Trong ánh nắng ấm áp buổi chiều, cái đầu nóng hổi, mềm mại của Hứa Tinh Châu tựa vào hõm cổ Tần Độ, như một vũ trụ nhỏ đang tỏa nhiệt.
Khoảnh khắc đó, tim Tần Độ như tan chảy.
Anh xúc động chạm trán với Hứa Tinh Châu, ôm trọn cô vào lòng, mặc cho ánh hoàng hôn vàng rực chiếu lên lưng mình. Sau đó anh cọ mũi với Hứa Tinh Châu — tư thế đó mang một hương vị thân mật cực kỳ mờ ám, anh thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở mềm mại nóng hổi của cô.
Tần Độ gần như muốn hôn Hứa Tinh Châu.
Nếu hôn, đó có phải là nụ hôn đầu của cô không? Tần Độ mê muội nghĩ.
— Lén lút hôn trộm nụ hôn đầu khi cô đang mê man có phải là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn không? Nhưng anh yêu Hứa Tinh Châu đến vậy, có được chút dịu dàng lén lút này, cũng không có gì đáng trách.
Môi Hứa Tinh Châu hơi hé mở, gò má ửng hồng, là một dáng vẻ rất dễ hôn. Tuy nhiên, cuối cùng Tần Độ vẫn không dám hôn, anh chỉ ôm Hứa Tinh Châu một lúc, rồi đứng dậy rót chút nước ấm, đỡ Hứa Tinh Châu dậy, đút cho cô uống trước viên thuốc hạ sốt không hại dạ dày.
Hứa Tinh Châu nửa tỉnh nửa mê, nhưng uống thuốc lại rất hợp tác, cô sốt đến hai má đỏ bừng, trong hốc mắt toàn là nước.
Tần Độ dịu dàng nói: "Uống hết nước đi."
Hứa Tinh Châu mở đôi mắt ươn ướt vì sốt, ngoan ngoãn uống hết nước, Tần Độ hỏi: "Có đói không?"
Hứa Tinh Châu như không nghe thấy, không để ý đến anh.
Tần Độ đã hỏi ý kiến bác sĩ, tình trạng thiếu phản hồi này của Hứa Tinh Châu khá bình thường, khi anh hỏi câu này vốn dĩ không định nhận được bất kỳ câu trả lời nào.
Tần Độ nói: "Nhà vệ sinh ở bên ngoài, đây là nhà của anh."
Hứa Tinh Châu vẫn không có chút phản ứng nào, ngây ngốc cầm chiếc cốc thủy tinh rỗng, trên cốc phản chiếu ánh hoàng hôn hùng vĩ và thế giới.
Tần Độ lại nói: "Tuyệt đối không được phép tè dầm, sư huynh xuống lầu mua chút cháo và đồ ăn nhẹ, em ở đây ngoan một chút."
Lúc này Hứa Tinh Châu mới gật đầu một cái khó nhận thấy.
Cô thậm chí không biểu lộ bất kỳ sự ngạc nhiên nào về việc mình đang ở trong nhà Tần Độ, chỉ ngồi đó với vẻ mặt trống rỗng, như một bức tượng nhỏ tự cách ly mình với thế giới.
Tần Độ sợ Hứa Tinh Châu sẽ nhảy lầu khi anh không có ở đó, mặc dù cô không hề có chút biểu hiện muốn tự tử, anh vẫn tìm chìa khóa, khóa cửa phòng ngủ, rồi mới xuống lầu mua cháo.
Lúc đi, anh liếc nhìn Hứa Tinh Châu một cái.
Sau lưng Hứa Tinh Châu là ô cửa sổ sáng rực phản chiếu cả thành phố.
Cô gái này đã từng trong ánh hoàng hôn như vậy, ôm những đứa trẻ ở trại trẻ mồ côi, cười tủm tỉm chơi trò chơi cùng chúng, cũng từng trong ánh sáng này ôm đàn guitar biểu diễn đường phố. Cô thích tất cả những ngày thời tiết đẹp, ngay cả trong ngày mưa cũng có thể tự mình làm mình vui vẻ, giống như một đứa trẻ không ngừng cầu xin tình yêu từ thế giới.
