Trời chuyển mưa, tối sầm như sắp đến ngày tận thế. Trước tòa nhà Hoa Ngôn người qua kẻ lại.
Khi gió thổi qua mặt đất và những tòa nhà cao tầng, vạt váy của Hứa Tinh Châu bị thổi bay lên. Cô vô thức vuốt lại tóc, rồi theo hướng tay của Thẩm Trạch, nhìn thấy Lâm Thiệu Phàm đang đợi trước cửa kính.
Hôm nay Hứa Tinh Châu chẳng có chút tinh thần nào, làm gì cũng uể oải, lúc nhấc chân đi về phía Lâm Thiệu Phàm thậm chí còn cảm thấy chân dính chặt xuống đất.
Cứ như thể đang giẫm lên một viên kẹo cứng tan chảy, mỗi bước đi, thậm chí còn có cảm giác như đang gắp một miếng táo kéo sợi.
Lâm Thiệu Phàm thấy Hứa Tinh Châu, lập tức bước tới đón.
"Tinh Châu," Lâm Thiệu Phàm quan tâm hỏi: "Cậu không đi học à?"
Hứa Tinh Châu không biểu cảm gì nói: "Tối qua đi chơi, chơi muộn quá, không cẩn thận ngủ quên mất."
Lâm Thiệu Phàm ôn hòa nói: "Vậy chiều nay tôi không làm phiền cậu lâu đâu. Tối qua cậu đi đâu thế?"
"Đua xe với một đàn anh." Hứa Tinh Châu thành thật trả lời: "Khá mệt, về cũng muộn."
Lâm Thiệu Phàm do dự một lúc, cuối cùng hỏi: "Là đàn anh khoa Toán, người đã trả tiền bữa ăn cho chúng ta phải không?"
Hứa Tinh Châu gật đầu tỏ ý là người đó, nhưng lại tỏ ra không muốn nói nhiều, Lâm Thiệu Phàm bèn không dám hỏi nữa. Về mặt lý trí, Hứa Tinh Châu hiểu rằng mình không nên như vậy, cô đối với Lâm Thiệu Phàm quá lạnh lùng, nhưng cô thực sự không có chút tinh thần nào để làm bất cứ việc gì.
Không muốn giải thích với bất kỳ ai, nhưng cũng không có sức để nổi giận với bất kỳ ai.
Một lúc sau, Lâm Thiệu Phàm lại hỏi: "Vậy chiều nay chúng ta đi đâu?"
Hứa Tinh Châu gần như muốn nói nếu cậu có gì muốn nói với tôi thì cứ nói ngay tại đây đi, hôm nay tôi thực sự hết pin không thể hoạt động tiếp được, nhưng cô còn chưa kịp nói, khóe mắt đã thoáng thấy bóng dáng Tần Độ đang đi ra ngoài tòa nhà.
Trên tay Tần Độ là hai tập giáo trình, trên bìa kẹp hai cây bút bi và một cặp kính, trông đúng dáng vẻ vừa tan học.
Gió thổi mái tóc xoăn của anh rối tung, anh vuốt lại tóc, giơ cổ tay lên xem đồng hồ, rồi lại lấy điện thoại ra xem.
Khoảnh khắc Hứa Tinh Châu nhìn thấy hành động của anh, một niềm hy vọng chua chát vô cớ nảy sinh, lát nữa Tần Độ có nhìn thấy mình không? Anh xem điện thoại, có phải là muốn xem mình đã trả lời chưa không?
Nhưng ngay sau đó Tần Độ lướt màn hình, áp điện thoại lên tai, nghe máy, rồi quay lưng đi xa khỏi Hứa Tinh Châu.
Tưởng tượng nhiều quá, xấu hổ thật! Hứa Tinh Châu nghĩ.
Hứa Tinh Châu bèn nói với Lâm Thiệu Phàm: "Chiều nay tôi dẫn cậu đi ăn vài món ngon xung quanh, cậu mua một ít về làm quà cho bạn học, vừa hay tôi cũng muốn mua."
