Bạn Trai Cũ Tìm Tới Cửa Rồi!!!

Chương 14

Trước Sau

break

Đàm Úc không vào, Quý Ngôn không biết là thất vọng hay cảm thấy nhẹ nhõm. Anh thả lỏng ngón tay đã nắm chặt ra, đồng thời buông lỏng bờ vai đang căng cứng: "Ừm, là giả thôi."

Từ Thịnh chậc lưỡi: "Là cậu ấy tự mua hot search hay bị chơi xỏ?"

"Không biết." Quý Ngôn thực sự không biết, vì anh hiểu về Đàm Úc của hiện tại quá ít.

Anh đã đến đây cả buổi, hỏi gì cũng không nói, nói thì chỉ là không biết. Từ Thịnh bị cái bình giữ bí mật này làm cho phát ngộp: "Người do cậu giới thiệu đến, đến giờ còn chưa gặp nghiêm túc lần nào, rốt cuộc tại sao mà lại kéo người ta tới?"

"Vì tôi thiếu nam thứ."

Từ Thịnh cảm thấy lý do này quá qua loa: "Cậu chắc chắn cậu ấy phù hợp à?"

Quý Ngôn hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ anh cảm thấy cậu ấy không phù hợp?"

Từ Thịnh đang chuẩn bị coi Đàm Úc như bảo bối mà giấu đi: "..."

Quý Ngôn bỗng nhiên cảm thấy không thể ngồi yên được nữa, anh đứng dậy đi tới cửa, bước chân khựng lại một chút: "Nếu cậu ấy không phù hợp, thì nam chính của anh cũng phải tìm lại."

Cánh cửa vừa mở vừa khép, người đã đi khỏi cả buổi Từ Thịnh mới phản ứng lại, kinh ngạc hét lên: "Chết tiệt, cậu có ý gì hả?"

...

Sáng sớm hôm sau, Đàm Úc bị tiếng gõ cửa làm tỉnh giấc.

Vừa mở cửa ra, Trương Hi đã ngây người.

... Quá phạm quy rồi!

Đàm Úc mắt nhắm mắt mở, bên má trái in hằn một vết đỏ, tóc rối tung nhưng lại mềm mại, cúc áo ngủ cài lệch một cái, để lộ nửa bên xương quai xanh...
Cuối cùng Trương Hi cũng đã hiểu tại sao một người có tính cách ngơ ngác như Đàm Úc cũng có thể làm play boy.

Trời ơi, loại hình ngả ngớn thế này, cô cũng có thể!

"Có chuyện gì sao?" Đàm Úc vò vò tóc.

Trương Hi vội vàng đưa bữa sáng trong tay tới: "Anh Ngôn mời anh ăn."

Đàm Úc mơ hồ nhìn bữa sáng được đưa tới, lơ đãng lẩm bẩm: "Anh Ngôn thật tốt, cảm ơn anh Ngôn."

Không cần cảm ơn đâu! Trương Hi thét gào trong lòng.

Đàm Úc nhận lấy bữa sáng: "Làm phiền cô rồi, thật ra không cần mua cho tôi đâu."

Cậu chưa bao giờ ăn sáng.

"Không phiền." Trương Hi nghĩ thầm, được nhìn hình ảnh đẹp mắt thế này, phiền thêm một chút cũng đáng: "Tôi chỉ mua dư theo thói quen của anh Ngôn thôi, không sao hết. Tôi đi trước đây, anh Ngôn vẫn đang đợi ăn sáng."

Đàm Úc nghĩ, anh Ngôn dậy sớm quá vậy, dậy sớm chỉ để ăn sáng, có bệnh không vậy?

Trương Hi trở về phòng kế bên: "Anh Ngôn, bữa sáng về rồi."

Quý Ngôn đã ăn mặc chỉnh tề ngồi trên ghế sofa từ sớm, nghe thấy tiếng mở cửa, cả người ngồi thẳng lên, cầm điện thoại giả vờ không để ý mà "ừm" một tiếng.

Quý Ngôn lơ đãng nhìn về phía cửa: "Cô về một mình à?"

Trương Hi ngẩn ra: "... Không thì sao?" Cô chỉ đi mua bữa sáng thôi, không lẽ còn phải dẫn ai về?

Người dự đoán sẽ xuất hiện lại không thấy đâu, tâm trạng của Quý Ngôn lại lập tức tụt xuống đáy. Bữa tối hôm qua là anh cố ý nhờ Trương Hi mua, kiểu "mời" này không lẽ còn chưa đủ rõ ràng?

Quý Ngôn nhớ tới Đàm Úc trước đây tính khí bộc trực, không thể chịu nổi người khác cố tình đưa món mình ghét tới trước mặt, anh không hiểu tại sao bây giờ Đàm Úc lại im ắng thế này, định không bao giờ qua lại nữa sao?

Anh hỏi Trương Hi: "Cô đưa bữa sáng cho cậu ấy rồi?"

"Đưa rồi." Trương Hi nói lại lời của Đàm Úc: "Anh ấy nói cảm ơn anh Ngôn, anh Ngôn thật tốt."

Quý Ngôn nhíu mày, lại là "anh Ngôn", còn cảm ơn anh? Cảm ơn vì đã cho cậu ăn lòng heo và cà tím sao?

Biểu cảm của Quý Ngôn trở nên khó coi thấy rõ, Trương Hi không biết mình sai chỗ nào, cũng không dám hỏi. Dạo này tính tình của ông chủ thay đổi thất thường, không biết là dậy thì muộn hay là tiền mãn kinh sớm nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương