Sáng sớm, ngay khoảnh khắc Hứa Tinh Châu mở mắt, ánh nắng lập tức tràn vào vào đáy mắt cô.
Ánh mặt trời như quả cầu ánh sáng phát nổ chiếu rọi lên người Hứa Tinh Châu, cô lại đau bụng kinh, bụng đau quặn đến mức khó chịu, vô thức chui vào trong chăn — mà vừa kéo chăn, cô liền nhận ra đây không phải ký túc xá của mình.
Cái chăn này có vẻ quá mềm mại, dường như rất đắt tiền, hơn nữa trong chăn còn có một chút hơi ấm không thuộc về cô.
Tối qua mình đã ngủ chung giường với ai sao?
Hứa Tinh Châu co người trên giường, cảm nhận tứ chi được bao bọc bởi chiếc chăn mềm mại, đầu óc vẫn còn mơ màng, cơn sốt nhẹ và tinh thần không ổn định khiến suy nghĩ của cô bị ảnh hưởng. Sau cùng cô cũng nhớ ra, mình đã được Tần Độ nhặt về nhà.
Giây tiếp theo, như để chứng thực cho việc này, Hứa Tinh Châu nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra 'kẽo kẹt'.
Tần Độ mang dép lê, dùng khăn vò mái tóc xoăn ướt sũng, bước ra từ phòng tắm đầy hơi nước, ánh nắng xuyên qua những món đồ trang trí trên bệ cửa sổ rọi xuống người anh.
Dáng người Tần Độ đạt chuẩn người mẫu, vai rộng chân dài, mặc chiếc áo phông rộng thùng thình, lười biếng ngáp một cái, giơ tay kéo vạt áo lên, lộ ra một phần hình xăm, eo thon như chó săn, rõ là một người chăm chỉ tập gym.
Tối qua Tần Độ có phải đã ngủ bên cạnh mình không? Hứa Tinh Châu xấu hổ nghĩ.
Tình huống này, thật sự không thể tệ hơn được nữa.
Lý trí của Hứa Tinh Châu ngay lập tức muốn chui vào bếp ga, cùng với khí gas nổ tung thành pháo hoa nơi chân trời, nhưng phần Hứa Tinh Châu bị bệnh tật níu giữ lại chẳng có chút sức lực nào để động đậy, chỉ cử động ngón tay thôi cũng có cảm giác tuyệt vọng, lo âu và ngột ngạt.
Tần Độ chú ý đến ánh mắt của Hứa Tinh Châu, vừa lau tóc vừa lơ đãng hỏi: "Tỉnh rồi à?"
Hứa Tinh Châu không đủ sức trả lời.
Cô mở to mắt, ngơ ngác nhìn Tần Độ, Tần Độ cũng không cho rằng câu hỏi này đáng để trả lời, lại hỏi: "Đói không?"
Hứa Tinh Châu lắc đầu.
Tần Độ thậm chí không nhìn đã nói: "Đói là tốt rồi, dưới lầu có cháo loãng."
Hứa Tinh Châu chán đời chôn mình vào trong chăn, tỏ rõ ý muốn anh tránh xa mình ra, vốn dĩ ngày đầu 'dì cả' đến Hứa Tinh Châu đã không thích ăn cơm, nếu đau bụng kinh dữ dội thì ăn bao nhiêu nôn bấy nhiêu, cộng thêm việc Tần Độ là người chuẩn bị, cô chẳng còn chút ý định ăn uống nào.
Đã đến nước này rồi, ngay cả bộ dạng này cũng bị Tần Độ nhìn thấy. Tất cả người thân của cô trên đời này ngay cả dáng vẻ khỏe mạnh ấm áp của cô còn không yêu, Hứa Tinh Châu chỉ cảm thấy mình như một đống rác bị vo tròn trong giỏ, trên đó còn rưới đầy Fanta vị cam dính nhớp, không ai muốn chạm vào.
Sống thật là mệt mỏi quá, Hứa Tinh Châu nghĩ, vùi đầu trong chăn, cắn chặt môi rơi nước mắt.
