ta."
"...Buồn ngủ cái quái gì, lúc cà khịa tôi thì tinh thần lắm. Chẳng lẽ có ai nói linh tinh gì trước mặt cô ấy à?" Tần Độ bực bội nói: "Không thể nào, tôi làm gì có tin đồn nào, đã bao nhiêu năm rồi."
Tiêu Nhiên suy nghĩ một lúc rồi nói: "Cũng không thể nói vậy được, biết đâu có người nói cậu không gần nữ sắc, là gay thì sao? Dù sao thì tôi vẫn luôn nghĩ cậu sẽ công khai giới tính thật hồi cấp ba. Miệng thì độc, lại chẳng bao giờ yêu đương."
Tần Độ gần như nổi điên: "Vớ vẩn!"
Tần Độ lại chột dạ hỏi: "Cô ấy không thể nào để ý đến hai bạn gái tôi từng hẹn hò hồi cấp hai chứ? Tôi còn chẳng nhớ mặt hai người đó nữa."
Tiêu Nhiên nói: "Cậu thấy em ấy trông có vẻ IQ thấp lắm à?"
"Để ý đến cái lịch sử đen tối từ mười năm trước là không thể nào, tin tôi đi." Tiêu Nhiên lại hỏi: "Em ấy giận dỗi với cậu thế nào?"
Tần Độ xấu hổ nói: "Chỉ là nói bóng nói gió với tôi cái gì mà vực sâu không vực sâu, rồi thì mình sẽ rơi xuống hay gì đó, nghe mà tôi hết cả hồn... Lại còn lấy chuyện tôi không biết nhà tắm khu Nam của họ đóng cửa để cà khịa tôi, chắc là chê khoảng cách giữa tôi và cô ấy quá lớn."
Tiêu Nhiên suy nghĩ rất lâu, rồi đưa ra một nhận xét xác đáng: "Tôi là một kẻ ăn thịt làm sao biết được suy nghĩ của một cô bé ăn cỏ. Nhưng mà có lẽ người ta thật sự không muốn gả vào nhà giàu đâu?"
Tần Độ im lặng rất lâu, mới xấu hổ ngậm điếu thuốc: "Cút."
Mưa như trút nước, cánh hoa theo dòng nước trôi về phương xa. Tần Độ thảm hại dựa vào dưới lầu ký túc xá của Hứa Tinh Châu, không biết đã đứng bao lâu, ống quần bị nước mưa bắn ướt sũng.
Đầu dây bên kia gió quyện với mưa, Tiêu Nhiên phá vỡ sự im lặng, nói: "Lão Tần, tỏ tình đi."
Tần Độ ngớ người: "Hả?"
"Tôi bảo cậu tỏ tình." Tiêu Nhiên bình tĩnh nói: "Đã đến nước này rồi. Dù hôm nay cậu có cố tình gọi tôi đến đó để trông chừng em ấy thì sao? Một câu đường đường chính chính của cậu 'Cô ấy là bạn gái tôi' còn hiệu quả hơn mười người như tôi cộng lại."
Tần Độ ngập ngừng: "...Nhưng mà..."
Tiêu Nhiên: "Nhưng nhị gì nữa, cậu còn định để một cô gái như thế tỏ tình à? Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu làm ra chuyện như vậy thì tôi thật sự coi thường cậu đấy."
Tần Độ dùng mũi giày đá vào vũng nước trên mặt đất, không nói một lời nào.
Trong ống nghe, giọng Tiêu Nhiên lập tức cao lên tám quãng: "Lão Tần, cậu thật sự có ý định đó à?!"
Giữa tiếng mưa, Tần Độ xấu hổ nói: "...Chỉ là từng nghĩ đến thôi."
"Tỏ tình thì tôi đã nghĩ đến khá nhiều lần rồi," Tần Độ thở dài, ngại ngùng nói: "Nhưng tôi vẫn luôn không dám."
"Cô ấy chỗ nào cũng tốt cả." Tần Độ nói.
Khoảnh khắc đó, dường như cả mùa xuân cũng quay trở lại, cùng Tần Độ trú mưa dưới một mái hiên.
"Trêu cô ấy thế nào cũng đáng yêu," Tần Độ lúc nói chuyện như một thiếu niên, thậm chí còn mang theo một nụ cười e thẹn: "Cười một cái là lòng tôi lại ngứa ngáy, níu tay áo tôi gọi một tiếng sư huynh, tôi đến tim cũng có thể tan chảy cho cô ấy xem..."
Đó là bài thơ ấm áp nhất mà Tần Độ có thể nói ra trong cơn mưa xuân.
"Nhưng mà, tôi sợ cô ấy từ chối tôi." Anh nói.