Nhưng bây giờ, cô thờ ơ với thế giới này, vẻ mặt đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể cả người đã bị tách ra khỏi thế giới.
Khoảnh khắc Tần Độ buộc phải khóa cửa, anh chỉ cảm thấy hốc mắt nóng lên.
Tần Độ đến một quán cháo gần đó khá vừa ý mua một ít cháo kê bí đỏ hạt sen và đậu đũa xào tôm.
Lúc anh về tới nhà trời đã không còn sớm, và Hứa Tinh Châu đã bắt đầu đổ mồ hôi.
Trán cô ướt đẫm, ngay cả tóc sau gáy cũng ướt sũng, khó chịu co người trên giường.
Đèn đầu giường sáng lên màu vàng ấm áp, chăn lông vũ kéo lê trên đất, cả thế giới ngoài góc của họ, đều là bóng tối lấp lánh ánh đèn.
Hứa Tinh Châu thấy đồ ăn, khẽ nói một tiếng cảm ơn một cách gượng gạo, hai từ đó như đã dùng hết tất cả sức lực của cô, sau đó gượng ăn được hai miếng cháo, rồi sống chết không chịu động vào nữa.
Tần Độ hỏi: "Hôm qua em cũng không ăn phải không?"
Hứa Tinh Châu không nói gì.
Tần Độ ngồi bên giường, bưng bát cháo mà anh đã vượt ba cây số để mua, dứt khoát, đầy uy hiếp nói: "Em há miệng ra cho anh."
Hứa Tinh Châu nhìn Tần Độ, nhìn một lúc mới há miệng ra. Tần Độ thổi nguội cháo, ra tay một cách có thể nói là vụng về, bắt đầu đút cho cô ăn.
"Không muốn ăn cũng phải ăn," Tần Độ lơ đãng nói: "Là sư huynh mua về đấy."
Anh vừa nói xong, Hứa Tinh Châu liền cắn chặt chiếc thìa trong miệng, tuy không nói gì, nhưng tuyệt đối là bất bạo động không hợp tác.
Tần Độ cố gắng rút chiếc thìa nhỏ ra, nhưng răng Hứa Tinh Châu rất chắc, anh lại sợ làm tổn thương cô, đành phải uy hiếp: "Em còn cắn nữa?"
Ý tứ là, em còn cắn chặt thìa không buông, anh sẽ đổ cháo lên đầu em.
Hứa Tinh Châu rưng rưng nước mắt, nhả chiếc thìa ra. Khoảnh khắc đó Tần Độ thậm chí còn cảm thấy mình đút cơm là đang bắt nạt cô, nhưng anh vẫn cứng lòng, từng thìa một, đút cho cô hết bát cháo.
Không ăn cơm là tuyệt đối không được, huống chi đã đói hai ngày, nhìn cái dáng vẻ bất bạo động không hợp tác này, cho dù hôm nay không cứng rắn, ngày mai cũng phải dùng đến biện pháp cứng rắn.
Tần Độ đút cơm xong, hạ giọng hỏi: "Có phải đồ ăn sư huynh mua không hợp khẩu vị của em không?"
Hứa Tinh Châu chui vào trong chăn cuộn thành một cục.
Lần đầu tiên làm bảo mẫu của Tần thiếu gia đã thất bại, đối tượng được chăm sóc còn không thèm để ý đến anh, anh đành ấm ức cúi người sờ quanh chăn của Hứa Tinh Châu, để chắc chắn rằng cô không giấu thứ gì có thể làm tổn thương mình.
Không có.
Hứa Tinh Châu vùi mình trong chăn, đột nhiên khàn giọng hỏi: "...Hộp thuốc nhỏ của em?"
Tần Độ nghĩ đến kết cục thê thảm của hộp thuốc nhỏ bảy màu đó, lơ đãng nói: "...Bị vỡ rồi, nếu em muốn sư huynh sẽ đi mua một cái khác."
Hứa Tinh Châu không trả lời, tiếp tục vùi mình trong chăn, thở dài một hơi.
Trong ánh đèn mờ ảo, Tần Độ nhìn về phía đầu giường của mình.