Có thể bỏ đói mình đến chết không nhỉ, Hứa Tinh Châu buồn bã nghĩ, hồi nhỏ đọc "Mười vạn câu hỏi vì sao", trong đó hình như có đề cập nếu người ta không ăn trong 5 ngày, thì có thể bỏ đói mình đến chết. Bộ sách đó là do bà nội của Hứa Tinh Châu ôm về từ hiệu sách cũ. Bà nội cô hồi nhỏ chỉ đi học được 2 năm, biết sơ sơ vài chữ, nhưng lại có một sự cố chấp khó hiểu rằng 'con cháu nhất định phải học hành cho tốt'.
Bà nội cô chắc hẳn đã xem quảng cáo dán trong trường tiểu học của họ, thế là đến hiệu sách cũ khuân về 8 cuốn "Mười vạn câu hỏi vì sao". Mỗi cuốn trong bộ sách đó đều nhỏ nhỏ, bìa sách đã sờn cũ, cuốn đầu tiên màu tím rực, cuốn thứ hai lại màu xanh lá, màu vàng và màu cam vốn nên nối tiếp sau màu đỏ lại lần lượt là cuốn thứ ba và thứ tư, quả thật có thể bức chết người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế.
Vì vậy, Hứa Tinh Châu bé nhỏ luôn xếp bộ sách này theo màu sắc thành cầu vồng, ngay ngắn trên giá sách nhỏ.
Những năm tháng ấy, tựa như vàng son.
— Những con ngõ nhỏ dưới ánh hoàng hôn, mùi bánh rán thơm phức bay qua từ bên kia tường, đom đóm trong cánh đồng rộng lớn mùa xuân, cây quýt xanh non, củ năng được gọt bằng dao gọt hoa quả, bà nội và chữ ký phụ huynh xấu xí của bà dưới ánh nắng lốm đốm, những lá thư phụ huynh và học phí do bà ký tên, và những con tôm hùm đất được bóc trong quán nhỏ ven đường cùng bà vào đêm giữa mùa hè.
Hứa Tinh Châu khóc đến mũi cay xè, nhưng lại cố gắng kìm nén bản thân, để mình không run rẩy.
Nếu run rẩy sẽ bị phát hiện, cô nghĩ, mặc dù Tần Độ không thể nào quan tâm mình có khóc hay không, nhưng Hứa Tinh Châu không thể chịu đựng bất kỳ rủi ro nào bị người khác phát hiện ra bộ mặt đáng ghét như vậy của mình.
Mặc dù, người đó có lẽ đã sớm biết rồi.
Trong phòng im lặng một lúc lâu, Tần Độ có lẽ đã rời khỏi phòng ngủ. Hứa Tinh Châu co mình trong chăn khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa, rõ ràng đang cố gắng tự nhủ 'không được khóc nữa' — nhưng cơ thể cô lại không nghe theo lý trí chút nào.
Tại sao Hứa Tinh Châu phải sống để chướng mắt người khác, gây phiền phức cho người khác chứ?
Hứa Tinh Châu khó nhọc hít mũi, cô khóc quá nhiều, mũi tắc nghẽn hoàn toàn, thở cũng khó khăn, tim đau nhói như bị bóp nghẹt.
Ngay giây phút sau, tấm chăn phủ lên người cô bị giật phăng ra.
Khoảnh khắc đó quả thật không thể tránh né, Hứa Tinh Châu bị buộc phải phơi mình dưới ánh nắng, mặc cho ánh nắng như pháo hoa nổ tung khắp người cô.
Trong ánh nắng chói mắt, Tần Độ kéo chăn, từ trên cao nhìn xuống, cầm bát cháo hỏi: "Em tự ăn hay để anh đút?"
Hứa Tinh Châu khóc đến thở không ra hơi, cả người cô tắm trong ánh nắng, trên người mặc áo phông của Tần Độ, cả người run rẩy, môi và chóp mũi đều đỏ ửng.
Tần Độ thở dài một tiếng: "...Hứa Tinh Châu."
Sau đó, Tần Độ đặt bát cháo xuống đất, rút giấy ăn ở đầu giường, kiên nhẫn lau nước mắt cho cô gái đang suy sụp khóc lóc.
Tần Độ lau hết mấy tờ giấy ăn, lại rút một tờ khác, ra hiệu cho cô xì mũi.
Tần Độ chế nhạo cô: "Xì mũi cũng cần sư huynh dạy à?"
Rồi anh cách một lớp giấy ăn, véo vào chóp mũi của Hứa Tinh Châu.
Hứa Tinh Châu ban đầu còn cố gắng kiên trì một chút, giữ gìn phẩm giá của một cô gái 'từng khá có nhan sắc', nhưng Tần sư huynh vừa dùng sức, Hứa Tinh Châu lập tức bị ép ra cả bong bóng mũi.