"Tôi chẳng có chỗ nào kém cỏi cả. Tôi có tiền, đẹp trai, gia thế khá tốt, thông minh, bất kể cô ấy muốn một người đàn ông như thế nào tôi đều có thể đáp ứng, nhưng mà…"
——Nhưng mà, cô ấy không chấp nhận mình, Tần Độ nghĩ.
Lúc anh đưa cho Hứa Tinh Châu mẩu giấy làm quen, lúc anh và Hứa Tinh Châu gặp lại, anh đã hiểu ra điều này.
Những điều kiện bên ngoài lẫn bên trong mà anh tự hào, thậm chí có thể nói là bách chiến bách thắng, Hứa Tinh Châu đều không hề để vào mắt, trong mắt cô những thứ đó thậm chí chẳng có gì đặc biệt, khi cô nhìn Tần Độ, thứ cô coi trọng là những thứ khác.
Tần Độ phải thừa nhận, dù là Lâm Thiệu Phàm, hay những chàng trai bình thường khác, mỗi người trong số họ, đều hợp với cô hơn mình,
Tiêu Nhiên nói trong điện thoại: "Tỏ tình đi."
Tần Độ ngập ngừng: "Tôi..."
Đầu dây bên kia, Tiêu Nhiên đứng trong mưa, khẽ nói: "Đừng lo mấy chuyện vớ vẩn nữa, đi đi, đi tỏ tình đi."
"Là cách đơn giản nhất rồi," Tiêu Nhiên nói: "Tôi không biết rốt cuộc hai người bị làm sao, tại sao em ấy lại cà khịa cậu, nhưng theo như tôi tiếp xúc với em ấy, cậu đi tỏ tình, là cách đơn giản nhất rồi."
*
Trưa ngày hôm sau.
Cả đêm Hứa Tinh Châu không ngủ được, gần sáng mới chợp mắt được một lúc, kết quả là cúp luôn tiết thứ hai một cách hoàn hảo.
Nghĩ thế nào thì Tần Độ cũng không có lỗi, lúc Hứa Tinh Châu tỉnh dậy, trong lòng trống rỗng nghĩ.
Chỉ là với mức độ yếu đuối của bản thân cô, Tần Độ là đối tượng yêu thầm đáng sợ nhất mà thôi.
Một người cả thèm chóng chán như Tần Độ, huống chi chút tình cảm anh có thể thể hiện ra ngoài lại ít đến đáng thương. Hồi cấp hai anh tiêu bốn năm vạn cho bạn gái lúc đó trong ba tuần, mà vẫn có thể lấy lý do không thật lòng để chia tay, vậy cô thì sao?
Hứa Tinh Châu tự hỏi lòng mình có thể chấp nhận chia tay, nhưng không thể chấp nhận hành vi gần như "vứt bỏ như giày rách" này, dù chỉ là nghĩ đến cũng không thể chấp nhận.
Cô đã bị vứt bỏ một lần, cái giá phải trả là cả cuộc đời mình.
Tuyệt đối sẽ không có lần thứ hai.
Lý Thanh Thanh gửi tin nhắn WeChat, hỏi cô: "Dậy chưa? Châu Châu, có muốn mình mua cơm cho cậu không?"
Hứa Tinh Châu nằm trên giường gõ chữ: "Thôi, mình không đói lắm, các cậu cứ ăn ngon miệng nhé."
Cô nhìn điện thoại, phát hiện Tần Độ gửi một đống tin nhắn đến. Lúc này, cô không đủ sức chịu đựng bất kỳ hình thức giao tiếp nào với Tần Độ, mắt đỏ hoe nhìn một lúc, rồi xóa khung trò chuyện của anh.
Sau đó Hứa Tinh Châu bò dậy khỏi giường, vực lại tinh thần, rót một ít nước nóng từ phích của Trình Nhạn để pha một cốc cà phê.
Bên ngoài đã tạnh mưa từ lâu, kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 5 sắp đến, Trình Nhạn đã thu dọn xong hành lý, cúp tiết học ngày thứ Sáu, định bụng chiều tan học là chuồn thẳng, ngồi tàu cao tốc 6 tiếng để đoàn tụ với gia đình.
Hứa Tinh Châu cầm túi trang điểm của mình, chọc chọc vào hai hộp bánh ú Ngũ Phương Trai lớn trên sàn, đột nhiên cảm thấy mình làm vậy thật vô vị.
— Nhưng mà, lần nào cũng phải mua đồ cho bà, là chuyện đã hẹn từ rất lâu rồi.
Hứa Tinh Châu lại chọc vào hai hộp quà đó một cái, gạt những thứ lặt vặt trên bàn mình sang một bên, bắt đầu nghiêm túc trang điểm.
Sắc mặt cô thật sự không tốt, dù sao cũng cả đêm không ngủ, quầng thâm mắt cũng hiện ra. Hứa Tinh Châu đành phải đánh nền thật kỹ, từ kem lót đến che khuyết điểm đều làm đủ bộ.