Chiếc giường lớn của anh giờ đây bị một khối nhỏ nhô lên chiếm giữ, như một nụ hoa mới sắp bung nở từ lòng đất vào mùa xuân.
Mọi chuyện cuối cùng vẫn có chuyển biến tốt.
Sự đồng hành của những người sẽ yêu thương cô, sẽ thấu hiểu cô, điều mà Hứa Tinh Châu cần, vẫn tồn tại.
An cư cho một người già ở Thượng Hải, đối với người bình thường có thể nói là vô cùng khó khăn, nhưng trong với anh thì không. Có lẽ, sau này Hứa Tinh Châu cũng không có ý định quay về Hồ Bắc làm việc, nơi đó đối với cô, ngoài việc bà nội cô còn ở đó, thì không có lấy nửa điểm cảm giác thân thuộc.
Dù sao thì hầu hết thí sinh ngoại tỉnh thi đến Thân Thành, đều mang trong mình ý định ở lại Thượng Hải.
Hồ Bắc chỉ riêng Vũ Hán đã có 82 trường đại học, nhưng Hứa Tinh Châu khi điền đủ chín nguyện vọng song song, lại không điền một trường nào trong tỉnh, nguyện vọng của cô trải dài khắp đất nước, từ Bắc Kinh đến Quảng Châu, duy chỉ không có một trường nào là ở tỉnh nhà.
Tần Độ ho một tiếng, gọi điện cho Trình Nhạn.
Trong phòng thay đồ của anh đầy mùi hương liệu, Tần Độ liếc ra ngoài, sau tấm rèm màu xanh đậm, Hứa Tinh Châu vẫn đang ngủ trên giường của anh.
Bên kia Trình Nhạn chắc đang nghịch điện thoại, gần như bắt máy ngay lập tức.
"Alo?" Trình Nhạn nói: "Đàn anh, Châu Châu sao rồi ạ?"
Tần Độ lại liếc nhìn một cái, hạ thấp giọng nói: "Em ấy ngủ rồi, bữa tối tôi đã đút cho em ấy một ít, em ấy không thích khẩu vị của quán đó lắm, ngày mai tôi sẽ bảo giúp việc nhà tôi nấu rồi mang qua."
Trình Nhạn chân thành nói: "...Đàn anh, cảm ơn anh, nếu không có anh... tôi cũng không biết phải làm sao nữa."
Tần Độ bực bội vò đầu, hỏi: "Cảm ơn thì không cần, tôi không phải chính nhân quân tử gì. Trình Nhạn, em đã báo cho bà nội của Tinh Châu chuyện này chưa?"
Bên kia Trình Nhạn sững sờ, lần đầu tiên không trả lời ngay câu hỏi này.
"Thế này," Tần Độ lại sờ mũi nói: "Nếu em chưa mua vé về, thì gửi thông tin của bà nội Tinh Châu cho tôi luôn, tôi mua vé cho hai người. Thời gian tùy hai người quyết định, bên tôi mua vé dễ hơn."
Chờ một lúc không nghe Trình Nhạn nói gì, Tần Độ hỏi: "Có phải liên lạc với bà nội em ấy hơi khó không? Gửi số điện thoại cho tôi là được, tôi sẽ nói chuyện với bà cụ."
Trình Nhạn im lặng một lúc lâu, mới khẽ hỏi: "Đàn anh, anh nói là, bà nội của cậu ấy đúng không ạ?"
Tần Độ nói: "Đúng vậy."
"Cần hộ khẩu tôi sẽ giải quyết," anh nghĩ một lúc rồi nói thêm: "Chỗ ở tôi cũng có, đón bà cụ lên, sinh hoạt tôi sẽ lo."
Dù sao thì khi Hứa Tinh Châu nhắc đến bà nội của mình, cô đã vui vẻ như vậy, anh nghĩ.
Tần Độ nhớ lại Hứa Tinh Châu cười nói với anh 'hồi nhỏ bà nội đọc truyện tranh cho tôi nghe, còn rán bánh đường cho tôi nữa, tôi ngã khóc bà sẽ dỗ tôi, bà nội tôi là số một thiên hạ', lúc xách bánh ú mua cho bà, vẻ mặt rạng rỡ, mày mắt cong cong nói với Tần Độ 'bà nội thương tôi nhất'.