"Oa." Tần Độ xấu xa lại véo véo chóp mũi của Hứa Tinh Châu: "Hứa Tinh Châu, trước đây anh không biết, em khóc lên lại giống các bạn lớp mầm non thế này à?"
Hứa Tinh Châu cuối cùng cũng khàn khàn, giọng mũi mở miệng: "Em không phải."
"Em không phải cái gì? Em không phải lớp mầm non? Nhưng lúc anh học lớp mầm non, đã không cần các anh chị lớp lớn xì mũi giúp rồi."
Hứa Tinh Châu: "...Anh..."
Tần Độ ngồi bên mép giường, bưng bát cháo lên, đắc ý véo mũi cô.
"Anh cái gì mà anh. Hứa Tinh Châu, học hỏi sư huynh đi."
Hứa Tinh Châu bị đút cho một bụng cháo nóng , trong cháo còn được Tần Độ rất cẩn thận cho thêm nếp cẩm và táo đỏ. Nhưng phương thuốc dân gian này cuối cùng cũng chẳng làm gì được chứng đau bụng kinh, nhiều nhất chỉ có thể an ủi tâm lý mà thôi. Cả người cô không có chút sức lực nào, co ro trên giường của Tần Độ, như một cây nấm bị đau bụng kinh.
Tần Độ ăn sáng xong thì dựa vào đầu giường bên cạnh Hứa Tinh Châu, laptop đặt trên đùi, màn hình là một phần mềm mà Hứa Tinh Châu chưa từng thấy, trước đây cô từng nghe các bạn ở khoa Y tế Công cộng nhắc đến, chắc là SAS [1].
[1] SAS (Statistical Analysis System) là bộ phần mềm phân tích dữ liệu, trí tuệ kinh doanh (BI) và quản lý dữ liệu mạnh mẽ, được phát triển bởi SAS Institute. SAS nổi tiếng với khả năng phân tích nâng cao, dự báo và xử lý dữ liệu lớn, thường được các doanh nghiệp Fortune 500 và lĩnh vực tài chính, y tế tin dùng.
Hứa Tinh Châu chưa bao giờ gần gũi với cuộc sống của anh đến thế.
Tần Độ đeo kính trên sống mũi, khuôn mặt anh sắc sảo như được đục đẽo, thờ ơ tháo kính xuống, xoa xoa ấn đường. Rồi anh trực tiếp vớ lấy điện thoại của mình, ném cho Hứa Tinh Châu.
"Mật khẩu là sáu số bảy." Anh nói.
Rồi Tần Độ nghĩ một lúc, lại nói: "Mật khẩu iCloud là sáu số bảy, một chữ Q viết hoa một chữ d viết thường, muốn chơi game gì thì tự tải, nạp tiền không cần báo cáo với anh."
Hứa Tinh Châu sững sờ.
Tần Độ vắt chéo chân, lại nheo mắt, đe dọa nói: "Game gì cũng được, chỉ không được chơi cái trò nuôi trai hoang Mr. Love x Queen's Choice..."
Hứa Tinh Châu ôm điện thoại của anh, nằm trên giường, ngơ ngác nhìn anh.
Tần Độ kiên trì nói tiếp: "...Em cứ chơi đi. Nạp tiền thoải mái."
Hứa Tinh Châu cầm điện thoại của Tần Độ, chiếc điện thoại trơn bóng, cô nhìn một lúc, chán nản nhét xuống gối, thậm chí không mở khóa.
Tần Độ mỉm cười hỏi: "Steam thì sao? Game cần mua anh đều mua hết rồi."
Rồi anh thoát phần mềm đang chạy dữ liệu, đưa laptop cho Hứa Tinh Châu.
Hứa Tinh Châu lại lắc đầu.
Tần Độ lại cười, kiên nhẫn hỏi: "PS4? Switch? Game mới ra gần đây sư huynh đều có, có phải chán rồi không? Sư huynh chơi cùng em."
Hứa Tinh Châu gần như đã trải qua hai ngày tâm trạng xuống dốc, mắt đều khóc sưng lên, nói khẽ: "...Không phải."
"Em đang nghĩ," Hứa Tinh Châu khó chịu nói: "...Em, em phải làm sao bây giờ."