Cô nhìn đôi môi không chút huyết sắc của mình, suy nghĩ một lúc, vẫn chọn thỏi son bóng bạch liên hoa tâm cơ nhất của mình, tô lên.
Hôm nay phải đi gặp người ta, trang điểm là sự tôn trọng cơ bản nhất đối với người đó.
Hứa Tinh Châu nhìn mình trong gương, vỗ mạnh vào mặt, cố gắng làm cho mình trông có chút khí sắc.
Bên ngoài trời âm u, trong gió mang theo hơi nước không thể vắt kiệt, thổi tung chiếc áo phông của Hứa Tinh Châu.
Lúc Hứa Tinh Châu đi đến cửa tòa nhà Hoa Ngôn, nơi đó vừa mới tan học, ở cổng lớn người qua lại đều là sinh viên tan học. Trên bãi cỏ rộng lớn trước cửa có mấy nghiên cứu sinh trông có vẻ thần bí đang ngồi thiền.
Lúc Hứa Tinh Châu đi ngang qua liếc nhìn một cái, cảm thấy mấy nghiên cứu sinh đó chắc là học toán... hoặc vật lý chất rắn, trông mười phần thì có đến tám chín phần là sắp đến hạn nộp đề tài, hiện tại ra ngoài ngồi thiền để tránh tự tử.
Nhóm người mà Hứa Tinh Châu cần tìm thực sự rất dễ tìm.
Dù sao thì, không phải ngày nào cũng có một đám người kéo biểu ngữ ở cửa tòa nhà Hoa Ngôn để chụp ảnh tĩnh...
Mấy chàng trai của học viện Quang Hoa thuộc Đại học P tụ tập một chỗ, một người cưỡi trên đầu người khác, tay kéo biểu ngữ, vài người khác thì điên cuồng chụp ảnh, vừa chụp vừa cười phá lên.
"Mày đừng động đậy nhé, Lão Sầm!" một người hét lên: "Thái độ nghiêm túc vào! Cái này còn phải đăng lên trang chủ trường mình đấy!!"
Người tên Lão Sầm kia chắc bị kẹt ở bộ phận nào đó khó nói, kêu la thảm thiết: "Mẹ kiếp nhà mày!! Chết tiệt! Cao Nham! Thả tao xuống—!"
Hứa Tinh Châu thăm dò: "Này..."
Một nam sinh khác khá cao vừa chụp ảnh vừa cười ha hả, nói: "Hẹn gặp trên BBS nhé!"
Rồi hai người kia rầm một tiếng ngã xuống, ngã đau đến mức kêu gào thảm thiết, đám con trai xung quanh cười đến sắp rách cả miệng...
Trên đời này, mức độ ngốc nghếch của trai thẳng quả nhiên không phân biệt quốc gia, không phân biệt trường học, không phân biệt tuổi tác.
Hứa Tinh Châu vỗ vỗ vai chàng trai đang cười ha hả, lớn tiếng gọi: "Chào bạn— chào bạn! Tôi tìm Lâm Thiệu Phàm, cậu ấy có ở đây không?"
Chàng trai kia giật mình, bỏ điện thoại xuống.
"Tôi là bạn học cấp ba của cậu ấy," Hứa Tinh Châu sờ sờ mũi mình, hơi ngại ngùng nói: "Hôm nay Lão Lâm hẹn tôi gặp mặt, tôi đến đây tìm cậu ấy."
Chàng trai kia cười sảng khoái: "Cậu là Hứa Tinh Châu phải không?"
Hứa Tinh Châu ngạc nhiên: "Đúng vậy, bạn biết tôi à?"
"Thẩm Trạch." Chàng trai kia tự giới thiệu đơn giản, rồi nói "Một đàn anh mà tôi quen có nhắc đến cậu, rất vui được làm quen."
Hứa Tinh Châu cứ tưởng là Lâm Thiệu Phàm ngày nào cũng nhắc, không ngờ lại là một đàn anh. Hứa Tinh Châu nghĩ mãi cũng không ra mình quen sinh viên năm ba nào ở đại học P, bèn gật đầu với Thẩm Trạch.
Ngoại hình của nam sinh này không tệ, có vẻ thẳng thắn và hơi bad boy, chiều cao thậm chí còn ngang ngửa Tần Độ, Hứa Tinh Châu trước đây từng nghe hóng hớt, hình như đang yêu xa với bạn gái mối tình đầu.
"Lâm Thiệu Phàm ở đằng kia."
Thẩm Trạch chỉ về phía cửa tòa nhà Hoa Ngôn, cố ý, với giọng điệu có chút muốn xem kịch hay, nói: "Cậu ấy tưởng cậu đang học trong đó, đang đứng ở cửa đợi cậu đấy."