Người bà hiền từ đã kiên nhẫn trò chuyện với tiểu Tinh Châu khi cô bé phát bệnh.
Người lớn tuổi nóng tính trong lời đồn, đã truyền cho tiểu Tinh Châu thói hư tật xấu ham ăn ham chơi.
Trong phòng quần áo của anh, Tần Độ dùng chân đá đá một cái túi giấy, trong lòng suy nghĩ trong túi là cái gì, anh mất nửa phút mới nhớ ra đó là một đôi dép lê da sọc.
Mà sự im lặng trong điện thoại vẫn tiếp diễn.
"Đàn anh," Trình Nhạn phá vỡ sự im lặng, khàn giọng nói: "Tại sao anh lại nói như vậy?"
Tần Độ lại đá cái túi giấy xuống gầm sofa, nói: "Không phải Tinh Châu thân với bà nội lắm sao, tôi nghĩ để bà đến chơi hay gì đó cũng được, đến bầu bạn với em ấy, em ấy cần…"
"Hôm nay," Trình Nhạn ngắt lời anh: "Buổi chiều tôi đã mang bánh ú Tinh Châu nhờ tôi gửi cho bà nội cậu ấy, tiện thể đến thăm bà."
Tần Độ: "Ừm?"
Trình Nhạn khàn giọng nói: "Tiện thể, nhổ cỏ dại."
Tần Độ ngẩn ra, không hiểu 'nhổ cỏ dại' là ý gì.
"Mộ của bà nội cậu ấy," Trình Nhạn nén nước mắt nói: "sắp phẳng luôn rồi."
Gió điều hòa vù vù trên đầu Tần Độ, Hứa Tinh Châu yên lặng ngủ trên giường của anh, có lẽ cô đã hạ sốt, ngay cả hơi thở cũng trở nên đều đặn và mềm mại.
Khoảnh khắc đó, Tần Độ thậm chí còn tưởng mình nghe nhầm ý của Trình Nhạn, lúc nói chuyện Trình Nhạn thực ra có hơi lẫn lộn âm 'n' và 'l' của người Hồ Bắc bản địa, nhưng chữ 'mộ' không có chữ nào có khả năng gây nhiễu phát âm. [1]
[1] Một đặc điểm phương ngôn phổ biến ở vùng Hồ Bắc (và một số tỉnh phía Nam Trung Quốc) là người dân hay đọc lẫn lộn giữa phụ âm đầu 'n' (nè) và 'l' (lè). 墳茔 (Hán Việt: phần doanh – mộ), có bính âm là fén yíng. Cả hai chữ này đều bắt đầu bằng phụ âm 'f' và 'y' (không có 'n' hay 'l'), nên dù Trình Nhạn có bị ngọng "n/l" thì cũng không thể đổ lỗi cho giọng địa phương nếu cô ấy phát âm sai từ này.
Mộ? Đó không phải là nơi chôn người chết sao?
Tần Độ còn chưa kịp mở miệng, Trình Nhạn đã nói: "Bà nội cậu ấy mất nhiều năm rồi."
"Tôi tưởng anh biết," Trình Nhạn buồn bã nói: "Nhưng Tinh Châu đúng là chưa bao giờ nhắc đến chuyện này, không nói cho người khác biết, bà nội đã rời xa cậu ấy rất lâu, rất lâu rồi."
Tần Độ vô thức ôm đầu.
"… Chắc là chuyện hồi cấp hai, lớp 8," Trình Nhạn nói: "Bà đã mất trước cả khi tôi quen cậu ấy. Tôi quen Tinh Châu là vì cậu ấy nghỉ học rồi học lại, và lúc quen cậu ấy thì cậu ấy đã tự sống một mình trong căn nhà cũ của bà nội rồi."
"Đàn anh, vì bà nội qua đời nên bệnh trầm cảm của Hứa Tinh Châu mới tái phát lần thứ hai, thậm chí phải nghỉ học."