Lâm Thiệu Phàm đỏ mặt cười, gật đầu. Một lúc sau, cậu ấy quệt tay vào quần, cứng nhắc đặt lên vai Hứa Tinh Châu.
Nhóm thanh niên đến tham gia cuộc thi lén giơ ngón tay cái với Lâm Thiệu Phàm, tỏ ý khen cậu khôn khéo. Hành động đặt tay lên vai Hứa Tinh Châu của Lâm Thiệu Phàm cực kỳ cứng nhắc, còn mang theo chút ngượng ngùng và không tự tin, rõ ràng là kết quả của việc bị đám bạn kia ra sức chỉ bảo vào tối hôm trước.
"Để tôi nghĩ xem," Hứa Tinh Châu lại hoàn toàn không nhận ra có một bàn tay đang đặt trên vai mình, dứt khoát nói: "Tôi dẫn cậu đi ăn đồ ngọt vậy."
Đúng lúc mình cũng cần chút đồ ngọt để cứu rỗi bản thân. Hứa Tinh Châu nghĩ.
Tần Độ cúp điện thoại của giáo sư hướng dẫn, quay đầu nhìn về phía cửa tòa nhà Hoa Ngôn.
Gió lớn bao trùm khắp nơi, tóc che gần hết tầm nhìn của anh, nhưng anh vẫn nhìn thấy ngay một chiếc váy đỏ.
Màu đỏ son thực sự quá hợp với Hứa Tinh Châu, từ lần gặp đầu tiên cô đã mặc đủ loại váy đỏ, dù thay đổi thế nào trên người cũng có chút màu đỏ.
Hứa Tinh Châu là kiểu con gái dù trời lạnh hay nóng cũng kiên quyết mặc váy, như một nỗi ám ảnh, cứ như thể đó là một trong những minh chứng cho việc cô đang sống một cách xinh đẹp.
Những gì Tần Độ nhìn thấy là, Hứa Tinh Châu mặc váy đỏ đứng trên bậc thềm, bạn học cấp ba của cô, Lâm cái gì đó, đang đặt tay lên vai cô với một tư thế cực kỳ cứng nhắc.
Gửi một đống tin nhắn WeChat hẹn cô ăn tối nay, cô cũng không trả lời, Tần Độ nheo mắt, đang định nổi giận, thì thấy Hứa Tinh Châu nói vài câu với Lâm Thiệu Phàm, rồi cùng cậu ấy lon ton chạy đi.
Lúc chạy Hứa Tinh Châu còn đi giày cao gót, cũng đeo chiếc túi vải nhỏ không đổi vạn năm của mình, hai người bạn cũ thân thiết từ cấp ba chạy rất nhanh, trong nháy mắt đã chạy đi rất xa.
Bạn học của anh tò mò hỏi: "Tần ca, cậu nhìn gì thế?"
Sắc mặt Tần Độ trông như sắp giết người, đáp: "Phần tử xã hội lang thang không thuộc trường mình."
"Tần ca, gọi là phần tử xã hội thôi, bỏ chữ lang thang đi. Hơn nữa những người này không liên quan đến chúng ta." Bạn học của anh vui vẻ nói: "Với lại gần đây các trường đại học lớn đến tổ chức Cup Thử Thách, quản lý đang lỏng lẻo, đến chứng minh thư cũng không cần đăng ký."
Mẹ kiếp, Tần Độ nghĩ.
Anh nhìn hai người kia, một nỗi bồn chồn khó tả dâng lên trong lòng, khiến anh đỏ mắt.
*
Hồi cấp ba, Hứa Tinh Châu và Lâm Thiệu Phàm chưa bao giờ ở riêng với nhau lâu như vậy. Khi đó chỗ ngồi của Hứa Tinh Châu rất gần Lâm Thiệu Phàm, nhưng sự giao tiếp của họ lại không được coi là sâu sắc.