Ý định dùng máy chơi game để dỗ cô của Tần Độ dừng lại.
Tần Độ: "Em nói là chuyện ở trường hay ở nhà?"
Hứa Tinh Châu nằm bên cạnh anh, quay lưng đi.
Tần Độ nói: "Bên trường nếu cần anh sẽ xin nghỉ cho em, đã xin trước một tuần rồi, em cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Bài vở thì Trình Nhạn sẽ giúp em ghi chép, thi cuối kỳ thì xem tình hình rồi tham gia, không tham gia được thì hoãn thi, nếu em không làm được thủ tục thì để anh lo."
Hứa Tinh Châu: "...Rồi sao nữa?"
"Trạng thái này của em," Hứa Tinh Châu gắng gượng nói: "...Đối với bất kỳ ai, em đều là gánh nặng. Em bây giờ không thể hòa nhập, đi trong đám đông cũng cảm thấy đau khổ, không thể lên lớp, không thể vui vẻ lên được. Bây giờ là kỳ nghỉ, mâu thuẫn còn chưa rõ rệt, nhưng nếu em mãi không khá lên, sẽ làm liên lụy đến tất cả những người cố gắng chăm sóc em."
Tần Độ nói: "Em—"
"Ngay cả anh cũng vậy." Hứa Tinh Châu ngẩng đầu, nhìn về phía Tần Độ.
Cô nở một nụ cười nhạt với Tần Độ, nhưng nụ cười đó còn tuyệt vọng hơn cả khóc, tựa như đóa hoa anh túc tàn lụi vào cuối thu.
"Anh xem," Hứa Tinh Châu tự giễu nói: "Em bây giờ đã rất không xinh đẹp rồi, em còn làm liên lụy đến cảm xúc của người khác, lãng phí thời gian của người khác, em thậm chí không biết trạng thái này của em còn phải kéo dài bao lâu."
Tần Độ nhíu mày: "Chuyện này với việc em có xinh đẹp hay không có..."
Anh còn chưa nói xong, đã bị Hứa Tinh Châu ngắt lời.
"Xin lỗi," Hứa Tinh Châu khàn giọng nói: "Anh không phải là em, em không nên hỏi anh câu trả lời, xin lỗi."
Hứa Tinh Châu nói xong, không đợi Tần Độ trả lời, liền trốn vào trong chiếc chăn dày.
Vấn đề đặt ra trước mắt Hứa Tinh Châu vô cùng thực tế, và không có vấn đề nào có thể giải quyết được: Cô không có nhà để về, do đó khi phát bệnh cũng không có người nhà chăm sóc, khi bệnh tình quá nghiêm trọng, có khả năng rất cao phải chọn lựa một mình nhập viện điều trị; nhưng nếu không thể nhập viện, cô cũng không thể ở ký túc xá, càng không thể trở về quê nhà sống một mình.
Cô có lẽ không thể đến vị trí thực tập mà cô đã cố gắng giành được, nếu tình hình quá tồi tệ, thậm chí có thể phải bảo lưu, giống như hồi cấp hai.
Hứa Tinh Châu trốn trong chăn, thở từng hơi nhỏ.
Tại sao sống lại khó khăn đến vậy, cô nghĩ. Cô đơn độc trên thế giới này, trải qua bao thử thách gian khổ mới sống được đến bây giờ, lại còn phải đối mặt với những vấn đề nan giải.
Tần Độ đưa tay lên chỗ phồng lên nho nhỏ bên cạnh, vỗ về an ủi.
Trong đêm hôm đó, Tần Độ đã dốc hết sức lực, mới ôm được thể xác đầy thương tích của Hứa Tinh Châu ra khỏi vực sâu.
Thế nhưng, linh hồn của cô vẫn còn ở trong đêm mưa tầm tã, trong vực sâu mà cô rơi xuống năm sáu tuổi —
— Như một đứa trẻ, tuyệt vọng khóc nức nở.
Cô chờ đợi sự xuất hiện của dũng sĩ, chờ đợi sự đồng hành của người hùng của mình, chờ người hùng đó quỳ xuống đất, gỡ bỏ nút thắt đau đớn nhất trong lòng cô gái đang khóc.
Sau khi Hứa Tinh Châu ném ra câu hỏi thế kỷ đó, Tần Độ còn chưa kịp nộp bài thi, cô đã ngủ thiếp đi.
Tần Độ thực ra cảm thấy, có chút ấm ức.