Tần Độ há miệng, nhưng không nói được một lời.
"Cậu ấy luôn chỉ nhắc đến những điều tốt đẹp, những ký ức lấp lánh ánh vàng, những lúc bà nội cưng chiều cậu ấy, những điều ấm áp rực rỡ." Trình Nhạn nói tiếp.
Khoảnh khắc đó, Tần Độ như bị ném xuống nước, phổi đau như thể đến cả chút không khí cuối cùng cũng bị ép ra ngoài.
Những nụ cười mày mắt cong cong của Hứa Tinh Châu, những lúc nói 'đều tại tôi ngày nào cũng chạy ra ngoài làm đại vương núi', dáng vẻ vừa có chút tủi thân vừa có chút ngọt ngào của cô.
Những lúc Tần Độ thật lòng cảm thấy 'cô ấy chắc chắn là người được cả thế giới yêu thương'.
Đằng sau những khoảnh khắc anh ngưỡng mộ, là hình ảnh cô gái bò lên từ vực sâu đầy máu, là tiếng khóc trong cơn giông mùa hạ, là ngọn lửa sự sống không bao giờ tắt dù gặp vô vàn tuyệt vọng.
Anh chỉ nghe thấy tiếng cười trong trẻo như bạc chảy của Hứa Tinh Châu, mà chưa bao giờ thấy vực sâu vạn trượng sau lưng cô, ánh dương chói lòa, thanh gươm treo trên đầu, tháp Babel và con thuyền Noah của cô.
"Đàn anh," Trình Nhạn khàn giọng nói: "Anh không biết đâu, trên thế giới này, cậu ấy thật sự, là một người cô độc."
Hứa Tinh Châu, thật sự không có "nhà". Ý của Trình Nhạn là như vậy.
*
Mười giờ tối, Tần Độ tắm xong, trở về phòng ngủ, lúc mở cửa, cơn gió đêm lùa qua người cô gái nhỏ trên giường.
Hứa Tinh Châu vẫn co mình trong chăn của anh, ngón tay mảnh khảnh níu lấy một góc gối của anh. Quần áo của một người cao 1m86 như Tần Độ đối với cô thực sự quá khổ, dưới cổ áo lộ ra một mảng ngực trắng nõn đầy đặn, đổi góc nhìn khác là có thể thấy hết.
Tần Độ vô cùng lúng túng, lập tức kéo cổ áo lên.
—— Ngực khá nhỏ, nhưng thật sự rất đáng yêu, anh nghĩ.
Ánh đèn bàn ấm áp chiếu lên mày mắt cô, đôi mày mảnh của cô vẫn nhíu lại bất an, như thể đang tìm kiếm một góc an toàn.
Tần Độ ngồi xuống bên giường, kéo chăn ra một chút, dựa vào đầu giường, đột nhiên nhớ lại Hứa Tinh Châu hỏi anh 'hộp thuốc đó thế nào rồi'.
Bây giờ anh nghĩ lại, 'hộp thuốc nhỏ bảy màu' đó thực sự là một cách tự cứu cực kỳ bình tĩnh và đau lòng của Hứa Tinh Châu.
Cô biết rõ trong hộp thuốc đó là giả dược, chỉ là những viên kẹo bình thường, nhưng cô vẫn dùng cách đó để tự cứu mình, giống như cô bé Jenny xé những cánh hoa trong truyện cổ tích.
Trong truyện cổ tích "Bảy sắc hoa", bà lão cho cô bé Jenny một bông hoa bảy màu có bảy cánh màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Cô bé dùng cánh hoa màu đỏ để sửa lại bình hoa bị vỡ, dùng cánh hoa màu vàng để mang bánh mì vòng về, dùng cánh hoa màu cam để mang đến vô số đồ chơi, rồi dùng cánh hoa màu tím để tiễn chúng đi. Trong đó, cô bé Jenny dùng cánh hoa màu lam để đến Bắc Cực, rồi dùng cánh hoa màu lục để về nhà.
Cho nên trong hộp thuốc nhỏ của Hứa Tinh Châu, màu gì cũng có, chỉ duy nhất không có viên kẹo màu xanh lá.