Hứa Tinh Châu dù là cấp ba hay đại học đều là người thường xuyên ngủ gật trong giờ học, mỗi lần giáo viên gọi cô đứng dậy trả lời câu hỏi, cũng là Trình Nhạn viết đáp án ra giấy để Hứa Tinh Châu đọc. Còn Lâm Thiệu Phàm thì giống một một chàng trai trầm lặng ngồi phía trước che chở cho cô. Đôi khi sau giờ thể dục cậu chơi bóng rổ xong, tóc tai ướt sũng, nước nhỏ giọt xuống, khi đó, Hứa Tinh Châu sẽ ghét bỏ dùng bút bi chọc chọc Lâm Thiệu Phàm, bảo cậu lau mồ hôi.
Ba năm cấp ba, Lâm Thiệu Phàm đã giảng cho Hứa Tinh Châu mấy tập đề toán dày cộp.
Và để trả công giảng bài, Hứa Tinh Châu đã mua cho Lâm Thiệu Phàm rất nhiều lon Coca, nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi.
Lần cuối cùng Hứa Tinh Châu gặp Lâm Thiệu Phàm, là chuyện ở bữa tiệc chia tay gần 2 năm trước.
Mùa hè 2 năm trước, cả lớp họ uống một chút rượu, rồi lại đi KTV. Ánh đèn cầu vồng lấp lánh trong phòng KTV làm mắt Hứa Tinh Châu hoa lên, cô ôm lấy các bạn nữ trong lớp, uống chút rượu vừa khóc vừa cười. Cô nắm tay cô bạn gái mà mình hay trêu ghẹo hồi cấp ba, vừa khóc vừa nói sau này nhà mình giàu có rồi mình sẽ cưới cậu.
Sau đó, nhạc nền KTV đột nhiên chuyển thành bài "Những năm tháng ấy". [1]
[1] "Những Năm Tháng Ấy" (那些年) là ca khúc chủ đề của bộ phim Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi (You Are the Apple of My Eye), một bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của tác giả Cửu Bá Đao.
Các bạn nam cùng lớp trong phòng cũng không còn quậy phá nữa, đột nhiên bắt đầu huýt sáo trêu chọc không ngớt, Hứa Tinh Châu vẫn còn hơi say, ngẩng đầu lên thì thấy Lâm Thiệu Phàm cầm micro, mặt đỏ bừng nhìn cô.
Lúc đó Hứa Tinh Châu và Lâm Thiệu Phàm mắt to trừng mắt nhỏ một lúc, nhạc nền đã qua hơn nửa, xung quanh vẫn có người ồn ào cổ vũ.
Cậu ấy định làm gì? Hứa Tinh Châu hoàn toàn không hiểu.
Hứa Tinh Châu nhịn một lúc, thăm dò hỏi: "...Lão Lâm, cậu cầm micro mà không hát à?"
Lâm Thiệu Phàm lập tức đỏ mặt đến tận cổ, cầm micro, hát hết bài hát đó.
Hôm nay, 2 năm sau, Hứa Tinh Châu dẫn Lâm Thiệu Phàm đi dạo quanh trường họ một buổi chiều.
Trên con đường ván gỗ ven sông Hoàng Phố, Hứa Tinh Châu mua cho Lâm Thiệu Phàm không ít quà lưu niệm, Hứa Tinh Châu mang theo nụ cười nói: "Nói thật nhé Lão Lâm, lúc cậu được tuyển thẳng vào đại học P, rời trường cấp 3, tôi thật sự có chút buồn đấy."
Lâm Thiệu Phàm ngẩng đầu: "Hửm?"
Hứa Tinh Châu có chút ý vị hồi tưởng về những năm tháng huy hoàng, nói: "Dù sao thì từ đó không còn ai che phía trước cho tôi nữa, chỉ có thể đối đầu trực diện với giáo viên."