Câu 'làm sao bây giờ' mà Hứa Tinh Châu hỏi, trong lòng Tần Độ thực ra rất rõ. Nói chính xác, những vấn đề này anh đã phân tích gần hết vào đêm hôm đó khi đi tìm Hứa Tinh Châu, thậm chí chuẩn bị đến 5 phương án, thế nhưng anh còn chưa kịp nói với cô gái nhỏ, Hứa Tinh Châu đã thở đều đều ngủ mất rồi.
Trình Nhạn dường như có nhắc đến việc Hứa Tinh Châu sau khi phát bệnh rất hay buồn ngủ, đặc biệt là cô còn thường xuyên rơi lệ. Việc rơi nước mắt rất tốn thể lực, Tần Độ lật chăn lên xem, phát hiện Hứa Tinh Châu quả thật là khóc đến ngủ thiếp đi, trong hốc mắt còn đọng những giọt lệ nhỏ.
Hồi nhỏ cô có phải là một đứa trẻ mít ướt đáng ghét không? Tần Độ vừa thấy đáng yêu vừa thấy đau lòng, bèn xoa xoa mặt Hứa Tinh Châu, còn cố tình vỗ vỗ.
Vỗ không tỉnh.
Anh lấy điện thoại từ dưới gối ra, thấy mấy tin nhắn chưa đọc.
Ba mươi ba phút trước, mẹ Tần hỏi trên WeChat: [Con trai, tuần này cũng không về Giang Loan à?]
Lúc đó Tần Độ đã đưa điện thoại cho Hứa Tinh Châu, không thấy nên không trả lời.
Mười phút sau, mẹ Tần lại hỏi: [Cô bé con đón về nhà hôm qua sao rồi? Có bị thương không? Con không trả lời mẹ là mẹ đi hỏi anh Trường Châu của con đấy.]
Tần Độ lập tức mở khóa màn hình, định trả lời thì phát hiện mẹ Tần lại gửi thêm một tin nhắn: [Tần Độ, mẹ chỉ biết con đủ lông đủ cánh rồi, không ngờ con lại dám bơ mẹ 30 phút.]
Một lúc sau, bà lại nhắn: [Hôm nay mẹ phải kiểm tra đột xuất con.]
Tần Độ có chút lúng túng.
Giây tiếp theo, như thể sợ thế giới chưa đủ tồi tệ, chuông cửa dưới lầu vang lên một tiếng "đing đong".
Nhà Tần Độ ở Giang Loan, nhưng anh ngại nhà đông người ra vào, lại còn có giờ giới nghiêm, hễ về nhà sau 11 giờ rưỡi là tai không được yên, nên ngày thường nếu không phải bất đắc dĩ thì tuyệt đối không ở đó.
Mà Tần Độ lại không muốn ở ký túc xá của đại học F, nếu vậy thà ở nhà còn hơn, nên anh thường ở trong căn hộ này của mình, làm một New Money trẻ trung tự do.
Tần Độ đá mấy mẩu thuốc lá trên ban công vào góc, lại kiểm tra chỗ Trần Bác Đào thường ngồi lúc đến chơi, đảm bảo không còn một mẩu thuốc nào, mẹ anh cực kỳ có quy luật, vô cùng có phong thái của Tần Độ mà bấm chuông cửa 5 giây một lần theo đồng hồ bấm giờ, đến lần thứ 12 thì Tần Độ cuối cùng cũng mở cửa.
Tần Độ vừa mở cửa đã nói: "Không phải con không trả lời, điện thoại không ở trong tay con."
Mẹ Tần đã gần 50 tuổi, nhưng trông chỉ như ba mươi mấy tuổi, bảo dưỡng rất tốt, đeo một chiếc ba lô, dịu dàng nói với Tần Độ: "Chúng ta mấy tuần rồi chưa gặp nhỉ? Con trai?"
Tần Độ: "Ba tuần... có lẽ?"
"Nói thật, mẹ cũng không muốn đến ổ của con đâu, con lớn thế này rồi," mẹ Tần hơi ngại ngùng nói: "Nhưng mẹ không phải đến thăm con."
Tần Độ ngẩn ra: "Dạ?"
"Ầy, mẹ muốn..."
Tiếp đó, mẹ Tần nhón chân, thì thầm với con trai mình: "Mẹ muốn, lén nhìn cô bé kia một chút."