Khoảnh khắc Tần Độ xâu chuỗi lại chuyện này, mắt anh đỏ ngầu, đau đến mức gần như run rẩy.
Lông mi Hứa Tinh Châu mảnh dài, run rẩy gần như không thể nhận ra trong ánh đèn yếu ớt, là một dáng vẻ cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, Tần Độ cẩn thận đan mười ngón tay với cô.
Ngón tay Hứa Tinh Châu bị rách da, Tần Trường Châu với tư cách là một bác sĩ đã quen với nhiễm trùng ngoại viện, xử lý vết thương đặc biệt kỹ tính, bôi đầy thuốc đỏ cho cô, i-ốt nhuộm vết thương lốm đốm, làm nổi bật vết bầm dưới da trông khá đáng sợ, nhưng đó lại là một bàn tay vừa nhỏ vừa mỏng.
Tay của Tần Độ thì móng tay được cắt tỉa gọn gàng, trên những ngón tay thon dài còn có một vòng xăm chữ Phạn, thật sự là được nuông chiều từ nhỏ. Nhưng đôi tay đó lại không thiếu vết chai và da cứng, thuộc về một người đàn ông, mạnh mẽ và rắn rỏi.
Bàn tay nhỏ bé, đầy sẹo của Hứa Tinh Châu được Tần Độ nắm lấy, như thể đang nắm một đóa hoa đầy thương tích.
Tần Độ chua xót gọi: "… Tiểu sư muội."
Anh nhẹ nhàng xoa bóp các đốt ngón tay của Hứa Tinh Châu, như thể đang chạm vào một mùa xuân mong manh dễ vỡ. Hứa Tinh Châu thoải mái thở ra một tiếng, không còn run rẩy vì khó chịu nữa, mà cọ cọ về phía anh.
Tần Độ tắt đèn, để bóng tối bao trùm cả hai người, sau đó anh như nhớ ra điều gì, một tay đan mười ngón với Hứa Tinh Châu, tay kia từ tủ đầu giường mò ra chiếc kindle dán đầy sticker sao trăng của Hứa Tinh Châu.
Anh còn chưa kịp bấm nút mở, thì đã thấy trong bóng tối, đôi mắt mở to của Hứa Tinh Châu.
Đôi mắt cô long lanh nước, mày mắt mềm mại như hoa huệ dại đầu hạ, rõ ràng không phải là dáng vẻ của người đã tỉnh ngủ.
Trong đêm tối đặc quánh, Tần Độ khàn giọng hỏi: "Sao vậy?"
Lòng bàn tay Hứa Tinh Châu ẩm ướt, có lẽ là do đổ mồ hôi. Anh nghĩ: Có nên buông ra không? Cô ấy có phản cảm với việc nắm tay mình không?
Hứa Tinh Châu yếu ớt gọi một tiếng: "… Sư huynh."
Lòng Tần Độ lạnh đi.
——Cô ấy nhận ra rồi, Tần Độ nghĩ.
Sau đó Tần Độ lúng túng ừ một tiếng, lặng lẽ buông lỏng mười ngón tay đang đan vào nhau.
"… Sư huynh." Giọng Hứa Tinh Châu vừa khàn vừa mơ hồ, mang theo một chút nửa tỉnh nửa mê và sự run rẩy khó nói.
Tần Độ lại ừ một tiếng.
Giây tiếp theo, cô gái mơ màng, yên tâm chui vào lòng Tần Độ.
Tần Độ sững sờ.
Hứa Tinh Châu như một đứa trẻ, mềm mại cọ cọ vào hõm cổ Tần Độ.
Hành động đó của cô mang một sự dựa dẫm và mềm nhũn bản năng, như thể đã biết, trên thế giới này, góc này là an toàn.
Tần Độ gần như có thể cảm nhận được thân nhiệt bất thường, bỏng rát trên người cô gái này, cô vẫn đang sốt, nhưng đó là bằng chứng cô còn sống.
"Sư huynh đây," Tần Độ trầm giọng nói: "Là anh đây."
Trong đêm tối, Hứa Tinh Châu nói với giọng nức nở mềm mại: "Sư huynh… Em, em khó chịu."