Lâm Thiệu Phàm ngượng ngùng cười.
"Rồi cũng phải đi thôi," Hứa Tinh Châu nhìn Lâm Thiệu Phàm, nói: "Lão Lâm, cậu bay ngày mai phải không?"
Lâm Thiệu Phàm nói: "Ừ, cùng với bạn học, sáng mai."
Hứa Tinh Châu ôn hòa cười: "Dù sao thì sau khi tốt nghiệp cấp ba, ai cũng phải đi mỗi người một ngả."
Lâm Thiệu Phàm nói: "Tinh Châu, sau này cậu đến Bắc Kinh, cứ gọi điện cho tôi là được."
Hứa Tinh Châu gật đầu, mắt nhìn về phía trước, bước đi trên những kẽ hở của phiến đá.
Trời trước cơn mưa tối sầm như ngày tận thế, gió lớn nổi lên, sóng nước trên mặt sông cuồn cuộn. Lá ngô đồng úa vàng rơi trên con đường ván gỗ, bay tán loạn trên mặt đất như đang trốn chạy. Trong cơn gió lớn như vậy, mái tóc dài của Hứa Tinh Châu bị thổi tung, vừa lộn xộn vừa bay bổng.
Cô không nghĩ gì cả, đầu óc có chút trống rỗng, ngơ ngác nhìn về phía đường chân trời xa xăm.
Rồi sau lưng, đột nhiên vang lên một giọng nói đã lấy hết can đảm.
"Hứa Tinh Châu." Giọng Lâm Thiệu Phàm có chút run rẩy, "Tôi có lời muốn nói với cậu, đã nhịn 3 năm rồi."
Hứa Tinh Châu sững người, quay đầu lại.
Lâm Thiệu Phàm đứng cách Hứa Tinh Châu hai bước, tay xách quà lưu niệm đã mua, tóc bị gió lớn thổi rối bù, mang tai đỏ bừng, nói: "...Tôi thích cậu."
"Tôi thích cậu..." Lâm Thiệu Phàm run rẩy lặp lại: "Hứa, Hứa Tinh Châu, từ lần đầu tiên gặp cậu, tôi đã rất, rất thích cậu rồi."
"Cậu là..." Lâm Thiệu Phàm xấu hổ nhắm mắt lại, rồi như thể moi máu tim mình ra, nói với Hứa Tinh Châu, "Cậu là người tốt đẹp nhất, mà tôi từng gặp."
Khoảnh khắc đó, cơn gió mang theo những hạt mưa thổi qua hai người họ, trên con đường ván gỗ ven sông gần như không có người qua lại, bóng cây bị xé toạc, như thể bị nắm trúng tử huyệt.
"Tôi đã thích cậu nhiều năm rồi," Lâm Thiệu Phàm nói như thể đã dốc hết sức bình sinh, "...Từ ngày cậu ngồi ở phía sau tôi, tôi đã bắt đầu thích cậu rồi. Tinh Châu, tôi cảm thấy cậu là người tốt đẹp nhất, ấm áp nhất mà tôi từng gặp, cậu luôn có rất nhiều ý tưởng mới lạ, giống như..."
Hứa Tinh Châu thực ra khi chấp nhận buổi hẹn hò hôm nay, đã đoán được chiều hướng của buổi hẹn này.
Nhưng khi cô thực sự đứng trong dự đoán đó, đối mặt với lời nói của Lâm Thiệu Phàm, vẫn cảm thấy một sự khó hiểu và tuyệt vọng sâu tận xương tủy.
Hứa Tinh Châu ngắt lời: "Lão Lâm."
Lâm Thiệu Phàm: "Hửm?"
Hứa Tinh Châu hít một hơi, cố gắng lựa lời: "Cậu nói lại lần nữa, tại sao cậu thích tôi?"
Mặt Lâm Thiệu Phàm lập tức đỏ đến tận mang tai, khàn giọng nói: "Tinh Châu, cậu là người tốt đẹp nhất mà tôi từng gặp. Trong mắt tôi cậu chính là sự tồn tại như vậy. Vừa ấm áp lại tràn đầy sức sống, tôi không thể tưởng tượng ra dáng vẻ buồn bã của cậu, những lúc tôi buồn nhất đều dựa vào cậu để chống đỡ, mẹ tôi từng gặp cậu, cũng thấy cậu rất đáng yêu... bao gồm cả việc mỗi ngày cậu đều như một… một mặt trời nhỏ..."
Cậu ấy ngại ngùng đến mức gần như không nói tiếp được, những lời còn lại bị nuốt chửng trong cơn gió cuồng loạn.
Đó quả thật là Hứa Tinh Châu mà Lâm Thiệu Phàm thích, ít nhất là trong mắt cậu ấy.
Hứa Tinh Châu đó khỏe mạnh và ấm áp, hoạt bát và năng động, có thể nhận được sự công nhận của bố mẹ cậu ấy, tựa như một vầng thái dương ấm áp.
"Nhưng nếu một người mỗi ngày đều cảm thấy mình đang đứng trên vực sâu," Hứa Tinh Châu tự giễu, "Mỗi ngày tỉnh dậy đều muốn nhảy xuống, chiếc giường cũng trở thành vực sâu hút chặt lấy mình, không muốn động đậy, ngay cả sức để nói chuyện cũng không có, đứng trên tòa nhà cao chỉ có ý nghĩ nhảy xuống... Cô ấy cảm thấy trên đời này không có một ai cần mình, mỗi người cuối cùng rồi cũng sẽ vứt bỏ mình. Cậu thấy người này thế nào?"
Lâm Thiệu Phàm sững sờ, suy nghĩ rất lâu, mới khách quan xác nhận: "Tôi không hiểu. Là bạn của cậu à? Người này có vấn đề gì sao? Bị bệnh nan y nên mới tuyệt vọng như vậy à?"
"Không có," Hứa Tinh Châu bình tĩnh đáp: "Không có bất kỳ thương tổn thể chất nào, chỉ có suy sụp tinh thần thôi."
Lâm Thiệu Phàm suy nghĩ rất lâu, nghiêm túc nói: "Tinh Châu, cô ấy hoàn toàn trái ngược với cậu, những cái khác tôi không thể đánh giá, nhưng chắc chắn không phải là một người đáng để người khác thích."
Sóng lớn đột ngột vỗ vào đê, trong cơn gió lớn như muốn hủy trời diệt đất, Hứa Tinh Châu nhìn Lâm Thiệu Phàm bằng một ánh mắt vô cùng phức tạp và đau buồn.
Lâm Thiệu Phàm không hiểu được ánh mắt của Hứa Tinh Châu, ngơ ngác nói: "Tinh Châu, có gì không đúng sao? Ít nhất tôi cảm thấy, ở bên người như vậy chắc chắn sẽ không vui vẻ..."
Hứa Tinh Châu im lặng rất lâu, trong ánh mắt là một sự tự ti và bi ai không nói nên lời.
Rồi cuối cùng cô khàn giọng cất lời: "Người đó, là tôi."
Mái tóc của cô gái bị thổi rối tung, mưa rơi xuống, nhưng trong những khe mây cuồn cuộn lại lờ mờ hé ra một tia sáng hoàng hôn.
"Lão Lâm," Hứa Tinh Châu nhẹ nhàng nói: "Tôi chính là loại người đó. Hầu hết thời gian tôi cảm thấy sống rất tốt, nhưng một khi tôi không thể kiểm soát cảm xúc của mình, một khi tôi không vượt qua được rào cản đó, sẽ..."
Cô hít một hơi thật sâu, khàn giọng nói: "... sẽ... như vậy."
"Quả bom hẹn giờ có thể chết bất cứ lúc nào, chính là tôi." Hứa Tinh Châu thành thật và đau buồn nói.
Vẻ mặt của Lâm Thiệu Phàm vô cùng kinh ngạc, như thể chưa từng quen biết Hứa Tinh Châu.
"Cậu nói dối phải không?" Lâm Thiệu Phàm run rẩy nói: "Tinh Châu, cậu chỉ bịa chuyện để từ chối tôi thôi, sao cậu có thể —"
Hứa Tinh Châu nói: "Tôi tuy có nói dối, nhưng tôi không lừa người ở những chuyện như thế này."
Cô khàn giọng nói: "Lão Lâm, cậu không chấp nhận được một Hứa Tinh Châu như vậy đâu."
Tiếp đó, Hứa Tinh Châu nhìn vào mắt Lâm Thiệu Phàm.
Lâm Thiệu Phàm quả thật không chấp nhận được, Hứa Tinh Châu nghĩ.
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc và khó tin của cậu ấy là biết.
"Nhưng đây là sự thật," Hứa Tinh Châu tự giễu nói: "Tôi bị trầm cảm đơn cực, từng phát bệnh nặng, có xu hướng tái phát. Lúc nghiêm trọng thậm chí còn đến mức xuất hiện các triệu chứng cơ thể. Tôi vì trầm cảm mà phải nghỉ học, vì trầm cảm mà cắt cổ tay, cả đêm suy nghĩ làm sao để chết một cách lặng lẽ, bà nội tôi không chuyển đến nhà lầu, chính là sợ tôi một ngày nào đó..."
... sợ một ngày nào đó tôi từ bỏ, sinh mệnh mà tôi vô cùng yêu quý khi tỉnh táo. Hứa Tinh Châu nghĩ.
"…những gì tôi nói, đều là thật."
Cô nói xong, Lâm Thiệu Phàm không nói được một lời nào.
"Cho nên," Hứa Tinh Châu lại dịu dàng nói: "Tôi hy vọng, cậu đừng vì chuyện tôi từ chối cậu mà cảm thấy quá buồn."
Việc Lâm Thiệu Phàm không thể chịu đựng được một Hứa Tinh Châu khi phát bệnh, Hứa Tinh Châu đã sớm biết.
Cậu ấy chỉ là một chàng trai bình thường xuất thân từ một gia đình bình thường, có những giá trị quan bình thường và giản dị, sinh ra đã bị những ràng buộc thế tục. Cậu ấy sẽ bị giới hạn bởi bằng cấp, sẽ bị cuộc sống xô đẩy, sẽ bị bố mẹ ảnh hưởng. Một chàng trai bình thường như vậy, không có nhiều tình sâu nghĩa nặng để trao cho một đối tượng thầm mến thời cấp ba, không có nhiều kiên nhẫn để chịu đựng một Hứa Tinh Châu sắc nhọn, tuyệt vọng, co mình trong đêm dài sâu thẳm, u ám.
Tình cảm của cậu ấy là thật, việc xem Hứa Tinh Châu là điều tốt đẹp cũng là thật.
Nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi.
Lâm Thiệu Phàm chưa bao giờ tìm hiểu về cô, thậm chí còn chưa từng thử.
Giống như đối xử với một ảo ảnh trong mơ.
Nhưng Hứa Tinh Châu là một con người sống động.
Hứa Tinh Châu bình tĩnh nói: "Lão Lâm, tôi từ chối cậu."
"Tôi..." Hứa Tinh Châu nén lại nỗi bi ai dâng lên trong lòng, "tôi không có cảm giác với cậu, tôi cũng không phải là người tốt như cậu nói, hơn nữa, tôi đã..."
"Tôi, đã có người mình thích rồi." Hứa Tinh Châu nói như vậy trong tiếng gió vù vù.
Hứa Tinh Châu nhắm mắt lại, bên tai truyền đến tiếng gọi xa xôi của thế giới. Cô nghe thấy lời cầu cứu của gió, nghe thấy lời van xin của biển, nghe thấy cô gái đau khổ giãy giụa trong lòng mình đang đập cửa cầu cứu.
—Nhưng, nhưng mà.
Hốc mắt cô nóng rực nghĩ.
Nhưng, Tần Độ rõ ràng còn tệ hơn.
Anh có tất cả, cả thèm chóng chán. Anh đối với cuộc đời mình còn không chung thủy, đối với người sống lại càng kén chọn, Hứa Tinh Châu tầm thường như ngàn cánh buồm, cũng không khác gì hạt cải dưới núi Tu Di, một hạt kê giữa biển cả.
Đối mặt với Tần Độ, Hứa Tinh Châu ngay cả dũng khí để đánh cược một lần cũng không có.
Hứa Tinh Châu một mình trở về trường.
Cô vừa từ chối lời tỏ tình của Lâm Thiệu Phàm, không thể nào lại như không có chuyện gì mà đi song song cùng cậu ấy về trường, Hứa Tinh Châu dù sao cũng không phải kẻ ngốc, từ chối xong liền tìm một lý do buổi tối có tiết phải đi trước. Lâm Thiệu Phàm suốt cả quãng đường như bị đả kích lớn, ngay cả níu kéo cũng không kịp. Hứa Tinh Châu đã chui vào xe buýt, trốn đi không còn tăm hơi.
Tuy nhiên sự thật là buổi tối Hứa Tinh Châu không có tiết, chỉ là ngày mai có hai tiết môn tự chọn. Trình Nhạn và cô chọn gần như cùng một môn, đã sớm tự xếp mình vào nhóm người tự do bắt đầu kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 5. Lúc hơn 3 giờ, Trình Nhạn đã nhắn tin cho cô, nói mình đã lấy vé, chuẩn bị về nhà.
Lúc Hứa Tinh Châu chui ra khỏi xe buýt, đèn đường đều đã sáng lên.
Cơn gió lớn đó gần như có thể thổi bay người, mưa phùn ấm áp ào một cái dính đầy chân cô, khiến chiếc váy dính chặt vào chân Hứa Tinh Châu.
Chiếc ô cuối cùng Hứa Tinh Châu mua cũng đã bị cơn gió lớn tối qua làm hỏng, cô đành thở dài, cam chịu đội chiếc túi vải nhỏ đáng thương lên đầu...
... năm nay mua ba cái ô mà vẫn phải dầm mưa, cuộc đời sao có thể thảm đến thế này.
Hứa Tinh Châu đội chiếc túi nhỏ, chạy trong mưa ướt sũng, chưa chạy được hai bước đã cảm thấy mình không chịu nổi cơn mưa này, liền trốn vào cây ATM của ngân hàng Công Thương bên cạnh.
Ngoài trời mưa khá đáng sợ, cây ATM được bao quanh bởi kính mờ, bên ngoài như bị cột nước xối vào, qua lớp kính chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng vỡ vụn của đèn đường.
Hứa Tinh Châu ngơ ngác nhìn một lúc, chỉ cảm thấy sống mũi hơi cay cay.
Hôm nay, dù thế nào, cô cũng không vui lên được.
Hứa Tinh Châu mò ra chiếc điện thoại ướt sũng, chuẩn bị nhắn tin cho Lý Thanh Thanh, bảo cô ấy đừng đến thư viện tự học nữa, nhờ cô ấy đến cây ATM của ngân hàng Công Thương để cứu cô gái xui xẻo đã làm mất ba cái ô trong học kỳ này.
Tuy nhiên cô vừa mới mò ra điện thoại, còn chưa mở khóa màn hình —
— cánh cửa kính mờ của cây ATM, đột nhiên bị kéo ra.
Trong khoảnh khắc, gió lớn và mưa đen kịt, ào ào tràn vào.
Và cùng với cơn gió lớn đó tiến vào, còn có một thanh niên cao lớn, ống quần ướt sũng.